Hôm nay,  

Thông Điệp Của PIVOT, Hội Người Mỹ Gốc Việt Cấp Tiến, Về Cuộc Khủng Hoảng Tại Afghanistan

15/08/202115:45:00(Xem: 6292)

blank

 

 

Với những người Mỹ gốc Việt đã trải qua biến cố 1975, tai họa đang diễn ra tại Afghanistan mang lại cho chúng tôi nỗi ám ảnh. Đành rằng hai trường hợp có khác biệt, nhưng chúng tôi có thể dễ dàng tưởng tượng những gì đang và sắp xảy ra tại quốc gia này: cuộc di tản hỗn loạn từ những thành phố đã sụp đổ; nỗi sợ hãi và hoảng loạn của người dân; sự tuyệt vọng của nhiều người đang tìm cách thoát ra khỏi xứ sở này bằng bất cứ giá nào và đưa gia đình họ đến nơi an toàn. Cảnh tượng này giống những gì đã xảy ra trong hai năm cuối của cuộc chiến tranh Việt Nam sau khi quân đội Hoa Kỳ rút khỏi nơi đây.

Theo dõi tin tức từ quốc gia này, tấm lòng của chúng tôi hướng về người dân Afghanistan và những người tị nạn đang bị buộc phải bỏ trốn để giữ mạng sống. Hơn nữa, chúng tôi tha thiết quan ngại đến số phận của hàng triệu phụ nữ và trẻ em gái của xứ sở này, vì họ phải đối diện với một tương lai đen tối khi gặp trở lại sự đối xử tàn tệ của nhà nước Taliban.

Việc Hoa Kỳ can thiệp vào Afghanistan bắt nguồn từ cuộc tấn công khủng bố trực tiếp trên lãnh thổ Mỹ vào ngày 11 tháng 9, 2001. Chúng ta sẽ có nhiều thời gian để tranh cãi về chính sách ngoại giao và quân sự, cũng như câu hỏi: ai đã để “mất” Afghanistan? Nhưng hiện nay không phải là thời điểm đó.

Các trải nghiệm, giá trị và lòng trách nhiệm của cộng đồng chúng ta buộc chúng tôi phải lên tiếng vào thời điểm này về tình trạng nhân đạo và cái giá người dân phải trả cho chiến tranh. PIVOT kêu gọi Chính quyền Biden và Quốc hội thi hành lập tức các biện pháp sau đây:

  1. Không áp dụng bất cứ giới hạn nào về con số cho những người tị nạn từ chiến tranh Afghanistan. Hoa Kỳ cần phải đón nhận càng nhiều càng tốt những người tị nạn có Hộ chiếu Di dân Đặc biệt và Tiêu chuẩn P2 có nguy cơ bị trả thù vì có quan hệ trong quá khứ với chính phủ Hoa Kỳ và Afghanistan.

  2. Hoa Kỳ cần thiết lập một hệ thống rõ ràng và minh bạch, với tối thiểu thủ tục giấy tờ để tìm ra và chuyên chở một cách an toàn và trật tự những ai đang gặp nguy cơ vì đã cộng tác với chúng ta để đưa họ ra khỏi Afghanistan, kể cả bảo vệ và duy trì các sân bay, và nhanh chóng giải quyết các trường hợp đó.

  3. Hoa Kỳ cần đề xuất một ngân sách dồi dào để giải quyết  việc tái định cư người tị nạn Afghanistan tại Mỹ, kể cả hỗ trợ họ trên phương diện gia cư, tìm kiếm và được huấn luyện việc làm, y tế, và giáo dục.

  4. Hoa Kỳ cần kêu gọi các quốc gia đồng minh cũng đón nhận người tị nạn Afghanistan tái định cư ở xứ sở của họ, và dàn xếp với các quốc gia lân bang của Afghanistan để tạm đón nhận những người tị nạn trong khi chờ đợi thủ tục tái định cư tại các quốc gia thứ ba. 

  5. Quan tâm về nhân đạo phải đứng đầu bất cứ quyết định nào của Hoa Kỳ về sự chấm dứt và hệ lụy của chiến tranh Afghanistan. Hoa Kỳ cần dành ưu tiên cho phụ nữ và trẻ em gái, những thành phần phải đối diện với luật Sharia hà khắc mà nhà nước Taliban chắc chắn sẽ áp dụng với họ.

Bổn phận và trách nhiệm nhân đạo của người dân Mỹ, sau khi đã bỏ ra 20 năm và 1 ngàn tỉ đô-la cho cuộc chiến này là làm tất cả những gì có thể để bảo vệ người dân Afghanistan, nhất là những người đã từng hợp tác với chính phủ và quân đội Mỹ. Cộng đồng người Mỹ gốc Việt đã chứng tỏ rằng người tị nạn chiến tranh khi được tái định cư tại xứ sở này có thể trở thành những công dân hữu dụng, cống hiến cho xã hội và văn hóa của đất nước vĩ đại này.

Cho đến chỉ vài ngày trước khi Sài Gòn sụp đổ vào năm 1975, vị trí chính thức của chính phủ Hoa Kỳ là Mỹ không rút khỏi Việt Nam và do đó, không có nhu cầu tổ chức một chương trình di tản người tị nạn. Tư thế công khai này đã gây ra nhiều hoang mang và tuyệt vọng khắp Sài Gòn. Tuy rằng nỗ lực di tản thực hành bởi các viên chức dân sự và quân sự “bất tuân” đã đưa 130 ngàn người Việt Nam ra khỏi nước mà không được chính phủ Mỹ chấp thuận, nhiều người Việt đã bị bỏ rơi trong sứ quán Hoa Kỳ và các nơi khác. Hàng trăm ngàn người đã bị lùa vào các trại tù “cải tạo,” trong khi hàng triệu người tìm cách vượt biên bằng đủ mọi phương tiện, với nhiều trong số họ bỏ mạng ngoài biển. Chúng ta có bổn phận nhân đạo giúp người Afghanistan không phải trải qua một nghịch cảnh tương tự hay có thể còn tệ hơn.

Lịch sử có thể tự nó lặp lại, nhưng lần này, hãy hành xử tốt hơn năm 1975.

###

PRESS STATEMENT

PIVOT’S STATEMENT ON THE AFGHANISTAN CRISIS

For those Vietnamese Americans and their families who experienced the fall of Saigon in 1975, the unfolding events in Afghanistan have brought a haunting sense of déjà-vu. While the situations are different, we have experienced some of what is happening and about to happen in that country: the chaotic evacuation of vulnerable Afghans from collapsing cities; the fear and panic among the Afghan population; the desperation of people seeking ways to leave the country at any cost and to get their family members to safety; a homeland lost and hopes dashed. This scenario has echoes of what happened in the last two years of the Vietnam War after American troops withdrew.

As we follow the news coming out of that country, our hearts go out to the people of Afghanistan and to the many refugees who are being forced to flee for their lives. Moreover, we are deeply concerned about the plight of the millions of Afghan women and girls who face a dark future and a return to the harshest treatment imaginable by the Taliban. 

The current U.S. involvement in Afghanistan traces back directly to the September 11, 2001 terrorist attack on U.S. soil. There will be plenty of time to debate U.S. foreign policy, military strategy, and the question of who ‘lost’ Afghanistan. But now is not the time.

Our community’s history, values, and sense of moral obligation compel us to comment now on the humanitarian situation and real human consequences of war. PIVOT calls on the Biden Administration and Congress to enact immediately the following steps:

  1. Afghan war refugees must not be subject to any numerical cap. The U.S. must admit as many Special Immigrant Visas and P-2 status refugees as possible who are at risk of retribution due to their past relationship with the U.S. and/or the Afghan government.

  2. The U.S. must urgently create clear and transparent plans, with a minimum of bureaucracy, to  safely and orderly locate and transport high risk people who worked with us  out of Afghanistan, including protecting and keeping airports open, and then quickly process them.

  3. The U.S. must authorize adequate funding and support for the resettlement of Afghan refugees in this country, including assistance in housing, job search and training, healthcare, and education.

  4. The U.S. should reach out to our allies to request that they also accept Afghan refugees for resettlement, and we should make arrangements with governments bordering Afghanistan to admit Afghans for processing to resettlement countries.

  5. Humanitarian concerns must be at the top of any U.S. decisions concerning the end and aftermath of the Afghan war. Priority should be given to women and girls subject to the Taliban’s harsh interpretation of Sharia law.

It is our responsibility and moral obligation as Americans who have dedicated 20 years of effort and $1 Trillion US dollars to do all we can to protect the Afghan people, especially those who worked alongside the American government and military. As the Vietnamese American community has demonstrated, war refugees who are resettled in this country become valuable contributors to the life and culture of this great nation.  

Until just a few days before the fall of Saigon in 1975, the official position was that the U.S. was not withdrawing and therefore there was no need for any organized effort to evacuate refugees. This public posture created widespread confusion and despair in Saigon. Even though the evacuation efforts executed by “rogue” civilian and military U.S. personnel successfully brought 130,000 Vietnamese out of the country, all without their government’s sanction, many Vietnamese who should have been evacuated were left stranded in the U.S. embassy compound and elsewhere. Hundreds of thousands ended up in “reeducation” prison camps, while millions attempted to escape through other means, with a significant percentage perished at sea. It is our moral obligation to do all we can to ensure that the Afghan people do not face a similar or perhaps even worse fate. 

History may be repeating itself, but this time, let us do better than we did in 1975.


**********


PIVOT- Hội Người Mỹ Gốc Việt Cấp Tiến - là một tổ chức bất vụ lợi được thành lập vào năm 2017, với quy chế 501c4. Sứ mạng của chúng tôi là tiếp cận và khuyến khích người Mỹ gốc Việt tham gia dựng lên một nước Mỹ công bình và đa dạng. Cộng đồng của chúng tôi bao gồm các nhà hoạt động và ủng hộ tại trên 25 tiểu bang Hoa Kỳ. Trang mạng của chúng tôi là
www.pivotnetwork.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 8/10/2025, trang mạng xã hội White House đăng tấm ảnh của tổng thống, tay ôm chồng hồ sơ, bước đi khoan thai trong Bạch Cung dưới ánh nắng vàng nhẹ chiếu qua gương mặt, đủ để lộ vẻ đăm chiêu về một chiến lược “Make America Great Again.” Tấm hình nổi bật thêm với dòng chữ to “THE PEACE PRESIDENT.” Trong những tháng trước cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, một lời hứa vang vọng khắp các tiểu bang “chiến trường”, lặp đi lặp lại trong các cuộc phỏng vấn trên truyền hình, tạo ra sự tin tưởng gần như tuyệt đối: “Tôi sẽ bảo đảm an toàn cho con gái, con trai của quý vị. Tôi vốn dĩ là tổng thống đầu tiên của nước Mỹ thời hiện đại không châm ngòi những cuộc chiến mới, ” ứng cử viên Donald Trump tuyên bố.
Chúng ta đang sống trong một thời kỳ khủng hoảng niềm tin sâu rộng, khi những biến cố dồn dập khiến nhiều người rơi vào trạng thái hoang mang. Gần đây, vụ án Jeffrey Epstein đã trở thành tâm điểm tranh luận toàn cầu, buộc công chúng phải nhìn lại hình ảnh của giới tinh hoa quyền lực trong chính trường và thương trường quốc tế – những tầng lớp từng được xem là biểu tượng của trí thức và các giá trị đạo đức trong thượng tầng xã hội. Nhiều sự thật được phơi bày, trong khi nỗ lực phục hồi công lý vẫn còn được chờ đợi thực thi.
Giới binh pháp có một câu quen thuộc: không có kế hoạch tác chiến nào còn nguyên vẹn sau lần chạm trán đầu tiên với đối phương. Mike Tyson diễn đạt cùng ý đó theo cách của ông: “Ai cũng có sẵn một kế hoạch, cho tới khi bị đấm vào mặt.” Quân lực Hoa Kỳ là lực lượng lớn mạnh nhất thế giới, và khoảng cách với phần còn lại là rất xa. Dưới nhiệm kỳ tổng thống này, điều đó đã được chứng minh nhiều lần; Trump đã ra lệnh sử dụng quân lực nhiều hơn bất kỳ tổng thống nào trong thời kỳ hiện đại. Nhưng Iran là một câu chuyện khác hẳn.
Rất nhiều người Việt tỵ nạn trong và ngoài nước đã vỗ tay reo hò, chúc mừng cho dân tộc Iran. Người dân Iran xứng đáng được như thế. Họ xứng đáng được xuống đường nhảy điệu Bandari, hoặc nắm tay nhau múa điệu Kurdish. Chỉ là chưa thấy một ai ca ngợi cuộc không kích do Tổng thống Mỹ khởi xướng, có thể giúp ông ấy một ý kiến, “sau bom rơi đạn nổ, là gì?”, để Iran không có một Ayatollah Khamenei thứ hai, và chiến tranh mau kết thúc.
Sau sáu tháng ẩn náu, ông Peter Mandelson, một chính khách kỳ cựu, đã bị cảnh sát còng tay, đưa ra khỏi ngôi nhà thuê ở vùng nông thôn thuộc một thung lũng đẹp như tranh vẽ ở Wiltshire, cách London khoảng 100 dặm về phía Tây. Tính đến Thứ Hai 23/2, Peter Mandelson là cái tên mới nhất, ngoài nước Mỹ, bị bắt giữ vì liên quan đến vụ án xuyên thế kỷ Jeffrey Epstein. Trước đó, là vụ bắt giữ cựu hoàng tử Anh quốc Andrew Mountbatten-Windsor. Dù đã được thả, nhưng vụ bắt một cựu hoàng gia của vương quốc sương mù cũng đủ gây chấn động thế giới, làm cho những người tin vào pháp luật phải giật mình tự hỏi, cán cân công lý của Mỹ đang ở nơi đâu?
Chiều mùng Hai Tết, cả bọn chúng tôi hẹn nhau ở quán Qua. Một người bạn bảo, Qua là cho qua đi mọi phiền hà rắc rối của năm cũ để đón năm mới nhẹ đầu hơn; một người khác lại nói, Qua nghe như nước, mà nước chảy vào nhà thì cả năm may mắn. Giữa tiếng chén đũa và tiếng cụng ly, chúng tôi chúc nhau những điều quen thuộc: vui, khỏe, thành đạt. Nhưng năm nay, hầu như ai cũng kèm thêm hai chữ “bình an” – không phải theo nghĩa tâm linh, mà như một tấm bùa để tránh rắc rối. Mấy chị bạn thân, lâu nay vẫn âm thầm bấm like bài tôi viết, lần này nói thẳng: “Năm nay bớt viết mấy chuyện chính trị lại đi em, nguy hiểm lắm. Thời buổi này không đơn giản đâu.” Các bạn không hỏi tôi nghĩ gì; họ chỉ quan tâm liệu tôi có còn an toàn không khi vẫn đều đặn lên tiếng, vẫn gọi đích danh những điều đang xảy ra ở Hoa Kỳ mà nhiều người chọn lướt qua cho nhẹ đầu. Câu chúc “bình an”, trong không khí Tết, bỗng như một lời nhắc nhở: hãy coi chừng.
Ngày 24 tháng 2 năm 2022, Putin phát động “chiến dịch quân sự đặc biệt”, thực chất là cuộc xâm lược toàn diện nhằm vào lãnh thổ Ukraine. Trái với nhiều dự đoán ban đầu, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky từ chối rời khỏi đất nước để xin tỵ nạn Hoa kỳ và kêu gọi toàn dân kháng chiến, đồng thời nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế...
Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ đã ra phán quyết với tỷ lệ 6-3 trong vụ kiện Trump rằng Đạo Luật Quyền Lực Kinh Tế Khẩn Cấp Quốc Tế (IEEPA) không cho phép tổng thống áp đặt thuế quan, vô hiệu hóa các mức thuế quan rộng khắp đối với hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, đến Mexico và Canada, đã được chính quyền Trump ban hành nhằm chống lại nạn buôn bán fentanyl và giải quyết thâm hụt thương mại.
Khi những trang hồ sơ Epstein lần lượt phơi bày ra trước công chúng như một trận mưa giấy màu đen đầy chất độc hại, có hai người phụ nữ bước ra trong bóng tối của kẻ săn mồi. Họ hiện diện ở hai tư thế hoàn toàn khác nhau, nhưng có một điểm trùng lắp với cái tên đang là nỗi ám ảnh trong ngôi nhà quyền lực nhất ở Washington, DC. Cuộc đời của hai người phụ nữ này, trực tiếp và gián tiếp, đều liên quan đến Jeffrey Epstein, tội phạm tình dục đã bị kết án và được cho là đã tự tử trong lúc thụ án.
Trên mặt tiền trụ sở của Mussolini ở Rome, từng có một dãy chữ khổng lồ lặp đi lặp lại: “SI SI SI SI SI” – “vâng, vâng, vâng, vâng, vâng” in kín cả mấy tầng lầu. Hình ảnh ấy không phải khẩu hiệu phức tạp, cũng không phải bản cương lĩnh chính trị. Nó giống như bản tóm tắt cô đọng của một chế độ sống nhờ thói quen gật đầu: chủ nghĩa phát xít không chỉ đứng trên những mệnh lệnh, mà đứng trên những tiếng “vâng” người ta nói ra – và cả những tiếng “không” bị nuốt lại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.