đại dương của những ai như bạn

27/05/202313:59:00(Xem: 2969)

 

*Ngu Yên dịch và giới thiệu nhà thơ trẻ Do. B.
Bài dịch theo song thất lục bát phá thể.)

 

Ann Phong, Hope, mixed media, 24x20, 2011
Minh họa: Tranh Ann Phong


Tôi chờ mãi để nói với bạn

nhưng môi nứt nẻ mắc lưỡi câu,

kéo ra suy nghĩ khỏi đầu

kéo ra khỏi miệng nhưng câu nói này

những lời của tôi hay của bạn.

chân tôi phồng rộp đi khôn cùng

băng qua trí não mê cung,

qua kinh mạch bạn tận cùng xác thân.

tự hỏi khi nào tôi đến đích,

giờ đây đứng lại nơi con tim.

đôi tay bầm dập kiếm tìm,

đào sâu trong bạn nỗi niềm tâm linh,

máu chảy của tôi hay của bạn,

cố tìm điều gì bạn hài lòng,

điều gì thất vọng ước mong

điều gì hờn giận ngóng trông điều gì,

điều gì khiến bạn yêu tôi mãi.

nhưng hôm nay tôi chợt nhận thấy

vết sẹo có thể chữa nhanh

nếu cho nó thở sẽ lành vết thương,

điều này tôi có thể làm được.

 

trong đại dương những ai như bạn,

việc quan trọng phải bóp cò

bắn vào bóng tối sáng lòa hỏa châu

soi đường bạn điều khiển suy nghĩ

khi ra khỏi ghế khách ngồi bên

tự tay cầm lái

                     tự nhiên, hiểu rằng lái giỏi

                                    dễ liền mấy ai.

 

 

Hôm nay thử nghiệm nước hồ tắm

trong đôi mắt thẳm của mọi người,

có đủ an toàn để bơi

để lặn tận đáy mỗi đời, ra sao

thấy của bạn nông cạn dơ bẩn,

cố gắng tránh những tảng băng trôi,

cố ngăn bạn chậm bước đời,

một trong băng nổi là tôi ẩn hình.

nhưng bạn phải biết hôm nào đó

ngày sau cùng bạn sẽ đắm thuyền

giữa đại dương xa đất liền  

không ai đến cứu bốn miền sóng cao.


oOo

 

an ocean of people like you

 

i’ve been waiting to tell you but

my chapped lips are caught on the hook of a fishing line,

ideas and thoughts have been dragged out of my mouth

i couldn’t tell if they were mine or  yours.

 

there are blisters on my feet from walking the labyrinth

of your brain,

walking through the vessels of your body.

 

i wondered if i’ll ever reach a destination,

but now i am standing where your heart should be. 

there are scars on my hands, bruises from digging into your soul,

 

covered in blood. don’t know if it’s mine or yours,

trying to find what makes you satisfied, disappointed, enraged,

what makes you love me.

 

but today i realize scars are able to heal when i give them a chance to breathe,

that i can do more than just whisper.                   

 

and know that in an ocean of people like you,

it’s important to know how to pull the trigger

of a flare gun.

i have been taught that you are able to drive the thoughts

 

of your own mind

when you step out of the passenger seat,     

and realize that not everyone is a good driver.

 

today, i look into the pools

of people’s eyes and test their waters,

and see if they’re safe to swim in,

 

to dive into. 

and I see that yours

were too shallow and dirty,

 

kept trying to look away from the icebergs

trying to slow you down,

i was one of them.

 

but you have to know

that eventually one day you will crash,

and you’ll be too far away from land

 

for anyone to rescue you.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca