Hôm nay,  

Tại Sao Con Người Lại Có Răng Khôn?

12/01/202400:00:00(Xem: 3119)

rang khon

Theo thống kê thì tỉ lệ răng khôn hàm dưới mọc lệch nguy hiểm nhiều hơn so với răng khôn hàm trên. (Nguồn: pixabay.com)


Răng khôn là những chiếc răng hàm thứ ba nằm ở phía sau cùng trong miệng. Chúng trông giống như răng hàm thứ nhất và thứ hai, nhưng đôi khi có thể nhỏ hơn một chút.
 
Chúng thường được gọi là răng khôn vì chúng là những chiếc răng mọc cuối cùng trong số 32 chiếc răng cố định, xuất hiện từ 17 đến 25 tuổi, khi quý vị đã trưởng thành và chững chạc hơn.
 
Quý vị có thể đã biết rằng không phải ai cũng mọc đủ bốn chiếc răng khôn. Quý vị cũng có thể biết nhiều người phải đi nhổ chúng. Vậy nên có thể nhiều người sẽ thắc mắc tại sao con người lại có răng khôn?
 
Câu trả lời phần lớn có liên quan đến quá khứ xa xôi – và một chút về thời điểm hiện tại.
 
Hàm mạnh mẽ hơn
 
Giống như kiểu chúng ta thường sẽ có nhiều đặc điểm chung với những người có quan hệ họ hàng với mình, con người cũng có những đặc điểm chung với ‘đại gia đình’ của mình – loài linh trưởng. Khỉ, khỉ đột và tinh tinh đều có răng khôn.
 
Vài triệu năm trước, tổ tiên của loài người có hàm và răng lớn hơn con người ngày nay. Thí dụ, một loài có tên Australopithecus afarensis, còn được gọi là giống loài của Lucy (Lucy’s species) theo mẫu vật hóa thạch nổi tiếng có tên là Lucy, sống cách đây khoảng 3 triệu đến 4 triệu năm.
 
Hàm và răng của các cá thể Australopithecus afarensis lớn hơn và dày hơn một chút so với của chúng ta. Họ có ba chiếc răng hàm lớn với lớp men dày. Hộp sọ hóa thạch của một số người tiền sử này cũng cho thấy bằng chứng về cơ nhai mạnh mẽ.
 
Thay đổi trong chế độ ăn uống
 
Các khoa học gia cho rằng tổ tiên loài người thời tiền sử cần có hàm và răng chắc khỏe hơn vì những thực phẩm họ ăn, như thịt sống và thực vật, khó nhai hơn nhiều so với thức ăn ngày nay. Các nhà nghiên cứu đã xem xét các dấu vết và kiểu mòn cực nhỏ trên các mẫu răng hóa thạch để tìm hiểu xem họ đã ăn những gì.
 
Thực phẩm ngày nay mềm hơn rất nhiều bởi nhiều nguyên nhân, chẳng hạn như do trồng trọt nông nghiệp, nấu nướng và bảo quản thực phẩm. Thức ăn mềm hơn, dễ nhai hơn đồng nghĩa với việc răng không còn phải thực hiện công việc khó khăn như trước. Kết quả là, hàm của con người hiện đại đã tiến hóa trở nên nhỏ hơn và khuôn mặt phẳng hơn so với tổ tiên, bởi vì các bữa ăn của chúng ta ngày nay không đòi hỏi phải có hàm răng to và sắc như của họ.
 
Với những thay đổi diễn ra chậm rãi trong hàng triệu năm, răng hàm thứ ba – răng khôn – có thể không còn quan trọng như trước nữa.
 
Thiếu răng khôn
 
Khoảng 25% con người hiện nay bị thiếu hẳn ít nhất một chiếc răng khôn, nghĩa là nó chẳng bao giờ hình thành. Mặc dù đôi khi mọi người không mọc các răng khác, nhưng răng khôn lại phổ biến hơn nhiều.
 
Các khoa học gia chưa rõ nguyên nhân tại sao lại như vậy, nhưng nó có thể liên quan đến gen mà quý vị thừa hưởng từ cha mẹ. Một số khoa học gia cho rằng việc không có răng khôn là một lợi thế đối với con người hiện đại vốn có quai hàm nhỏ hơn. Bởi vì hiển nhiên là hàm nhỏ mà mọc ít răng thì sẽ dễ dàng (cũng như dễ chịu) hơn so với nhiều răng.
 
Đôi khi, do không có đủ chỗ mọc nên răng khôn có thể mắc kẹt trong xương hàm và không thể mọc lên hoàn toàn – hoặc chỉ nhú ra một phần.
 
Cái gọi là răng khôn mọc lệch thường xảy ra ở hàm dưới hơn là ở hàm trên. Trong trường hợp răng khôn chỉ mọc một phần, đôi khi người ta có thể bị đau, sâu răng hoặc viêm nướu nên sẽ phải nhờ nha sĩ nhổ bỏ.
 
Nhưng thường thì không cần phải đi nhổ răng khôn nếu chúng đã mọc đầy đủ, đúng vị trí và khỏe mạnh.
 
Các nha sĩ có thể kiểm tra miệng của quý vị để xem liệu quý vị có mọc răng khôn hay không, hoặc xem ảnh chụp X-quang hàm của quý vị nếu những chiếc răng hàm cuối cùng này chưa mọc mà quý vị ngờ rằng chúng có thể bị ảnh hưởng.
 
Các nha sĩ cũng có thể tư vấn cho quý vị liệu có nên điều trị – hoặc nhổ bỏ – răng khôn hay không. Trong khi đó, đánh răng ít nhất hai lần một ngày và dùng chỉ nha khoa hàng ngày sẽ giúp giữ cho răng của quý vị luôn khỏe mạnh. (vb)
 
Nguồn: “Why do people have wisdom teeth?” được đăng trên trang TheConversation.com.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiểu rõ về bảo hiểm, quyền lợi và cách sử dụng dịch vụ y tế là điều cần thiết để mỗi người có thể chủ động hơn trong hành trình chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình.
Vừa được hay tin nhà văn Doãn Quốc Sỹ đã ra đi trong sự tĩnh lặng của một tâm hồn lớn. Tâm hồn tồn trữ sự bình an của thiền thực dụng qua sự sinh hoạt hằng ngày như là “vô công dụng hạnh.”
Trong buổi điều trần tại Thượng Viện vào ngày 9 tháng 9 năm 2025 về vấn nạn tham nhũng trong khoa học (corruption of science), một nhóm nhân chứng đã trình bày một nghiên cứu chưa được công bố và đưa ra một lời tuyên bố hùng hồn. Họ cho rằng đây chính là bằng chứng quan trọng cho thấy vắc-xin làm tăng cơ nguy mắc các bệnh mãn tính ở trẻ em. Nghiên cứu này thậm chí còn sắp xuất hiện trong một bộ phim được quảng bá rầm rộ mang tên “An Inconvenient Study” (dự kiến phát hành vào đầu tháng 10 năm 2025).
Tại Detroit, thành phố từng là biểu tượng của ngành công nghiệp xe hơi Mỹ, một cuộc khủng hoảng thầm lặng đang diễn ra trong các trường học: hàng ngàn học sinh, từ những đứa trẻ mẫu giáo đến học sinh khối K12, thường xuyên nghỉ học. “Nghỉ học thường xuyên” (chronic absenteeism) tức là nghỉ học ít nhất 10% số ngày học trong năm (tương đương 18 ngày đối với năm học 180 ngày). Hiện tượng này đã gia tăng mạnh mẽ trong thời kỳ đại dịch COVID-19 và vẫn đang là một vấn đề nhức nhối.
Có một câu hỏi thường trực trong tâm trí người tiêu dùng là: “Nên chọn rau củ quả tươi hay đông lạnh?” Trái với quan niệm phổ biến cho rằng đồ đông lạnh chưa ít chất dinh dưỡng hơn đồ tươi, các nghiên cứu khoa học và nhiều chuyên gia lại cho thấy một bức tranh khác, phức tạp và thú vị hơn nhiều. Một nghiên cứu đã so sánh giá trị dinh dưỡng của nhiều loại thực phẩm như bắp, cà rốt, bông cải xanh (broccoli), rau cải bó xôi (spinach), các loại đậu, đậu xanh, dâu tây (strawberries) và dâu xanh (blueberries) ở hai dạng đồ tươi và đồ đông lạnh. Kết quả cho thấy lượng vitamin trong rau củ quả đông lạnh “tương đương hoặc thậm chí cao hơn” so với rau củ quả tươi. Các nghiên cứu khác cũng xác nhận rằng sự khác biệt lớn về hàm lượng dinh dưỡng giữa hai loại thực phẩm này chỉ xảy ra khi rau củ quả tươi bị mất dưỡng chất sau vài ngày để trong tủ lạnh.
Đi bộ là một trong những hình thức vận động đơn giản và phổ biến nhất để giữ sức khỏe. Thế nhưng, chỉ cần thử bước lùi vài bước, lợi ích thậm chí còn nhiều hơn. Đi bộ kiểu ngược về phía sau, đi lùi, hay còn gọi là “retro walking,” đang ngày càng thu hút sự quan tâm của giới nghiên cứu và thể thao. Không chỉ giúp cải thiện thăng bằng, phương pháp này còn kích thích những nhóm bắp thịt ít được sử dụng và thậm chí còn có tác dụng tích cực đến não bộ.
Sự sống trên Trái Đất tuy phức tạp nhưng lại được hình thành từ một số ít thành phần cơ bản. Chẳng hạn, DNA và RNA của chúng ta chỉ được cấu tạo thành từ năm nucleobase, trong khi khoảng 90.000 loại protein khác nhau trong cơ thể đều được tạo nên từ 20 loại axit amin. Mẫu vật mà tàu vũ trụ OSIRIS-REx đem về trái đất từ tiểu hành tinh Bennu cho thấy sự hiện diện của cả 5 loại nucleobase – adenine, guanine, cytosine, thymine và uracil, cùng với các chất khoáng chưa từng thấy trước đây trong đá ngoài vũ trụ. Kết quả nghiên cứu, được công bố trên tạp chí Nature Astronomy, còn cho thấy Bennu chứa nhiều loại muối khác nhau, vốn được cho là có vai trò quan trọng trong giai đoạn sơ khai của sự sống.
Dopamine, thường được mệnh danh là “hormone hạnh phúc,” từ lâu đã được xem như nguồn cơn của những cảm xúc vui vẻ, phấn khởi sau những lần mua sắm thỏa thích hay thưởng thức một tô phở ngon lành. Sự quan tâm đối với dopamine được thể hiện rõ ràng qua hàng ngàn clip trên TikTok, mọi người chia sẻ cách điều chỉnh dopamine, từ việc tìm cách tăng cường hoặc hạn chế dopamine hàng ngày, cho đến các khái niệm như “cao trào dopamine” (dopamine rushes), “thiếu hụt dopamine” (dopamine withdrawals), “cai dopamine” (dopamine fasts), hay “tái thiết lập dopamine” (dopamine resets).
Trong cuộc sống tất bật hàng ngày để mưu sinh, có người luôn thấy mình không có đủ thời gian để nghỉ ngơi và giải trí. Thậm chí có người làm ‘đầu tắt mặt tối’ cả đời mà vẫn không thấy đủ. Họ muốn có thêm thì giờ để làm những việc mình thích. Nhưng khổ nỗi, mỗi ngày chỉ có 24 giờ, mỗi năm chỉ có 12 tháng, và những người sống hơn 100 tuổi thì chẳng có mấy ai? Tuy nhiên, làm việc nhiều quá sẽ dễ đưa tới căng thẳng về thể chất và tinh thần để rồi kéo theo nhiều hệ quả tiêu cực, mà trong đó có việc sút giảm năng suất lao động và bệnh hoạn. Những nghiên cứu của y học ngày nay đã cho chúng ta thấy điều đó và khuyên con người nên có thì giờ cho sự nghỉ ngơi và giải trí.
Với lượng thông tin khổng lồ trong tầm tay, ngày nay chúng ta thường có xu hướng đọc lướt để tiếp nhận nội dung nhanh chóng. Nhưng các chuyên gia nghĩ gì về thói quen đọc này—và liệu bạn có nên thay đổi cách đọc của mình?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.