luôn nhìn vào mắt nhau

29/06/202421:03:00(Xem: 1967)
Marina Dunba
Tranh Marina Dunba.



luôn nhìn vào mắt nhau

 

đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân

chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức

bầycò bay ngang cánh đồng mưa

chạm nụ cười của làng quê lơ lửng

nhìn màu thời gian xanh chim vội vàng nuốt chửng

 

ngữ điệu ngày tháng hạn tiên đoán xa xăm

nắng lụa mềm thấm đẫm da dẻ châu thổ hồng hào

niềm tin mùa màng khải ca thơ tôi từng giờ cấu tứ

như loài dơi kiên nhẫn chờ đợi mùi hương quả chín

 

nỗi buồn trong cùng cực giấc mơ

những tưởng lòng bàn tay nhú mầm trổ gai thống khổ

này em, với ký ức ngày đó chúng mình

hãy là cây đời tái sinh mùa lá 

 

dường như lưỡi mặt trời liếm ngực nhân gian

đêm ước vọng như trăng khỏa trần vuốt ve ngọn cỏ

chúng ta đang lênh đênh trong ánh sáng đấy chứ

nhưng luôn nhìn vào mắt nhau

để cảm nhận thấy sự lung linh rực rỡ sắc màu hạnh phúc

 

*

hiện tại & hoài niệm xoắn xuýt nhau

 

đi rồi chạy một vòng đời chưa tới đích

tóc như bờm mài gió chạm hư không

là ngựa hoang ư, sao lòng ta mãi nhớ!

cái thuở trần truồng ngụp lặn dưới dòng sông

 

muốn úp tai xuống lắng nghe âm hưởng

lời của đất dịu dàng tiễn biệt ngày ta ra đi

mê mải cuồng quay nên quên ngày tháng

bất chợt nhớ cố hương ta là kẻ vô nghì

 

nghe tin báo nắng… vùng chín rồng khô hạn

tưởng thấy nước biển dâng tràn trắng ruộng đồng

người dân quê xứ chắc đứng ngồi ngước mặt

ngóng mây mưa về trũng sâu mắt chờ mong

 

hồn thơ ơi, hãy dỗ dành bóng ta thinh lặng

sẽ dắt dìu nhau dù bước chậm phải quay về

nhắc nhớ giờ phút ngậm ngùi đứng trên bờ bãi

rải tro cốt mẹ hiền hòa tan vào dòng chảy sông quê

 

lỗi chệch nhịp sao còn mơ phi nước đại

ghếch mõm giọng khàn hí lộng vỡ thanh âm

xin cảm ơn bạn đời kéo ta về thực tại

thì người ơi, vịn bám vào nhau đi đến cuối đường trần!

 

– khaly chàm

ttcuchi hè 2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.