Hôm nay,  

Nghĩa vụ cảnh báo: Các bác sĩ phân tâm học lên tiếng về tâm thần nguy hiểm của Donald Trump

17/10/202417:44:00(Xem: 2870)
Screenshot 2024-10-17 175834

Mặc dù các bác sĩ tâm thần có bổn phận bảo mật các thông tin sức khỏe tâm thần do bệnh nhân tiết lộ, nhưng hầu hết các tiểu bang tại Hoa Kỳ đều có luật bắt buộc hoặc cho phép bác sĩ tâm thần tiết lộ thông tin bí mật khi bệnh nhân có triển vọng gây tổn hại cho cộng đồng.
    Hầu hết các luật này, thường được gọi là luật “Nghĩa vụ Cảnh báo”, có nguồn gốc từ án lệnh của vụ án Tarasoff kiện The Regents of the University of California (1976). Vào tháng 10 năm 1969, Prosenjit Poddar đã đâm chết vợ là Tatiana Tarasoff. Nguyên đơn, cha mẹ của Tatiana, cho rằng chỉ một thời gian ngắn trước đó, Poddar đã bày tỏ ý định giết vợ với bác sĩ của mình là Lawrence Moore, một bác sĩ phân tâm học làm việc cho Đại học California. Bác sĩ Moore đã báo cho cảnh sát trong trường về ý định của Poddar và cảnh sát đã giam giữ anh ta trong một thời gian ngắn, nhưng sau đó lại thả anh ta ra. Và Poddar đã thực hiện điều đã tiết lộ với bác sĩ và đã đâm chết vợ. Nguyên đơn là cha mẹ của cô Tatiana kiện Đại học California là đã không giam giữ Poddar, bất chấp ý định giết vợ của anh ta và đã không cảnh báo Tatiana hoặc cha mẹ cô biết về ý định đó. Các bị cáo cho rằng họ không có nghĩa vụ chăm sóc nạn nhân Tatiana và phải được miễn trừ khỏi vụ kiện. Tuy nhiên, họ đã thua. 
    Án lệnh Tarasoff đặt ra nghĩa vụ cho các chuyên gia sức khỏe tâm thần, đó là lên tiếng cảnh báo các nạn nhân có thể bị ảnh hưởng và có nguy cơ bạo lực. Luật pháp cho phép các chuyên gia sức khỏe tâm thần được miễn trừ trách nhiệm dân sự và hình sự đối với việc tiết lộ thông tin bí mật về sức khỏe tâm thần trong một số điều kiện nhất định.
    Trước một tình huống có thể xẩy ra nếu ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng hòa là Donald Trump đắc cử và thực hiện những đe dọa của ông và đồng minh với Dự án 2025 sẽ thay đổi tận gốc rễ hệ thống chính trị và hành chánh của Mỹ, đặc biệt mới trong tuần này khi ông Trump tuyên bố sẽ dùng quân đội để đối phó với “kẻ thù bên trong” mà ông cho là còn nguy hiểm hơn Trung Quốc, Nga, Iran hay Triều Tiên, một nhóm chuyên gia tâm thần tại Mỹ đã họp nhau lại và thực thi nghĩa vụ cảnh báo của mình.
    Vào ngày 27 tháng 9 vừa qua, hơn một tháng trước ngày bầu cử mồng 5 tháng 11, Liên minh Sức khỏe Tâm thần Toàn cầu (World Mental Health Coalition – WMHC) đã tổ chức một cuộc hội thảo tại National Press Club ở Washington, D.C. nhằm lên tiếng cảnh báo về tình trạng vô cùng nguy hiểm nếu ứng cử viên tổng thống Trump sẽ đắc cử. Người viết có mua vé tham dự, do đấy nhận được các tài liệu liên hệ, mà báo chí dòng chính phần lớn không loan tin nên ít người biết, mà lý do tôi sẽ trình bầy sau.
    Với chủ đề “Tình trạng nguy hiểm hơn cho thế giới và nhu cầu cần một lãnh tụ thích đáng – Một trường hợp Donald Trump còn nguy hiểm hơn nhiều”, cuộc hội thảo do Bác sĩ Bandy X. Lee, nhà phân tâm học chuyên về tội phạm hình sự (forensic psychiatrist), tổ chức. Ngoài các chuyên gia tâm thần, còn có sự góp mặt của nhiều luật sư, chuyên gia kinh tế, chính trị, xã hội, khí hậu, môi trường và nguyên tử học chia sẻ hiểu biết, kinh nghiệm và quan tâm của họ.


Buổi hội thảo tuy diễn ra trong vòng 5 tiếng đồng hồ, nhưng cô đọng và đầy thông tin quan trọng, với
phát biểu của tám chuyên gia về các ngành luật, kinh tế, chính trị, khi hậu, môi trường, chính trị, khoa học; tiếp theo là phần thuyết trình của tám chuyên gia về tâm thần. Họ nêu ra những dấu hiệu quan sát được nơi ứng cử viên tổng thống Donald Trump cho thấy tình trạng tinh thần bệnh hoạn bất ứng với vai trò tổng thống nếu ông sẽ đắc cử, và sự nguy hiểm không chỉ cho Hoa Kỳ mà còn là ảnh hưởng tới an ninh của toàn thế giới. 
    “Cuộc bầu cử [ngày 5 tháng 11] diễn ra vào thời điểm bước ngoặt quan trọng nhất trong lịch sử đất nước,” các chuyên gia cuộc hội thảo tại National Press Club tuyên bố trong một thông cáo chung. “Vì những lý do này, các chuyên gia an ninh quốc gia hàng đầu và các chuyên gia sức khỏe tâm thần hàng đầu đã cùng gặp nhau vào ngày 27 tháng 9 năm 2024, tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia ở Washington, D.C., để tham gia vào một hội nghị chưa từng có.”
    Với chủ đề là “Tình trạng nguy hiểm hơn đối với thế giới và sự cần thiết về một khả năng lãnh đạo phù hợp” do Liên minh Sức khỏe Tâm thần Thế giới tổ chức (WMHC), các chuyên gia sau khi đã thay phiên nhau trình bầy cảm nhận của họ đã ra một thông cáo chung về những kết luận mà họ đã đạt được, đó là: 
    “Sức khỏe tinh thần phù hợp là một vấn đề y tế, không dính dáng gì đến chính trị.
    “Quyền lực to lớn của tổng thống đòi hỏi bất kỳ ai được bầu vào chức vụ đó đều phải có một tinh thần lành mạnh.
    “Trong thời đại hạt nhân, một tổng thống phải hiểu rằng không có an ninh [cho một quốc gia nào] nếu không phải là an ninh chung [cho toàn thế giới].
    “Khả năng thi hành nhiệm vụ và mức độ nguy hiểm là những đánh giá khác với chẩn đoán bệnh tâm thần.
    “Donald Trump đã bộc lộ những dấu hiệu có thể khiến ông không phù hợp và nguy hiểm [nếu đắc cử vào] Tòa Bạch Ốc.
    “Các chuyên gia đã giải quyết vấn đề đất nước chúng ta được cai trị như thế nào, đất nước của chúng ta được lãnh đạo bởi ai, và liệu các thể chế của nền dân chủ của chúng ta có đủ kiên cường và tự sửa chữa để đáp ứng những nguy hiểm và thách thức của thời đại chúng ta hay không,” bản thông cáo chung kết luận.
    Cũng tại cuộc hội thảo, cơ quan WMHC phát hành tập sách cảnh báo về sự nguy hiểm hơn nhiệm kỳ đầu của ông Trump nếu ông tái đắc cử, với 40 bài tham khảo của các chuyên gia tâm thần, “The More Dangerous Case of Donald Trump: 40 Psychiatrists and Mental Health Experts Warn Anew” (Một trường hợp Donald Trump nguy hiểm hơn: 40 chuyên gia phân tâm và sức khỏe tâm thần tái cảnh báo). Tập sách này lần đầu phát hành vào năm 2017 chỉ gồm có 27 tác giả. 
    Được biết Chánh văn phòng John Kelly thời chính phủ Trump, nguyên chỉ huy trưởng Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, đã từng tham khảo sách này để đối phó với tính khí bất thường và có thể dẫn tới hậu quả nguy hiểm của ông Trump. Cuốn sách cũng đã được giới lãnh đạo Âu châu tham khảo sâu rộng, như một thứ cẩm nang về chính trị đương đại của Mỹ.

A white rectangular book cover with red text

Description automatically generated    A book cover of a book

Description automatically generated
Trái, bìa ấn bản 2017. Phải, bìa ấn bản 2024.
 
Đây không phải là lần đầu WMHC tổ chức hội thảo về sự nguy hiểm mà ông Trump sẽ mang lại cho đất nước và cả thế giới vì những dấu hiệu tâm thần mà nhiều nhà phân tâm học đã nhận định và phân tích, là ông có triệu chứng của một người bị rối loạn nhân cách (psychopath). Theo định nghĩa của American Heritage® Dictionary of the English Language, ấn bản thứ năm, thì người bị rối loạn nhân cách là một người “liên tục tham gia vào các hành vi tội phạm và chống đối xã hội mà không hề hối hận hay đồng cảm với những nạn nhân. Người mắc chứng rối loạn nhân cách biểu hiện bằng nói dối, xảo quyệt, lôi kéo, lém lỉnh, bóc lột, thiếu chú ý, kiêu ngạo, ảo tưởng về sự cao cả, lăng nhăng tình dục, tính tự chủ thấp, coi thường đạo đức, thiếu trách nhiệm, nhẫn tâm và thiếu sự đồng cảm và hối hận. Một cá nhân như vậy có thể đặc biệt dễ sinh bạo lực và phạm tội hình sự.”
    Những đặc điểm về rối loạn nhân cách trong định nghĩa trên cũng đã được Tiến sĩ Drew Westen trình bầy trong phần thuyết trình của mình, tại đây

 
Vào ngày 19 tháng 3, 2019, WMHC dưới sự điều khiển của Bác sĩ Lee cũng đã tổ chức một cuộc hội thảo với chủ đề “Trường hợp nguy hiểm của Donald Trump” tại phân khoa y tế thuộc Đại học Yale, nơi bà Lee là giảng dậy từ năm 2003. Cuộc hội thảo quy tụ các học giả trong các lãnh vực luật, khoa học chính trị, lịch sử, khí hậu học và tâm lý xã hội đã thảo luận về sức khỏe tâm thần của Tổng thống Trump.
    Hội thảo này, cộng với việc phát hành hai năm trước của tập sách “The Dangerous Case of Donald Trump” với đóng góp của 27 chuyên gia tâm thần và do Bác sĩ Lee biên tập, đã trở thành một vấn đề đối với hội American Psychiatric Association (APA), một cơ quan nhận tài trợ của chính quyền Trump dạo ấy. APA bèn ra lệnh khuyến cáo, coi như vi phạm nguyên tắc đạo đức nghề nghiệp, các hội viên chuyên gia tâm thần không được nói về bệnh tâm thần của các viên chức nhà nước khi chưa trực tiếp chẩn bệnh. Lệnh này dựa vào nguyên tắc gọi là Goldwater Rule cấm các chuyên gia tâm thần không được chẩn bệnh từ xa mà không trực tiếp gặp bệnh nhân. 
    Cùng với luật cấm này là việc bà Lee, không có chân trong hội APA, mất chân dậy học ở Yale hai năm sau đó, nhưng vì một lý do khác mà bà cho là xâm phạm tới quyền tự do học thuật của bà. Báo chí dòng chính, như tờ the New York Times, mà người viết phần lớn dựa vào đó lấy tin, đã từ lâu công nhận nguyên tắc đề ra của hội APA, do đấy đã không hề loan tin về các công trình của bà và tổ chức WMHC mà bà và các đồng sự đã thực hiện trong tinh thần nghĩa vụ cảnh báo. 
    Theo gương của tờ Times, báo chí dòng chính phần lớn cũng đã không loan tin về cuộc hội thảo của WMHC do Bác sĩ Lee tổ chức. Do đấy ít người biết tới cuộc hội thảo quan trọng này trừ phi đọc được tại những website truyền thông nhỏ, ít ảnh hưởng. Muốn tìm hiểu chi tiết về việc báo chí dòng chính tảng lờ, hầu như tẩy chay không tường thuật hội thảo về tình trạng tâm thần của ông Trump, mời đọc bài viết nhiều thông tin hữu ích này của tạp chí Mother’s Jone. 
    Bác sĩ Bandy Xenobia Lee, gốc Đại Hàn, sinh năm 1970 và lớn lên tại Bronx, New York, trong một khu bình dân giữa sự thao túng của bạo lực và băng đảng. Ông của bà là Bác sĩ Geun-Young Lee, người đã điều trị các nạn nhân của cuộc nội chiến Đại Hàn (1950-1953) và là người đã tiêm nhiễm nơi bà Lee niềm tin hành nghề y sĩ với một tinh thần trách nhiệm xã hội. Tốt nghiệp ngành thuốc và tâm thần học tại Đại học Yale, bà chuyên chú vào ngành phân tâm tội phạm (forensic psychiatry). 
    Là một chuyên gia về bạo lực đã được quốc tế công nhận, Tiến sĩ Lee từng là giám đốc nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu Sức khỏe và Bạo lực do các đại học Harvard, Pennsylvania, New York và Yale đồng sáng lập; và lãnh đạo một nhóm nghiên cứu dự án cho Liên minh phòng chống bạo lực của World Health Organization (WHO). Bà đã từng cố vấn các chính phủ Ireland và Pháp, cũng như các tiểu bang California, Connecticut, Massachusetts và New York về chương trình phòng chống bạo lực trong nhà tù và trong cộng đồng. Bà đóng vai trò quan trọng trong việc khởi xướng cải cách tại Rikers Island, cơ sở cải huấn của thành phố New York nổi tiếng với mức độ bạo lực cực độ. Bà đã dạy các sinh viên đang học để trở thành luật sư bào chữa công và luật sư tị nạn tại phân khoa Luật Yale từ năm 2003, đồng thời giảng dạy khóa học Nghiên cứu Sức khỏe Toàn cầu do chính bà thiết lập từ năm 2013, “Bạo lực: Nguyên nhân và Cách chữa trị”. Ngoài ra, bà cũng đã từng là cố vấn cho tổ chức Phòng chống Bạo lực và Thương tích của WHO, UNESCO và các cơ quan khác của Liên Hợp Quốc, đồng thời là diễn giả của Diễn đàn Kinh tế Thế giới.  Mối quan tâm của bà là các phương pháp tiếp cận y tế toàn cầu nhằm ngăn chặn bạo lực và hợp tác đa ngành.
    Bác sĩ Lee giảng dạy tại các phân khoa thuộc và luật tại Yale tới khi bị mất chức vào năm 2020. Đó cũng là năm ông Trump thất cử song từ chối không nhận mình thua. Và, như Tiến sĩ Lee tiên đoán, ông đã khích động các nhóm cực hữu gây bạo động chết người tấn công Điện Capitol, biểu tượng của nền dân chủ kỳ cựu nhất hoàn cầu, vào ngày 6 tháng Giêng, 2021, khi Quốc hội nhóm để bỏ phiếu công nhận sự đắc cử của ông Joe Biden.
    Với ông Trump tiếp tục tranh cử trong một cuộc bầu cử một mất một còn giữa dân chủ và độc tài, do tinh thần trách nhiệm đối với xã hội và ý thức cao độ về nghĩa vụ cảnh báo, bà Lee lại đứng ra tổ chức cuộc hội thảo cuối tháng rồi như đã tường thuật ở trên. 
    Tôi cũng chỉ biết tới bà gần đây khi tình cờ xem được video tâm sự này của bà trên YouTube, nên tìm hiểu thêm và nhận được tin về cuộc gây quỹ trên gofundme.com cho buổi hội thảo 27 tháng 9 vừa qua. Tôi có phổ biến về tin này tại đây.
    Nghe Tiến sĩ Lee tâm sự tại đây, về những gì đã xẩy ra cho bà kể từ khi ông Trump đắc cử và cho thấy những dấu hiệu của một người bị chứng rối loạn nhân cách mà bà Lee đã không ngần ngại vạch ra. Mặc dù những đe dọa, kể cả dọa giết, và tấn công của truyền thông cực hữu tung các tin đồn xuyên tạc về bà, mà những ai chỉ trích ông Trump đều không tránh khỏi, kể cả bây giờ, bà Lee luôn giữ một phong độ bình tĩnh, một thái độ lạc quan – lạc quan như tựa của video bên dưới, một trong một loạt video cùng tựa, “Hồi phục khỏi bệnh Dịch Trump và Trùng tu Sức khỏe Tâm thần tập thể” (Recovering from Trump Contagion and the Restoration of Our Collective Mental Health).
 
A person in a room

Description automatically generated

Một độc giả của trương mục
Substack của bà viết, sau khi đọc bài tường thuật lần đầu tiên gần đây của tờ New York Times về tình trạng suy thoái tinh thần ngày một trầm trọng của ông Trump, trong đó có trích dẫn một số thông tin từ các cuộc hội thảo và sách đã xuất bản của cơ quan WMHC do bà và các đồng nghiệp cung cấp, đã viết cho bà, như sau: “Một tháng trước ngày bầu cử, họ [NYT] cuối cùng, và dù vẫn còn do dự, công nhận điều bà cảnh báo từ nhiều năm qua nhưng lại không nêu danh tính của bà.” 
    Tiến sĩ Lee trả lời rằng bà không coi mình quan trọng mà chính những người bà đại diện mới đáng kể vào cái thời điểm rất quan trọng này, vì họ chính là “hàn thử biểu cho đất nước chúng ta.” Và bà không giấu được sự vui mừng đối với bài viết của tờ báo lâu nay “kiểm duyệt” những lưu ý về sự nguy hiểm của tình trạng tâm thần của ông Trump của bà và các đồng nghiệp.
    “Việc tên tôi không được nhắc tới không quan trọng bằng sự kiện đã được tiết lộ,” bà Lee viết, “rằng cựu Chánh văn phòng Tòa Bạch Ốc John Kelly đã sử dụng cuốn sách của tôi như một ‘cẩm nang hướng dẫn sử dụng’, và có thể đã ngăn chặn một cuộc chiến tranh hạt nhân với Triều Tiên trong khi áp dụng các đề xuất của [cẩm nang], và một bài báo quan trọng của Mother Jones gọi tôi là ‘đã được minh oan’ hai năm trước có lẽ là điều khiến tất cả chúng ta cần quan tâm.  Đó là bởi vì […] chúng ta đang nói về việc cứu rỗi nhân loại.”
    Và như bà đã khẳng định khi khai mạc buổi hội thảo về mối nguy mà bà gọi là Dịch (Contagion) Donald Trump, rằng “đây là cuộc hội nghị y tế, chứ không phải chính trị”, bà Lee cảnh báo: “Sự tỉnh táo của dân Mỹ và sự sống còn của loài người chúng ta đang bị đe dọa. Kiến thức quả thực là sức mạnh, đặc biệt có khả năng chống lại bệnh lý tâm thần. Kiến thức tập thể của chúng ta có thể tạo ra sự khác biệt: như trong một hệ sinh thái, mọi hành động, lời nói và suy nghĩ đều góp phần tạo nên tổng thể. Chúng ta có thể cùng nhau tạo ra sự khác biệt cần thiết trong 27 ngày tới [trước bầu cử mồng 5 tháng 11] vậy.”
    Để kết thúc bài tường thuật này, người viết xin giới thiệu phần trình bầy của Tiến sĩ Steven Hassan, một trong những chuyên gia hàng đầu về hiện tượng giáo phái và sự kiểm soát tâm trí, như một chuẩn bị cho thời hậu bầu cử. Ông Hassan đã từng tham gia vào các công tác giáo dục công chúng về tình trạng kiểm soát tâm trí, tẩy não và những tai hại các giáo phái bất chính gây ra từ năm 1976 – có ai còn nhớ vụ Jonestown và cái chết thảm của gần 1,000 nạn nhân già trẻ lớn bé vào cuối thập niên 1970? Ông là tác giả cuốn “Giáo phái Trump”, xuất bản năm 2019, một thứ cẩm nang cho những ai muốn hiểu và  giúp người thân hay bằng hữu không may bị lôi cuốn vào một thứ tà phái, một hiện tượng mà nhiều người trong chúng ta hiện ít nhiều bị ảnh hưởng – hiện tượng “Cuồng Trump” đã từng gây chia rẽ, cả đổ vỡ trong nhiều liên hệ gia đình và bằng hữu. Và đó là cuốn sách ông mang theo giới thiệu trong phần diễn văn của mình tại hội thảo.
    Tiến sĩ Hassan cho biết khi ông viết cuốn sách này thì nạn sùng bái ông Trump chưa được nhìn nhận là ở đó có sự tẩy não và kiểm soát tâm trí, mà chỉ thấy đó như một khuynh hướng chính trị trong chế độ dân chủ. Thế nhưng, ông tiếp: “Kinh nghiệm chủ quan của tôi cộng với 48 năm giúp đỡ mọi người thoát khỏi nạn giáo phái, một chứng rối loạn phân ly, nó nằm trong Cẩm nang Thống kê chẩn đoán của Hiệp hội Tâm thần Hoa Kỳ [APA], nêu tên các giáo phái và việc tẩy não và cách chúng ta có thể làm gì để giúp mọi người phục hồi.”
 
 
Tiến sĩ Hassan đồng thời cảnh giác rằng “đây là một trường hợp khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng, chúng ta cần giáo dục phòng ngừa cho mọi người về cách phân biệt giữa ảnh hưởng đạo đức và ảnh hưởng phi đạo đức.” 
    “Liệu Trump đắc cử hay không, chúng ta vẫn cần một nỗ lực giáo dục tâm lý lớn và chúng ta cần một chương trình phục hồi,” Tiến sĩ Hassan nói. “Chúng ta cần tạo ra một cơ chế tránh kỳ thị, chúng ta cần ngưng gọi [những người bị MAGA-hóa] là những kẻ ngu dại và ngốc nghếch vì đã theo một tà phái. Hãy nói chuyện với họ để xây dựng điểm chung và hỏi họ những câu hỏi hay khiến họ phải suy nghĩ. Điều quan trọng là tránh tấn công lãnh tụ của họ, tránh tranh luận phải trái vì nó kích động bản năng sùng bái để phòng thủ khi họ cảm thấy bị tấn công, đó là một chiến lược thiếu sáng suốt vì làm sao tôi có thể biết liệu tôi có bị tẩy não hay không.”
    “Bước đầu tiên,” Tiến sĩ Hassan đề nghị, “là cắt đi những liên kết với tất cả những nguồn ảnh hưởng của giáo phái, hãy dành chút thời gian đi vào rừng tìm sự yên lắng, tránh sử dụng chiếc điện thoại quái đản của bạn tám giờ một ngày. Và chúng ta cần đáp lại bằng tình thương, lòng tốt, cùng lòng trắc ẩn [đối với người cuồng giáo] vậy.”
    Tiến sĩ Hassan hiện duy trì một website nhiều thông tin hữu ích cho việc tìm hiểu làm thế nào mà một giáo phái bất chính có thể lôi cuốn người ta và làm sao để đem họ ra khỏi nơi đó, tại freedomofmind.com.

Trùng Dương

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
Ngay khi trở lại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Donald Trump đặt thuế quan làm trung tâm trục chính kinh tế – chính trị. Ông hứa hẹn việc tăng thuế nhập khẩu sẽ đưa kỹ nghệ Mỹ hồi hương, khôi phục việc làm cho tầng lớp công nhân, buộc dân chúng ưu tiên hàng nội địa, và nhờ đó nước Mỹ sẽ lấy lại địa vị siêu cường trên cả hai mặt trận kinh tế lẫn ngoại giao. Trong các cuộc vận động quần chúng, ông thẳng thừng tuyên bố: “Thuế quan là phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người.” Giới chuyên gia kinh tế, trái lại, gần như nhất loạt phản đối. Các nhà kinh tế uy tín, từ phái tự do mậu dịch đến phái chủ trương điều tiết, đều chỉ rõ rằng thuế quan đẩy giá hàng nhập khẩu lên cao, kéo theo lạm phát gia tăng; làm giảm giá tr đồng lương thực tế của người lao động; tăng chi phí nguyên liệu đầu vào cho xưởng sản xuất; khiến phần lớn nền công nghiệp Hoa Kỳ rơi vào thế bất lợi trên trường quốc tế. Họ còn cảnh báo thị trường chứng khoán sẽ lao dốc, kinh tế toàn cầu có nguy cơ rơi vào vòng xoáy suy thoái mới
Hiện nay tại Iran, các cuộc biểu tình chống chính quyền đang lan rộng trên toàn quốc. Chế độ Mullah đã phản ứng hết sức cứng rắn bằng việc bắt giữ hàng loạt người biểu tình và phong tỏa gần như toàn bộ các kênh liên lạc Internet. Trước áp lực chính trị ngày càng gia tăng từ cộng đồng quốc tế, câu hỏi đặt ra là liệu giới lãnh đạo Iran còn đủ khả năng kiểm soát và duy trì sự ổn định của đất nước hay không.
Tác phẩm Metamorphosis, tạm dịch Biến Dạng của Franz Kafka mở đầu bằng một trong những câu văn gây ám ảnh nhất trong văn học thế giới: khi Gregor Samsa thức dậy và phát hiện mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Không có lời cảnh báo, không có lời giải thích, không có sự chuẩn bị kịch tính nào. Cú sốc đến ngay lập tức – và đó là thiên tài của Kafka. Ông không dẫn dắt người đọc bước nhẹ nhàng vào cơn ác mộng của Gregor Samsa. Ông ném độc giả của ông thẳng vào đó, buộc chúng ta phải đối mặt với sự phi lý của sự tồn tại mà không có sự an ủi của logic hay lý trí.
Sự thật là nạn nhân không “bám theo ICE suốt cả ngày” như Kristi Noem đã nói. Cô bị bắn khoảng 9 giờ 30 phút sáng, trên đường quay về sau khi chở con trai cô đến trường học cách đó vài ngã tư đường. Hôm nay, tờ New York Times và Washington Post đã có video và bài phân tích chi tiết những gì xảy ra thông qua tất cả video nhân chứng ở hiện trường. Hai tờ báo lớn chỉ ra mỗi phát súng của đặc vụ ICE bắn ra ở góc độ nào, có thật sự vì gặp nguy hiểm tính mạng hay không.
LTS: Biến cố Venezuela sau vụ bắt giữ Nicolás Maduro đang làm rúng động toàn vùng Nam Mỹ. Trong bối cảnh ấy, bà Delcy Rodríguez, 56 tuổi, vốn là phó tổng thống dưới thời Maduro, đã được Tòa án Tối cao và quân đội Venezuela đưa lên nắm quyền lâm thời. Bà cũng là một nhân vật từng được Washington ngỏ ý đối thoại trước đây. Sự kiện này đặt ra câu hỏi: Phải chăng đó là bước đầu của sự "chuyển quyền trong nội bộ," hay chỉ là hồi kế tiếp của cùng một vở tuồng?
Cuộc tấn công và bắt sống vợ chồng Tổng thống Nicolás Maduro ngay trên lãnh thổ Venezuela trong ngày cuối tuần đã trở thành một sự kiện chính trị thế giới hàng đầu khi bước vào năm mới 2026 này. Trong khi những đồng minh của Donald Trump ca ngợi và ủng hộ chiến dịch quân sự này thì ngược lại, một số câu hỏi cũng đã được đặt ra là, liệu một cuộc tấn công quân sự vào Venezuela, một quốc gia không mang tính đe dọa trực tiếp và hiển hiện đến an ninh quốc gia Hoa Kỳ, có được thông báo và sự chuẩn thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ theo hiến pháp? Cũng như một chiến dịch quân sự và bắt sống một nguyên thủ quốc gia khác trên lãnh thổ một quốc gia có chủ quyền như Venezuela có đúng với nguyên tắc ngoại giao và công pháp quốc tế hay không?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.