Hôm nay,  

Cha và Con - Một Nơi Quay Về

02/12/202415:43:00(Xem: 3763)
GettyImages-2167499558
Ảnh: từ trái sang phải, Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden chào đón con trai Hunter Biden vào cuối ngày đầu tiên của Đại hội toàn quốc đảng Dân chủ tại Trung tâm United vào ngày 19 tháng 8 năm 2024 tại Chicago, Illinois. (Ảnh có chỉnh sửa, từ ảnh của Kevin Dietsch/Getty Images)
 
 
Tổng thống Joe Biden đã ký lệnh ân xá “hoàn toàn và vô điều kiện” cho con trai ông, Hunter Biden vào chiều tối Chủ nhật 1/12. Khi đó, màn hình Netflix cũng kết thúc phim Hunger – “Thèm muốn” – một cuốn phim của Thái Lan, chủ đề xoay quanh ẩm thực, danh vọng và những cơn thèm ăn trần trụi rất bản năng con người. Có một sợi dây nối kết rất trung thực, rất gần, giữa hai câu chuyện – một điện ảnh và một cuộc đời.
 
Aoy là con gái của một ông chủ quán ăn đường phố ở Thái Lan. Cô có tài nấu ăn, xoay chuyển cái chảo đen trên ngọn lửa lớn, bảo đảm các món xào có mùi vị đặc biệt riêng của tiệm. Aoy là “tài sản” của cha cô, em gái cô, và quán ăn bình dân ấm cúng của khu phố. Nhưng Aoy luôn xuất hiện ở tiệm với gương mặt u sầu, chán chường. Cô không thích nơi này. Cho đến một ngày, Aoy có cơ hội vươn ra biển lớn. Aoy đi nhiều biến cố, bĩ cực, tận mắt chứng kiến đồng tiền có thể mua linh hồn con người, nhìn những người giàu có trong xã hội ngồm ngoàm miếng thịt xiên còn rướm máu trong miệng, gọi đó là mùi vị ẩm thực. Cô nhận ra, món ăn ngon nhất là món ăn làm từ tình yêu thương. Aoy cởi chiếc tạp dề trứ danh, trở về nhà trên chuyến xe chiều. Hành lý trên tay là chiếc chảo đen. Quán ăn bình dân của gia đình là nhà hàng của cô. Nơi đó, Aoy thỏa sức để phục vụ cho những thực khách “hunger” bằng chính cái “hunger” thuần khiết của cô.
 
Bước ra cuộc đời thật, đêm đó, giữa cái lạnh của tháng 12, cũng có một vị chính khách, chọn một nơi để quay về: gia đình của ông.
 
“Khi họ tìm mọi cách để hạ gục Hunter, chính là họ muốn đánh bại tôi – và không có lý do gì để tin rằng họ sẽ dừng tay. Đủ rồi.
 
Trong cả sự nghiệp phục vụ của mình, tôi đã tuân theo một nguyên tắc đơn giản: chỉ cần nói sự thật với người dân Mỹ. Họ sẽ có nhìn nhận công bằng. Đây là sự thật: Tôi tin vào hệ thống tư pháp, nhưng khi tôi đấu tranh với nó, tôi cũng tin rằng bản chất cố hữu của chính trị đã tiêm nhiễm quá trình này và dẫn đến sai sót trong công lý – và một khi tôi đã đưa ra quyết định này, thì không có lý do gì để trì hoãn thêm nữa. Tôi hy vọng người dân Mỹ sẽ hiểu tại sao một người cha và một tổng thống lại phải làm như thế.”
 
Suốt chiều dài lịch sử các đời tổng thống Hoa Kỳ đến nay, chưa có lá thư ngỏ của lệnh ân xá nào do lãnh đạo của một quốc gia gửi cho người dân, lại khẩn cầu tha thiết như thế.
 
Có những sự việc mà khi một người hạ tay điểm chỉ, quyết định thực hiện, là họ đã chấp nhận đánh đổi một phần, một nửa, hoặc cả một gia tài, sự nghiệp, hoặc cả cuộc đời của chính họ. Chỉ trong vòng khoảng nửa năm nay, ngay chính tại ga cuối của con tàu chính trị mà ông đã theo đuổi và cống hiến hơn 50 năm, tổng thống Joe Biden phải đưa ra 2 quyết định không dễ dàng: dừng cuộc tranh cử và ký lệnh ân xá cho con trai.
 
Hơn tất cả mọi người, ông Biden nhìn xuyên thấu những cay đắng lẫn dèm pha mà ông sẽ phải gánh chịu sau đêm 1/12/2024. Thậm chí nó có thể rũ sạch, trả về hư không tất cả những cống hiến, hy sinh, thắng lợi mà ông đã tích tụ cả cuộc đời phụng sự nước Mỹ. Người ta thậm chí sẽ quên ngay lập tức những công lao của ông trong chính trường từ khi còn là một thượng nghị sĩ của tiểu bang Delaware. Người ta thậm chí có thể sẽ ghi vào cạnh tên của ông là “người phá hoại bằng một trận phục kích” – như Alexander Burns đã viết trên Politico.
 
Ký giả Alexander Burns của Politico nhắc lại những ý định của Biden khi nhậm chức là ông muốn khôi phục sự độc lập của Bộ Tư pháp và thực hiện các bước đi rất rõ ràng để tách nó khỏi tầm kiểm soát của tổng thống. Đó là lý do tại sao ông bổ nhiệm cựu thẩm phán Cộng hòa, Merrick Garland, làm bộ trưởng, thay vì một chính trị gia Dân chủ có thành tích pháp lý như Deval Patrick hay Doug Jones. Đó là lý do tại sao ông chỉ định công tố viên David Weiss tại Delaware, người đang điều tra Hunter Biden. Và đó là lý do hết lần này đến lần khác, Joe Biden và các cộng sự đã tuyên bố với quốc gia, ân xá Hunter Biden sẽ không nằm trên bàn nghị sự của ông.
 
Alexander Burns thẳng thừng cho rằng, “cho dù đó không phải điều Biden muốn, nhưng dù vô tình đến đâu, thì lệnh ân xá cũng là một hình thức phá hoại.”
 
Không riêng Alexander Burns, những nhà bình luận như William Kristol, Andrew Egger cũng không đồng tình. Họ lập luận rằng:
 
“Tổng thống không nên ân xá cho Hunter Biden. Không có gì rõ ràng là Hunter Biden xứng đáng được ân xá về mặt công trạng. Tổng thống Biden đã hứa sẽ không ân xá cho con trai mình. Và đáng tiếc, rõ ràng là đây là thời điểm không phù hợp để thực hiện một lệnh ân xá, một hành động nạp thêm đạn dược chính trị cho một chính quyền sắp tới phá hủy toàn bộ nó.”
 
Câu hỏi mà chúng ta phải đối mặt là đất nước sẽ tồn tại tốt như thế nào trong bốn năm tiếp theo của nhiệm kỳ Trump, nơi không có tình yêu hay sự phán đoán, chỉ có quyền lực tùy tiện và ý chí trả thù cá nhân.”
 
Alexander Burns, William Kristol, và cả Andrew Egger không sai. Họ nhìn toàn bộ câu chuyện ở cương vị của những người đã và đang nỗ lực phơi bày sự nguy hiểm của bốn năm kế tiếp: một nhiệm kỳ tổng thống được thúc đẩy bởi một kế hoạch tạo ra quyền lực tập trung, cá nhân hóa, vi hiến, không có pháp quyền, không chịu trách nhiệm từ tổng thống và thành phần nội các của ông ta.
 
Có thể dễ dàng hiểu được “cú sốc” của một số người ủng hộ và tôn vinh nền dân chủ, pháp quyền, không đồng tình với quyết định của Tổng thống Biden. Thêm nữa, trước mối đe dọa của chính quyền Trump và nội các “tội phạm” Trump đề cử, họ đã mong chờ ông Biden những điều khác quyết đoán hơn, quan trọng hơn (với họ), “sốc” hơn, trong thời gian cuối của nhiệm kỳ, chứ không phải là lệnh ân xá Hunter Biden.
 
Xã hội có ngàn lý do để chỉ trích tổng thống Joe Biden một khi họ cảm thấy thất vọng vì những mong muốn không được hồi đáp. Người ta dễ dàng quên mất vị tổng thống đương nhiệm Joe Biden là một người cha đã cố gắng hết sức tránh xa vụ truy tố con trai của ông, một cuộc truy tố mà sẽ không có trên đời này nếu ông không phải là Joe Biden.
 
Người ta quên mất tổng thống Biden đã không bãi nhiệm hoặc thay đổi nhiệm vụ của công tố viên do Trump chỉ định xử lý vụ án, ngay cả khi cuộc điều tra của công tố viên đó đã được cấp quy chế cố vấn đặc biệt vào năm ngoái.
 
Người ta cũng quên mất Joe Biden vốn là một người của gia đình, một “Amtrack Joe” – người đã đi, về bằng tàu điện hàng chục năm trời từ Delaware sau mỗi ngày làm việc ở Capitol Hill, Washington DC. Lý do, để ông có thể gặp vợ và những người con của mình vào mỗi buổi sáng và chiều tối.
 
Ở sân ga cuối của sự nghiệp, Joe Biden không chọn vinh quang. Ông đã cởi bỏ chiếc áo luôn phải chuẩn mực của người đàn ông “quyền lực nhất nước Mỹ” để chọn trách nhiệm của một người chồng của vợ, người cha của con, người ông của cháu. Đúng hay sai thời điểm? Mỗi chúng ta, hãy thử một lần làm Joe Biden, để có câu trả lời cho chính mình.
 
Joe Biden của nước Mỹ và Aoy của quán ăn bình dân, họ đều đã chọn một nơi để quay về.
 
Kalynh Ngô

07/04/202621:10:00
Theo kết quả của cuộc thăm dò, 52% cử tri ủng hộ việc luận tội, trong khi 40% phản đối. Mức độ quyết liệt của quan điểm ở cả hai phía đều rất cao: 46% cử tri kiên quyết ủng hộ việc luận tội, còn 37% kiên quyết phản đối.
07/04/202610:43:00
Sáng 7/4, Donald Trump lại đẩy cuộc đối đầu với Iran lên một nấc nguy hiểm mới. Trong một tuyên bố đăng trên Truth Social, ông cảnh cáo rằng “Cả một nền văn minh sẽ bị thiêu rụi trong đêm nay, và sẽ chẳng bao giờ có thể hồi sinh được nữa. ”, nếu Tehran không chấp nhận các yêu sách của Washington trước hạn chót mà ông đặt ra liên quan tới eo biển Hormuz. Câu chữ đó không còn là kiểu phô trương thường thấy của Trump; nó là lời đe dọa công khai nhắm vào sự sống còn của cả một quốc gia.
03/04/202600:00:00
Tình hình hiện tại với Iran — đặc trưng bởi leo thang, gián đoạn kinh tế và nguy cơ bế tắc kéo dài — có thể được hiểu rõ hơn nếu nhìn vào những gì các lãnh đạo Mỹ trước đây đã cố gắng ngăn chặn. Kế hoạch Hành động Toàn diện Chung (JCPOA) là kết quả của nhiều năm ngoại giao phối hợp giữa Hoa Kỳ, Liên minh châu Âu và các cường quốc lớn trên thế giới, bao gồm Trung Quốc và Nga. Được Liên Hiệp Quốc công nhận và xây dựng thông qua một tiến trình đa phương do EU dẫn dắt phần lớn. Cách tiếp cận này phản ánh một triết lý rộng: đối phó với một đối thủ phức tạp đòi hỏi áp lực tập thể, sự hợp pháp hóa chung và sự đồng thuận quốc tế, không phải chỉ dựa vào vũ lực của một quốc gia .
02/04/202613:41:00
Những phát biểu gần đây của Donald Trump và Marco Rubio về việc “xét lại” NATO đã thu hút nhiều sự chú ý, nhưng phần lớn mang kịch tính chính trị: liệu Hoa Kỳ có thực sự có lợi để tính tới chuyện rời khỏi liên minh mà họ đã dẫn dắt hơn 70 năm qua?
02/04/202607:47:00
Theo một cuộc thăm dò dư luận của CBS News/YouGov thực hiện trong khoảng thời gian từ 17 đến 20 tháng 3, đa số dân Mỹ không ủng hộ cuộc chiến chống Iran của Trump và Netanyahu. Chiến tranh với Iran bất hợp pháp vì không có sự chấp thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ. Chiến tranh ảnh hưởng tiêu cực đến giá xăng, lạm phát nói chung và tăng rủi ro làm kinh tế trì trệ. * 57% nói rằng cuộc chiến đang diễn biến tồi tệ. * 62% không tán thành cách ông Trump xử lý chiến tranh với Iran. * 66% cho rằng đây là cuộc chiến do lựa chọn, không cần thiết. * 68% không biết rõ mục tiêu của cuộc chiến là gì. * 92% muốn chấm dứt chiến tranh càng sớm càng tốt. * Chiến tranh càng kéo dài, càng nhiều người phản đối: từ vài tháng (58%) đến vài năm (88%).
27/03/202600:00:00
Kennedy Center, nhà hát vẫn được coi như “phòng khách văn nghệ” của thủ đô, sắp đóng cửa hai năm để sửa sang. Ngay trước khi tắt đèn, Tổng thống Donald Trump quyết định giao cả trung tâm cho Matt Floca – người mà đồng nghiệp nhớ đến nhiều nhất qua… máy lạnh và nhà vệ sinh. Floca chỉ mới về Kennedy Center được hai năm dưới thời ông Biden, sau khi làm cho chính quyền thủ đô Washington, chuyên lo những tòa nhà công cộng. Vào trung tâm, ông tiếp tục nghề “coi cái nhà”: bảo trì, an ninh, hệ thống điều hòa, đường ống – thứ công việc nếu êm ru thì chẳng ai để ý, chỉ cần trục trặc một chỗ là cả nhà hát kêu ca.
25/03/202606:15:00
Giá xăng dầu đã tăng vọt hơn 30% kể từ khi cuộc xung đột tại Iran bùng nổ vào cuối tháng 2 năm 2026. Nguyên nhân chủ yếu là do sự gián đoạn nguồn cung dầu thô trên diện rộng, gây ra bởi việc Iran phong tỏa Eo biển Hormuz – một tuyến đường hàng hải trọng yếu. Sự gián đoạn này ảnh hưởng đến khoảng 20% lưu lượng vận chuyển dầu thô toàn cầu, gây ra những lo ngại về tình trạng thiếu hụt nguồn cung cấp trầm trọng hơn và đẩy giá dầu tăng lên đáng kể. Ngoài ra, các báo cáo cho thấy cả hai bên của cuộc chiến đều đã nhắm mục tiêu vào các cơ sở năng lượng trong khu vực, khiến nguồn cung càng trở nên khan hiếm hơn.
20/03/202600:00:00
Có một điều mỉa mai đau đớn khi nhìn hai cộng đồng đều được hun đúc bởi những chấn thương sâu nhất của lịch sử lại đem sử dụng cùng một sách lược chính trị để dập tắt tiếng nói bất đồng. Cộng đồng người Việt hải ngoại, được rèn trong lò lửa chiến tranh và ly tán, giờ đang chứng kiến một số “lãnh tụ” thành phố và cộng đồng tự phong dán nhãn mọi đối thủ chính trị là “cộng sản”. Cách nửa vòng trái đất, những người bênh vực chính sách của Israel lại dùng lời tố cáo “bài Do Thái” đối với bất cứ ai chỉ trích chủ nghĩa Zion. Địa lý khác nhau, nhưng cơ chế thì y hệt: lấy một điều ác có thật trong lịch sử, đẽo nó thành cây gậy chính trị, rồi vung xuống đầu bất cứ ai đụng chạm tới cơ cấu quyền lực mà mình muốn bảo vệ.
20/03/202600:00:00
Cụm từ “Après moi, le déluge” thường được cho là gắn với vua Louis XV và mang ý nghĩa: thờ ơ với những gì xảy ra sau khi mình rời đi hoặc sau khi mình không còn chịu trách nhiệm nữa. Hành động của Donald Trump, cả trong kinh doanh lẫn chính trị, thường theo một mô thức nhất quán như câu nói nổi tiếng của Pháp “après moi, le déluge” — “sau ta, đại hồng thủy”. Cụm từ này thường được cho là gắn với vua Louis XV và mang ý nghĩa: thờ ơ với những gì xảy ra sau khi mình rời đi hoặc sau khi mình không còn chịu trách nhiệm nữa.
19/03/202607:25:00
Nếu một chính trị gia ủng hộ Do Thái, AIPAC sẽ ủng hộ họ lại. Một chính trị gia càng thân thiện với Do Thái, họ càng nhận được nhiều tiền từ AIPAC và mạng lưới các nhà tài trợ ủng hộ Do Thái. Nhưng nếu bạn không thân thiện với Do Thái hoặc với AIPAC, thì sẽ có hậu quả. Các nhóm vận động hành lang đã chi hàng triệu đô la để giúp loại bỏ các thành viên Hạ viện từng bày tỏ sự ủng hộ Palestine và chỉ trích Israel.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.