Hôm nay,  

Cánh Diều Trên Triền Dốc Chữ...

17/12/202410:40:00(Xem: 1867)
TLtP VP
Bìa sách tuyển tập truyện ngắn. Photo: Uyên Nguyên



“Những kẻ viết văn làm thơ trong thời đại hôm nay cứ như những kẻ lạc loài, những người ‘Di–Gan’ cuối cùng còn sót lại. Những kẻ mang nghiệp chữ trong xã hội hiện đại giống như những tay du tử mơ mộng ‘Lui về lập cõi hoa vàng náu thân’. Cái cõi hoa vàng trong tâm tưởng nhưng cũng rất hiện thực, ‘cõi hoa vàng’ ấy chính là những quyển sách, là môi trường để viết nên những quyển sách này.”
 – Tiểu Lục Thần PhongThưa Với Người Văn

Văn học Việt Nam, đặc biệt là trong bối cảnh hải ngoại, chưa bao giờ ngừng thổn thức và chuyển mình trong những biến động của thời đại. Bước chân của những người cầm bút trẻ đang xác lập một vị thế riêng trên văn đàn là minh chứng cho sức sống bền bỉ của văn chương, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Chính họ, bằng nội lực và niềm đam mê không ngừng, đang tìm lại bóng dáng Việt Nam trên dòng sông chữ vốn không phải lúc nào cũng êm đềm. Tập truyện ngắn này – Tiểu Lục Thần Phong Võ Phú – chính là thành quả mang dấu ấn riêng của hai cây bút trẻ đầy tâm huyết, một cuộc dấn thân giàu cảm xúc và ý nghĩa.

Trong cái không gian xa xứ đầy khoảng trống giữa ký ức và hiện tại, viết văn không chỉ là hành động tự thân giữ gìn văn hóa và bản sắc, mà còn là một cuộc kiếm tìm về ý nghĩa của “cội nguồn” trong dòng chảy của thời đại mới. Ở đây, những cây bút trẻ tự thấy mình đang gánh trên vai nỗi khắc khoải về quê hương, đồng thời đối diện với thử thách lớn hơn: làm sao để văn chương vẫn có thể chạm tới lòng người trong một thế giới đầy những thứ hào nhoáng và xao lãng.

Đọc tập truyện ngắn này, ta bắt gặp được những câu chuyện vừa thân quen, vừa xa lạ; vừa mang nặng nỗi hoài niệm, vừa bừng lên nhịp sống trẻ trung, hiện đại. Đó là hình ảnh của những phận người, của sự va chạm văn hóa và của những khát khao giản dị nhưng sâu sắc. Từng câu chữ như những dòng sông nhỏ, hợp lại thành một dòng chảy không ngừng nghỉ, len lỏi vào trong tâm hồn người đọc. Đặc biệt, tập truyện còn là sự nỗ lực tự thân đầy cô độc của hai người viết trong quá trình khẳng định bản sắc và tiếng nói của mình.

Viết văn trong bối cảnh hải ngoại là một hành trình đầy khăn khó và đôi khi lẻ loi. Những người trẻ sinh ra và lớn lên nơi đất khách đã và đang đối diện với sự rạn vỡ của ngôn ngữ và văn hóa. Tiếng Việt—một phần không thể tách rời của nguồn cội —bỗng trở thành thứ di sản mà họ vừa giữ gìn vừa lo sợ đánh mất. Nhưng chính sự “dò dẫm” ấy đã tạo nên vẻ đẹp cho từng câu chuyện trong tập sách hôm nay. Đó là vẻ đẹp của sự truy tìm, của nỗ lực vượt qua giới hạn bản thân và niềm tin vào giá trị đích thực của văn chương.

Những truyện ngắn trong tập sách Tiểu Lục Thần Phong Phú Võ, dù được viết bởi những cây bút mới, vẫn cho thấy chiều sâu và sự trưởng thành của người viết. Có thể đó chưa phải là những tác phẩm tuyệt bút, nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt, một sự chân thành và gần gũi. Người đọc sẽ cảm nhận được hơi thở của cuộc sống đương đại, đồng thời thấy được dấu ấn rất riêng của từng tác giả. Mỗi trang viết như một lời tâm tình, một sự sẻ chia mà có khi, là một tiếng nói nghẹn ngào gửi về nơi chốn cũ.

Bằng tất cả tình yêu dành cho chữ nghĩa, hai tác giả trẻ của tập truyện này đang tự trưởng thành qua từng con chữ. Đó không phải chỉ là hành động viết, mà còn là hành trình khám phá bản thân và thế giới xung quanh. Họ viết để “náu thân” trong một góc nhỏ của cuộc đời, để tìm lại niềm tin và ước mơ, nhưng trên hết là để gìn giữ hình bóng Việt Nam trong lòng mình.

Văn học hải ngoại, trong bối cảnh đầy thách thức của thời đại công nghệ số, vẫn còn đó những người trẻ đang “giữ lửa”. Dù cho bước chân có lúc cô độc, dù cho dòng sông chữ nghĩa chẳng còn yên ả, nhưng niềm đam mê và khát vọng của Tiểu Lục Thần Phong và Võ Phú tin rằng sẽ đưa văn chương Việt tiếp tục đi xa, đến những chân trời mới.

“Con diều làm gì biết nhớ quê hương, đất tổ? Con diều làm gì biết tự do hay sự kìm kẹp? Con diều làm gì có hồn để thăng hoa đến đỉnh vinh quang? Con diều làm gì có tâm sự?” Võ PhúCon Diều Việt Nam

Bấy giờ, văn chương hải ngoại như cánh diều không tự nó bay lên, mà nhờ chính những nhà văn trẻ hôm nay thả tung vào trời lộng.

Uyên Nguyên
Yuma, ngày 16 tháng 12 năm 2024

Mới ngày nào chỉ là một ý tưởng, vậy mà VAALA Viet Book Fest năm nay đã bước vào năm thứ Năm.
Tháng Tư vừa mới chớm, trái tim của những người con Việt hải ngoại bắt đầu rỉ máu, vết thương của 51 năm qua vẫn mãi chưa bao giờ lành, một khi quê hương đất mẹ vẫn đang bị cầy xéo, dân vẫn khốn đốn, nền tự do dân quyền không có, những cựu chiến binh VNCH với thân hình còi rọc, như những phế nhân lầm lũi sống ở tận đáy xã hội của đất nước nơi mình được sanh ra; họ là những minh chứng sống cho thấy dưới chế độ xã hội chủ nghĩa Cộng Sản sau 51 năm, đời sống không khả quan hơn, vẫn đói khát, bị vùi dập, kiểm soát, bị trả thù đến bao nhiêu kiếp đời, bọn người chiến thắng vẫn chưa vừa lòng!
Trong lãnh vực nghệ thuật, luôn có một câu hỏi khó trả lời, chưa hề có câu trả lời nào thỏa mãn. Đó là, Sáng tác làm cho thưởng ngoạn trì trệ, hay thưởng ngoạn làm cho sáng tác trì trệ? Nhạc, họa chậm phát triển là do sáng tác hay thưởng ngoạn? Văn, thơ lỗi thời là do thưởng ngoạn hay sáng tác? Người phu xe nên đi trước xe chở như trường hợp xe kéo? Hoặc nên đẩy sau xe như trường hợp xe xích-lô? Sáng tác luôn là kẻ phục vụ. Thưởng ngoạn luôn là người ngồi trước hay ngồi sau thích thú. Tôi nghĩ, câu trả lời tùy mỗi giai đoạn, mỗi địa dư, mỗi trường hợp, không có câu trả lời chung. Câu trả lời lần này bắt đầu từ mệnh đề: Hầu hết người Việt thưởng ngoạn hay sáng tác đều yêu thích nhạc tình. Trên thế giới cũng vậy. Đa số người nghe đón nhận, ủng hộ ca khúc tình yêu.
“Ngựa phi, ngựa phi đường xa Tiến trên đường cát trắng trắng xóa Tiến trên đường nắng chói chói lóa Trên đồng lúa theo cánh chim trời bay trên cao…” Đó là tiếng vó ngựa vang lên giữa khu phố Little Saigon vào một ngày giáp Tết Bính Ngọ tại quán Cà Phê Factory do ban nhạc NTM hợp ca bản “Ngựa Phi Đường Xa” của nhạc sĩ Lê Yên trong buổi chiều tất niên của Việt Báo và ra mắt sách “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” của nhà văn Phan Tấn Hải hôm 13 tháng 2 năm 2026.
Ca khúc “Nguyệt Cầm” của Cung Tiến là một hiệu quả đồng cảm với bài thơ “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu. Cả hai là sự đồng cảm với câu chuyện Bến Tầm Dương của nhà thơ Bạch Cư Dị. Chuyện Bến Tầm Dương nơi Bạch Cư Dị gặp gỡ một kỹ nữ cao niên. Ông nghe bà đàn hát kể lại thân phận trong cuộc sống nổi trôi. Đồng cảm “Cùng một lứa bên trời lận đận / Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau,” (1) qua lời kể với tiếng đàn dưới trăng, Bạch Cư Dị đã viết tác phẩm “Tỳ Bà Hành.” Một tuyệt tác của thi ca cổ điển Trung Quốc.
Năm nay 31 tuổi, Bad Bunny sinh ra tại Puerto Rico, lãnh thổ nói tiếng Tây Ban Nha của Mỹ và cũng là sanh quán của không ít ca sĩ tên tuổi của Mỹ. Gia đình Bunny là những người Công giáo, với cha Bunny là một tài xế xe tải và mẹ anh là một cô giáo tiếng Anh ngoan đạo. Bunny hát trong ca đoàn của nhà thờ từ nhỏ và sáng tác nhạc từ năm 14 tuổi với giấc mơ trở thành một nghệ sĩ, dù anh theo học đại học về truyền thông thu thanh truyền hình để trở thành một người dẫn chương trình radio hay truyền hình.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
ashington bước vào mùa đông năm nay với âm thanh đứt quãng của một khúc giao hưởng chưa thành. Sau sáu năm thai nghén, bản Giao hưởng số 15 của Philip Glass — nhà soạn nhạc Hoa Kỳ được xem là người có công đưa ngôn ngữ tối giản vào đời sống âm nhạc đương đại — đáng lẽ phải vang lên tại Kennedy Center, như lời chào mừng kỷ niệm bán thế kỷ của trung tâm nghệ thuật danh tiếng này. Nhưng chỉ ít tháng trước buổi công diễn, nhạc sĩ 88 tuổi ấy tuyên bố rút tác phẩm. “Những giá trị mà Kennedy Center hôm nay biểu trưng không còn phù hợp với tinh thần của Abraham Lincoln,” ông viết, như hồi chuông cảnh tỉnh giữa một bầu không khí vốn đã nhiều sấm sét. Sự rút lui của Glass không chỉ là một “biến cố âm nhạc”; nó là một tín hiệu thời đại. Từ khi Tổng thống Trump trở lại quyền lực và đặt tên mình bên cạnh John F. Kennedy trên mặt tiền trung tâm — giới nghệ thuật thủ đô Hoa Thịnh đã không khỏi phân tâm. Một bên là danh dự nghề nghiệp, một bên là cảm thức công dân.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.