Khánh Trường, Lăn xe như chạy màu

30/12/202417:26:00(Xem: 3022)
Tưởng niệm Khánh Trường

KT 1
Họa sĩ Khánh Trường trong buổi ra mắt sách tại Quận Cam, 9/2024.

1.
Lăn xe cám cảnh đứng ngồi
Thấy hơi thở vẫn thơm mùi chữ-tranh
Những màu chạy giữa tím xanh
Thơ văn ẩn lộ thiên thanh trăng vàng
Ru hời duyên nghiệp thế gian
Gật gù vở kịch thời gian không lời
Thản nhiên hơi thở yêu đời
Lăn xe dạo cuộc mộng ngời hoàng hoa
Mần răng Phật chỉ trăng ngà?!

2.
Lăn xe như chạy màu ra khỏi màu
Xênh xang trừu tượng ấm sầu
Cửa mình hắc động cửa bầu bigbang
Cửa vào ra chiếc xe lăn
Cửa sinh lộ cửa lưu vong liên tồn
Cửa nào là khải hoàn môn?

Người-không-có-cửa khôn hồn lặng thinh
Qua khe hở mộng trộm nhìn
Liêu trai chí dị giao tình hợp lưu
Mây mưa hoan lạc thực hư
Đỉnh vu sơn hố thẳm mù thiên thai
Giật mình - “đêm giữa ban ngày”*

3.
Mộng còn trong giấc mơ đời chiêm bao
Hằng trăm họa-khúc nghêu ngao
Tướng âm thể - trạng thái sầu - kiêu sa
Những màu sắc hiện hồn ra
Dung-tục mãn nhãn / cái-ta thẹn thùng
Nghịch-pháp Khánh Trường bẻ cong

4.
Biện bày “Sắc tức thị không” bằng hình
Như lửa của thuật giả kim
Như ma như phật như tiên như chồn
Tùy hỷ bụng dạ tâm hồn
Tùy theo duy-thức liên tồn liên sinh
Ném bản-ngã vào bức tranh?

5.
Bất khả tư nghì tâm linh nghệ sĩ
Như tạo hóa làm thành muôn vẻ tánh linh
Loài người chỉ mới văn minh
Thế-giới-hóa sống hòa bình nhân tâm

Vòng luân hồi bánh xe lăn
Khánh Trường đã thản nhiên căn phần cười
Kiếp người một cuộc rong chơi
Nghiệp văn thi họa là trời tặng tâm

(070624, Về thi văn họa Khánh Trường)
-- Lê Giang Trần

* Vũ Thư Hiên, hồi ký “Đêm giữa ban ngày”, mượn cái tựa hay.
Và chợt nhớ, bèn, gửi Khánh Trường đoạn thơ Du Tử Lê, dưới đây:

Đêm về theo vết xe lăn Tôi trăng viễn xứ hồn thanh niên vàng Tìm tôi đèn thắp hai hàng Lạc nhau cuối phố sương quàng cỏ cây Ngỡ hồn ta xứ mưa bay Tôi chiêng trống gọi mỗi ngày mỗi xa
(“Đêm, nhớ trăng Sài Gòn”, thơ Du Tử Lê, trích đoạn. Nguyên bài thơ này Phạm Đình Chương phổ nhạc, Trần Thái Hoà hát)

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời