N H Ớ A N H Đ I N H C Ư Ờ N G

06/01/202509:29:00(Xem: 3103)

 

Ben Song Huong_Dinh Cuong
Bên Sông Hương - Đinh Cường

[1939 - 8/1/2016]

+

Đôi câu trong những đoạn ghi của Đinh Cường:

“ngồi uống tách trà nhớ bụi hoa trang bên vườn

  hai đứa đứng chụp bóng, chữ bóng nghe rất Huế “…

 

 

đọc âm bản núi đinh trường chinh nhớ sơn .cường

 

núi.  dựng lên dựng lên

những cánh sườn

triền dốc ứng trực

một lần chân em cho tôi ghé

không có gì xuyên thủng được bàu trời nguy nga

huy hoàng áo nghĩa

niềm tấy sưng của sắc màu

vẽ thầm tiếng nhạc

bầy xương cá thuỷ táng trên không

xác chim in hằn vết suối

linh thạch hóa hình

rì rào âm bản

núi

lạnh ngời thiên san

 

cước trình là đi.  không cần đứng

ai thấy núi ngã quỵ

bao giờ

lưng cây vẫn thẳng

ngay.                      chiều

màu gió

 

 

hoàng xuân sơn

mười sáu tháng ba/2016

 

t r ư a  t h ầ m ở h ọ a  t h ấ t  đ i n h  c ư ờ n g, c ù n g  t o ạ i

 

)( )(

 

về đây

ngứa cổ. ho khan

vào hôm se lạnh. tiết hàn. đương thu

bỗng dưng. nhớ quá. sương mù

nghe trời yểu điệu

vàng nhu áo quỳ

người thiếu nữ trên đồi. thi

cúi nhặt bông cỏ đang thầm thì. châu

đầu. lưng và lưng. mềm. đâu

con mắt suối ngả soi lầu dưới khe

về đây chợt bóng e dè

thấy đi mờ nhạt

ngoài kia

một mình

 

 

)( )(

 

Hoàng Xuân Sơn

VA, tháng mười năm mười một

 

ngó thèm thơ ảnh đi hoang đinh cường

 

 

 

 

còn nhau.  một buổi vui vầy

nom cười rạng mặt

xin tay cầm mừng

nghe điệu hòa giấc thở chung

nương ngọn gió sớm bay cùng nắng mai

đi hoang.  ừ.  đi thiệt dài

then khuya để lỏng một vài sao hôm

cứ tự nhiên bước lên thềm

và lắng nghe một chút

êm dịu.  mời

 

 

trần mây lạnh

 

bất giác trở mình

cùng giấc hoang loạn

một sải vô minh

một trần ai oán

 

đêm không ngủ được

tràn sao rét run

một mình.  vẫn một

cùng ai bước chùn

 

phiến gân treo mỏng

vì đường thanh mai

ngàn sau biển tạnh

cùng xin thở dài

 

 

hoàng xuân sơn

17/18 tháng tám mười bốn

 

m  Ù   s  Ư Ơ  n  g,    s  Ớ  M    m  A  I    H  U ế

 

                                [ biết rồi cơn mộng mù sương

                                  nghe hồn biến động dắt buồn Huế đi - gởi Giác ]

 

 

Trăng trên nóc chùa thiêng

triều sông thơm ngát

đêm xuống thuyền nghe sóng giao hoan

chợt lòng tịnh đế

nhớ đuôi mắt tình

cười ở Chi Lăng cuối phố

 

 

Khăn quàng cổ của C.

hoa màu than tím sẫm

bắt mắt điệu đàng

ôm nuột nà bóng ngời tẩu gỗ

bạn thân yêu khum tay che giùm gió

đóm hồng môi cháy thảo hương

thở tràn trề

thở mù sương sớm mai Huế

 

 

Bạn hữu thâm tình như lâu năm quán chợ

những chiếc ghế cao cẳng đung đưa thời trai

thời lớn lên nhân dạng

sợi thừng bò quanh miệng tách

cà phê đen ý nghĩ hồng

ruby ruby thơm thảo

linh hồn trói buộc thao tơ

sông ơi

dịu dàng kỹ nữ

 

Như khúc phim thời cuộc nóng cháy

Đ. trở về chuyến đi thật xa

những bức tranh làm tổ trên bờ biển

sóng nhòa khoen mắt

buốt tê từng ngách kỷ niệm

Đ. đã về

về thật rồi

vũng nước đọng có nằm yên đêm

xuân lửa bừng bừng

trăng điên tần xạ ảnh

T. hung hăng xuống đường  lạc thảo

súng cối giã đầu em thơ

vùi chôn dầu đáy cặn

dầu luênh loáng diện căm thù

trời đục mắt cá ươn

giết hết vùi hết

đá khe mài nhẵn

người cụt đầu trên tháp canh già

Huế ơi

hồn đại thụ

 

 

 

Rừng lau mọc kín bờ tường

đá ong khô lệ

chiều Nh. rủ ngồi bờ sông chém gió

rượu trào xanh áo trận P.

trên đầu ngư nữ rong bèo phù du thở mọn

mưa rụng về khắp chốn

vẫn lũ lụt mùa dâng

Y. lội nước vuốt tóc cười hiền

S. nói cuộc đời như đá lăn

thì mai người mỗi ngã

 

 

 

Bạch thi của X. nửa đời nửa đoạn

cắm đầu hút sinh ly

như chưa bao giờ cởi trần

bí mật của người điên chạy vui ngoài phố

sứ trắng reo hò

đêm hoàng thành vỗ tay

sương hồng và tuyệt địa*

 

 

 

h o à n g  x u â n  s ơ n

(phiên bản mới, Huế Buồn Chi 1993)

*nhan sách của Bửu Ý

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.