Thương Hại Thay Đất Nước - “Pity the Nation”

16/03/202512:19:00(Xem: 3599)
iStock-1066969672


Thi sĩ Lawrence Ferlinghetti sinh năm 1919, nay đã hơn 100 tuổi. Ông là người đồng sáng lập tiệm sách City Lights, một điểm đến không thể bỏ qua ở San Francisco cho những ai yêu văn chương và văn học. Bài “Pity the Nation” được ông viết năm 2007, dựa theo bài “Pity the Nation” của Khalil Gibran. Bản dịch Việt ngữ của Ian Bùi. 


oOo

Thương Hại Thay Đất Nước

Thương hại thay đất nước nhân dân là cừu
Bị kẻ chăn dẫn đi lạc lối

Thương hại thay đất nước lãnh đạo nói dối
Người quân tử miệng bị bịt câm
Bọn kỳ cuồng ác tâm phát sóng

Thương hại thay đất nước không cất tiếng
Trừ phi ca tụng kẻ xâm lăng
Vinh danh những thằng ăn hiếp
Chỉ muốn thống trị loài người
Bằng vũ lực và đàn áp

Thương hại thay đất nước không được biết
Ngôn ngữ nào ngoài ngôn ngữ mình
Văn hoá nào ngoài văn hoá mình

Thương hại thay đất nước mỗi hơi thở là tiền
Ngủ giấc mê của kẻ quá no nê

Thương hại thay đất nước,
Thương hại thay con người
Dân quyền bị bào mòn
Tự quyết xói rụng rơi

Quê hương ơi, nước mắt nào sôi
Khi tự do nổi trôi cùng đất nước!

bản dịch của ianbui ngày 2020.09


oOo

“Pity The Nation”

(After Khalil Gibran)

Pity the nation whose people are sheep
And whose shepherds mislead them

Pity the nation whose leaders are liars
Whose sages are silenced
And whose bigots haunt the airwaves

Pity the nation that raises not its voice
Except to praise conquerors
And acclaim the bully as hero
And aims to rule the world
By force and by torture

Pity the nation that knows
No other language but its own
And no other culture but its own

Pity the nation whose breath is money
And sleeps the sleep of the too well fed

Pity the nation oh pity the people
who allow their rights to erode
and their freedoms to be washed away

My country, tears of thee
Sweet land of liberty!

Lawrence Ferlinghetti (2007)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca