Gặp Hai Cháu Giao - Đinh Hiệt | Nhớ Anh Chị Tô Thuỳ Yên/bích

17/03/202516:15:00(Xem: 3356)

 

 

c ũ

 

                  [ rồi mất hút cõi thơ tô

                    ta lẻ loi một kẻ ]

 

                    .gởi Tô Thùy Yên

HSS Hiet GIao
Ảnh: Ô.B. Hoàng Xuân Sơn với con gái, con trai của nhà thơ Tô Thùy Yên
Giao Dương và Hiệt Đinh.

 

 

 

tôi mỗi ngày một cũ đi

trông mong gì ở bay biến

dòng sống mơn man thịt xương héo đằm

ngôi biệt lập tàn lụn

phong ba tôi ngày một khẩn cấp

đóng chốt hồn cứ địa ôm khư

như đàn bấu cứng tôi đố em làm sao hóa giải

trái phá tôi tâm từ

rút kíp

bày biện ra ác tánh nhiều cách chơi nghiệt ngã

trăm phiên mọc mời cười cười nói nói người người

và tôi ngậm câm

lắm khi nộ khí giữa đám đông hồn nhiên

bệnh cương thời đại thổi phồng niềm tin gạ gẫm

lúc tuổi mòn hương cấm xuân nồng

 

 

tôi mỗi ngày một cũ hơn

con ngựa chúi dốc thổ mộ học hằn

cọc cạch khí đá thần hồn hoe hoét

gò mình cương vị nam

đâu.  xa rồi mới cứng

bước tôi đi lén núp

sợ một ngày hơ hỏng đồng tân

trả em về nhi nữ

buồn hiu bộ tộc

hồn vô cảm đìu nhau ở xúc tác

vật chạm tóe thân không ngờ phiên cuồng tửu

rót như rót phiến cầm

gà gáy đồng vị hằng giờ kêu rêu khó thâm

rạng đông khởi từng vết mụn xanh chàm

chiếc mồng héo

 

 

tôi mỗi ngày một lủ khủ

thuốc thang chằng chằng cơn ho sụ

lỗ mũi tinh thông ngạt khí trời

chôn thây giữa muôn hoa thường trú

nhiều khi lẫn một ra hai

em ra tôi ra em năm mười mười lăm đạp hoài chẳng tới mạng

phối ngẫu làm thinh

ngôi trời cứ đâu suất

cũ mới bề gì em neo tôi cũng ngất ngư con tàu

khói nhã phương

đâu còn lân cận

một chữ trì chiết làm đôi

cái cối cái chày rối nùi tơ tóc

 

 

tôi bây giờ cũng biết khóc

vết lụy tân tòng hồn cũ rưng rưng

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

juillet 2003

 

l i n h  d i ệ u

 

ngủ một đêm thiếu máu
sáng thực hồn dâng cao
sóng đánh tòa vô cảm
xanh đi. biển nhiệm mầu

 

 

mặn mà với thân xác
trụ đời mang mang xa
bài lưu ca vời vợi
miệng gió thở tin nhà

 

 

sợi dây hồng đương cuộc
cởi trói một lần vương
thoái về tâm giác động
chớp ánh nợ vô thường

 

 

thức cho xong niềm thanh
một ngày vi lô tận
lộng ngữ sát bên thành

tiếng cười mình rất ngắn

 

 

 

c ụ  b ị

                (đọc thơ thuỳ)

 

 

tôi lỡ xỏ giày cùng mang ủng
ông đi nghìn dặm cũng ung dung
chân trần một vết đầy muôn thuở
cóp nhặt bao nhiêu cái lạ lùng

 

 

không cứ chăn dê làm lớn chuyện
lui về xóm nhạn cửa lấp vò
thơ đâu thâm thấp trò luyện ngục
ngun ngún âm tàn lửa cháy tro

 

 

chiếc lược mở đường ra tóc bí
càn khôn chim chóc hú họa rừng
triển hạn thân người không mấu chốt
kín niềm tao tác đậy nhà chung

 

 

có biết bao điều khoe điệu hạnh
tôi trong tổ kén diện tùng xoè
mới thấy hân trình không đơn giản
ai tặng cho mình chút đỏ hoe

 

 

ông cứ nhẩn nha mùa thơ cộc
tôi trâng tráo ca múa xập xình
đời người rồi cũng xuôi trảng lớn
giày ủng quăng rồi bước rộng rinh

 



h o à n g x u â n s ơ n
(11 fév. 2019
tháng giêng tay rêm)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca