Thơ Chủ Nhật: Khaly Chàm - Hoàng Xuân Sơn - Trần Yên Hòa

29/03/202512:08:00(Xem: 2001)

1000000406

khaly chàm


ban mai chợt nhớ…

 

lơ đễnh ly cà phê rời khỏi bàn tay

nhiễm đắng biên độ thời gian biến dạng

những hạt pha lê rùng mình lấp lánh

thanh âm hú vỡ nhập thần thức giác ngộ

 

ban mai, người đời thích đi rón rén

tìm nhìn lại nụ hôn màu lửa cháy bùng

loài bướm nhú đuôi lưỡi câu đen rờn rợn ước mơ

 

cảm thức chờn vờn reo cười

hồi tưởng bản ngã vui thú cùng bóng đêm hanh khô  

mắt gió mùa đông sâu hoắm

đoản khúc ánh nến tắt ngúm hiện hình hài nhi bạch tạng

 

ta ngồi im từ lâu bên miệng vực 

ngửa lòng tay hứng những đóm sao rơi

những bóng lucifer a tòng vinh danh mùi súc vật

hang đá giấy bồi sơn phết trừu tượng nhiệm mầu

bước chân ta du dương chạm sáng thánh linh tối thượng

 

 

sinh tồn trong sâu thẳm bóng đêm

 

che đậy việc giẫm đạp lên đầu cổ người rồi vung cao nhát búa

vẫn là thói quen thích thú khi được nghe tiếng rạn vỡ khô khốc

sự kích hoạt trong giấc mơ lũ quỷ man rợ nhìn thấy bước lên những bậc thang dẫn tới thiên đàng

hình ảnh xác người đã xếp thành những mảnh ghép để trang trí biệt phủ

hình như, máu đã loang hồng chuyển thành màu nâu sẫm

hiện thực chứ không phải là cường điệu hiện tượng

không thấy vòng vải trắng quấn quanh đầu để khái niệm cái chết không hình thức

khiêm tốn dành cho mệnh số hẩm hiu trong những con hẻm xô bồ nhếch nhác

tuổi thơ lúc nhúc trong những căn phòng trọ chưa được định danh

nhà thơ ném đặc tính của khốn cùng khổ nạn lên trang giấy bản thảo

cú đập mạnh lên đầu ta chắc gì là mệnh đề chuyển thành ký hiệu

nhung nhúc ruồi bay tìm những vết thương không lành

trên tầng điện ly vẫn là màu xanh hồ thủy đấy chứ

đã vời vợi tro bụi trong lỗ đen vĩnh hằng

những chiếc lưỡi nhú ra từ vỏ tiểu sành có thể là đặc trưng

như thế, hay lắm chứ để so sánh văn hóa việt biểu hiện rặt nòi hán tộc

gần nửa thế kỷ những con mắt trắng dã đã bị gỉ sét tan ra

những con tàu ma chở đầy ấp tiếng kêu gào của người từ lòng biển trở về

ta là chứng nhân thứ bao nhiêu tồn tại trên tấm bản đồ chữ s

cho dù hai mắt từ lâu bị mù nhưng vẫn đang bò chậm chạp

rờ rẫm nỗi tuyệt vọng cố vượt qua vùng thinh lặng nhớp nhúa bầy đàn không có khuôn mặt người

  

saigon 3/2025

***

Hoàng Xuân Sơn

 

MINH H(Q)ỌA*

tôi đọc sự vật bằng thơ
tôi đọc tình người bằng bơ vơ mình
giữa trần đời
bóng vô minh
sự vật hiển hiện mà tình siêu thăng
người nói mãi về lạc hằng
hình như viễn tưởng dài ngăn ngắt màu
con tầu tôi
em về đâu
thụy du sao biết tình đầu đã xa
trôi trong vơ vất thiên hà
tôi đọc cáo trạng
từng da thịt người
thổ huyết màu máu còn tươi
xin em thú vị nỗi cười không gian

*chữ đinh trường chinh

 

 

Ở ĐÂU

 

Bén mảng tôi đâu hồn ở đây

Quỳ xuống hôn đất giữa chân ngày

Lục rêu đồng thẫm gương tranh lụa

Xin tôi yêu còn đậm ngất ngây 

 

Màu nước pha loãng già hoang phố 

Những chân bàn cặm cụi ghi danh

Đã lâu không hề đi ra quán

Đường vui xiết họng một khúc quành

 

Ta muốn làm thơ nơi vốn kiệt

Để xem phế tích đẹp chốn nào 

Mũi nhọn đêm đen tờ tuyết rách

Phóng giữa âm hàn sinh đã lao

 

Này nhé. nói với mình khôn xiết

Mùi cháy thất thần của nhựa thông

Biết rằng nơi tiệc trần huyên náo

Huýt ra về điệu sáo rỗng không 

 

Nên thu tay lại không trình diễn 

Vạn bài thơ nhạc phổ như rừng

Cúi xuống nhặt ơ hờ hạt sạn

Nghe hồn niên đại ngọc rưng rưng 

 

h o à n g x u â n s ơ n 

20 tháng mười hai,

Năm 24


*

Trần Yên Hòa

 


Nhớ đâu đâu

 

Buồn thật buồn ngồi nhớ những ngày xanh

Chạy quanh sân chơi cò cò cùng bạn

Thằng Tộ thằng Nho thằng Hoanh thằng Thị

Mấy mươi năm chưa gặp lại một lần

 

Ôi chiếc sân xưa đầy rêu xanh bám

Chạy té xướt đầy chân sẹo tong teo

Mùa hè đi qua những cơn gió mát

Tôi thằng bé con dông dổng bơi bèo

 

Ngồi nhớ đâu đâu tiếng chim tray trãy

Bay giữa trờ xanh cất tiếng gọi đàn

Nhớ bạn bè ngày thơ ấu cũ

Tuổi xa người mãi nhặt nhặt khoan

 

Nhơ mây, nhớ chim, nhớ ong, nhớ bướm

Lượn bay trong vườn của tuổi thơ xưa

Có tiếng cười vui trong căn nhà nhỏ

Mẹ đi chợ về mua rỗ hạt dưa

 

Tuổi thơ tuổi thơ bao nhiêu năm tháng

Đã đẩy ta về một góc hồn quê

Nhớ tiếng à ơi bà hiền ru cháu

Tôi ở trong nôi nhìn ánh trăng thề

 

Thương nhớ đâu đâu quảng trời thơ ấu

Mà nay trở thành một kẻ lưu vong

Kẻ lưu vong kia nhìn về quá khứ

Xa hút ngoài tầm nhìn của thuở mười lăm

 

Cứ nhớ đâu đâu...nhớ đâu đâu mãi

 

Buổi trưa ấy

 

Buổi trưa ấy qua đời ta rất lạ

Cành cây xanh sáng mãi thật dịu kỳ

Gió thốc tháo trên tầng cao khí quyển

Em mơ hồ thương nhớ đến mê ly

 

Có phải ta vừa đi qua cơn sóng

Giữa dòng đời tụ-hợp-chia-tan

Trăng khuất dấu và sao lặng nín

Em đi vào cõi sống hoang mang

 

Buổi trưa ấy đứng dưới tầng mây thấp

Em-xênh-xang-áo-mão-cống-xang-xề

Trưa nắng quái chói lòa nghe mê mệt

Lặng ôm đàn ngồi khóc thỏa thuê

 

Buổi trưa ấy đúng là trưa thế kỷ

Có nắng trong xanh có ngất ngây tình

Ta cúi xuống trao em cành nguyệt quế

Bỗng thấy mình thành cát sạn, sinh linh

 

Trưa hôm ấy đúng là trưa yêu dấu

Em và trưa giữa phố thị say mềm...

 

 

Có Một Nỗi Buồn

 

Có một nỗi buồn không hiểu được

Từ thinh không rơi xuống giữa hồn

Ta chất ngất nếm xem mùi vị

Những nồng nàn đã lấp hố chôn

 

Nỗi buồn nào ai giống ta không

Ta một mình bị tràn ngập ân oán

Giữa thời gian im hơi lặng tiếng

Lặng lẽ riêng ta giữa chốn bụi hồng

 

Lòng ta nay như vầng trăng khuyết

Đêm tàn hơi giấc ngủ chập chờn

Một nỗi buồn ta đành tận tuyệt

Em có còn chải tóc bên sông

 

Ta không biết giữa trời cô lữ

Một mình ta ôm riết mênh mông

Cơn gió chướng xua đi tàn phá

Những ngày ta một bóng riêng mình

 

Thôi chào nhé nỗi buồn già cỗi

Tuổi ta qua những ước vọng đầu

Cũng có lẽ mình ta hắt bóng

Soi đời mình mệt mỏi canh thâu

 

Trần Yên Hòa

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca