Hôm nay,  

Chủ tịch DNC: Hãy Để Cử Tri Quyết Định Thay Vì Thủ Lãnh Đảng!

02/05/202500:00:00(Xem: 1268)

Democracy
Sau những bài học đau đớn từ quá khứ, Chủ tịch DNC Ken Martin quyết tâm biến nguyên tắc công bằng, liêm chính thành nền tảng bất biến của Đảng Dân Chủ. Ông cho rằng nhiệm vụ của đảng là bảo vệ tiếng nói cử tri, chứ không phải thao túng kết quả.
(Nguồn: pixabay.com)
 
Trước khi trở thành Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ (Democratic National Committee, DNC), Ken Martin đã dành cả đời làm việc trong đảng, qua mọi cấp độ – từ cơ sở đến trung ương. Chặng đường ấy bắt đầu với một người mà Martin luôn kính trọng: cố TNS Paul Wellstone – một chính khách cấp tiến, luôn kiên định với các lập trường táo bạo như việc phản đối cuộc chiến tại Iraq, điều từng khiến ông đối đầu với nhiều nhân vật quyền lực.
 
Những năm tháng ấy, Martin cùng các đồng nghiệp vẫn còn là lớp người trẻ, làm việc cùng với cố TNS Wellstone; họ tràn đầy nhiệt huyết và tinh thần cải cách. Họ khao khát “đốt bỏ” những thể chế bảo thủ, lỗi thời, và không hề đại diện cho tiếng nói của người dân. Và Martin vẫn nhớ như in lời Paul từng nói với họ: “Các con có thể tức giận, có thể bất mãn – điều đó không sai. Nhưng không có hệ thống nào sẽ tự thay đổi chỉ vì người ngoài phản đối, chỉ trích. Muốn chuyển mình thật sự, các con phải bước vào bên trong, sống cùng nó, và rồi tự tay mình thay đổi nó.
 
Gần đây, dư luận trong nội bộ Đảng Dân chủ đang bàn tán sôi nổi về vai trò của đảng – cụ thể là vai trò của DNC – trong việc lựa chọn ứng viên tham gia tổng tuyển cử. Mới đây, một Phó Chủ tịch DNC đã đưa ra ý tưởng gây tranh cãi: để DNC “hỗ trợ” một số ứng viên trong các cuộc bầu cử sơ bộ (tức là nghiêng cán cân ủng hộ một ứng viên nào đó ngay từ vòng loại nội bộ đảng). Theo Martin, đó là một con đường sai lầm.
 
Bản thân Martin cũng là người theo hướng cải cách. Chính vì thế, suốt mười năm qua, ông đã dốc sức để xây dựng một hình ảnh công bằng và không thiên vị cho Đảng Dân Chủ. Và đó cũng là lý do, với cương vị Chủ tịch DNC hiện nay, ông nhất quyết không để những sai lầm trong quá khứ tái diễn.
 
Hãy cùng lắng nghe câu chuyện của Martin.
 
Tám năm trước, Đảng Dân Chủ trải qua một thời gian vô cùng sóng gió – một cuộc khủng hoảng mà có lẽ không ai trong số họ từng nghĩ sẽ xảy ra. Họ không ngăn được Donald Trump bước vào Tòa Bạch Ốc, nhưng tệ hơn nữa, họ đã để tuột mất niềm tin của chính những người đồng hành cùng đảng bao năm qua.
 
Ủy ban DNC bị cuốn vào tâm bão dư luận, khi hàng loạt cáo buộc bủa vây, cho rằng đảng đã thiên vị một ứng viên trong cuộc đua giành đề cử. Câu chuyện ấy khiến nhiều người từng sát cánh với Đảng cảm thấy xa lạ, thấy lòng tin của mình bị phản bội. Họ nghĩ rằng quyền lựa chọn đã không còn nằm ở lá phiếu, mà nằm trong tay các nhân vật cấp cao.
 
Sự giận dữ dâng lên đến mức nhiều người tuyên bố sẽ rời khỏi đảng, vĩnh viễn.
 
Khi nước Mỹ bước vào nhiệm kỳ tổng thống của Donald Trump – một giai đoạn đầy bất ổn và thách thức – Đảng Dân Chủ lại rơi vào thế yếu đúng vào lúc những gia đình lao động cần họ thật mạnh mẽ và vững vàng để bảo vệ quyền lợi của họ.
 
Đánh mất lòng tin của cử tri cũng có nghĩa là mất luôn khả năng đại diện và đấu tranh vì họ. Thực sự, năm 2016 không chỉ là thất bại về mặt chính trị – mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự tồn vong của Đảng Dân Chủ. Muốn vượt qua, họ buộc phải thay đổi từ gốc rễ.
 
Chính vào thời điểm then chốt ấy, Martin được bầu làm lãnh đạo một tổ chức mà phần lớn người dân chưa từng nghe đến: Hội Các Ủy ban Dân chủ Tiểu bang (Association of State Democratic Committees). Với vị trí mới này, ông có nhiệm vụ dẫn dắt và kết nối 57 tổ chức trong toàn bộ hệ thống Đảng Dân Chủ tại các tiểu bang và vùng lãnh thổ của Hoa Kỳ.
 
Chính vai trò mới này đã mở ra cơ hội để Martin gặp gỡ và hợp tác chặt chẽ với ban lãnh đạo mới của DNC, và cùng nhau, họ bắt đầu hành trình tái thiết toàn diện Đảng Dân Chủ – từ bên trong.
 
Điều đầu tiên Martin nhận ra sau cuộc bầu cử năm 2016 là: vai trò của nhóm “siêu cử tri đoàn” (superdelegates) đang khiến cử tri cảm thấy họ bị gạt ra ngoài quy trình quyết định. Trong một cuộc đua sát nút như năm đó, những lá phiếu từ các siêu cử tri đoàn có thể làm lệch cán cân. Martin không thể chấp nhận một hệ thống mà trong đó tiếng nói của cử tri bị lại thua thiệt như thế. Vì vậy, ông đã đề nghị thay đổi để thu hẹp ảnh hưởng của nhóm siêu cử tri đoàn, và đưa quyền lựa chọn ứng viên trở về với cử tri.
 
Bên cạnh đó, ông đã cùng với một đồng hương Minnesota là DB Keith Ellison khi ấy thiết kế một chính sách thực sự trung dung. Mục tiêu của họ là làm cho DNC không chỉ hành xử công bằng, mà còn phải được nhìn nhận là công bằng. Giờ đây, khi đang giữ vai trò lãnh đạo DNC, ông tin rằng đã đến lúc chính sách đó phải trở thành điều luật, để không ai, dù ở vị trí nào, có thể quên rằng Đảng Dân Chủ tồn tại là vì người dân.
 
Đây không phải là suy ngẫm của riêng Martin hay quan điểm cá nhân của ai đó, mà là đạo lý chung. Dù là người mới bước vào chính trường hay đã là tay sành sỏi, dù chỉ vừa đủ tuổi bầu cử hay đã trải đời tám mươi năm, tất cả mọi người đều nên xứng đáng được đối xử công bằng. Dĩ nhiên, Martin cũng có góc nhìn của riêng mình, nhưng với tư cách là Chủ tịch DNC, người có nhiệm vụ cầm cân nảy mực, ông không được phép để tình cảm cá nhân chen vào. Mình không thể vừa tham gia thi đấu lại vừa làm trọng tài trong trận đấu đó!
 
Công việc của họ rõ ràng lắm: để người dân tự quyết định lá phiếu của mình, và khi cử tri đã chọn ai, thì Đảng sẽ làm mọi thứ có thể để giúp người đó chiến thắng.
 
Đây không phải là quyết định cảm tính, mà là cam kết được xây dựng từ niềm tin vào sự ngay thẳng, chính trực – niềm tin vào sự liêm chính của một quy trình thật sự mang nghĩa “dân chủ” trong Đảng Dân Chủ. Nhiệm vụ của họ là đảm bảo cho một cuộc chơi công bằng và minh bạch, chứ không phải nghiêng về bất kỳ phía nào.
 
Sắp tới, Martin sẽ sớm giới thiệu một loạt cải cách mới về cơ cấu tổ chức, nhằm đưa những giá trị công bằng, chính trực, không thiên vị mà họ theo đuổi bấy lâu trở thành các quy định chính thức của đảng. Theo đó, tất cả các viên chức giữ vai trò lãnh đạo trong Đảng Dân Chủ – kể cả Martin – sẽ phải giữ thái độ trung dung, tuyệt đối không thiên vị bất kỳ ai trong mọi cuộc bầu cử sơ bộ.
 
Một chính sách minh bạch, vô tư sẽ là tấm khiên ngăn chặn mọi hành vi lạm quyền trong nội bộ Đảng. Như Hiến chương của Đảng Dân Chủ đã nêu rõ rằng: “Muốn được nhân dân trao niềm tin, thì bản thân đảng cũng phải thể hiện rằng mình tin tưởng vào nhân dân.
 
VB biên dịch
 
Nguồn: “Voters Should Pick their Candidates, Not Party Bosses” được đăng trên trang Time.com. 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sự nghiệp Hải Quân của Đô Đốc Lacore trải dài qua những chiến trường khắc nghiệt nhất của sức mạnh Hoa Kỳ thời hiện đại. Được đào tạo như một sĩ quan tác chiến trên mặt nước, bà từng chỉ huy trên biển và trên bờ, lãnh đạo các thủy thủ trong những môi trường mà sai lầm phải trả giá đắt và trách nhiệm không thể né tránh.
Thập niên 1960, chính quyền miền Nam đáp lại những bước chân đòi quyền sống bằng dùi cui và vòi rồng. Năm 2026, phương tiện có thay đổi, kỹ thuật tinh vi hơn, nhưng bản chất không hề khác. Lịch sử không lặp lại vì người ta quên; nó lặp lại vì người ta cứ tin rằng “kỳ này sẽ khác”. Trong bức thư từ Birmingham, Dr. King dành một phần rất dài cho những người da trắng “ôn hòa”: những người yêu trật tự hơn công lý, thích yên ổn hơn công bằng. Ông không viết cho đám đông ồn ào; ông nhắm tới những kẻ tưởng mình đứng giữa, nhưng trên thực tế đang đứng chắn đường.
Một bức thư từ Tổng thống Donald Trump gửi Thủ tướng Na Uy Jonas Gahr Støre đã tiết lộ Trump không còn cảm thấy phải có nghĩa vụ hành động vì hòa bình nữa, vì Ông đã không nhận được Giải Nobel Hòa bình, và cho cho rằng điều này đã “bật đèn xanh” để chiếm Greenland.
Hôm qua, thứ Tư, bà Renee Nicole Good, 37 tuổi, người mẹ ba con ở Minneapolis, lãnh ba phát đạn từ tay đặc vụ ICE – chết ngay giữa đường. Chính quyền Trump qua bà Tricia McLaughlin – thư ký báo chí Bộ Nội An – nhả ngay kịch bản: "Bà ta là 'kẻ bạo loạn hung hãn', dùng xe cán lính, lính bắn tự vệ!" Bà Kristi Noem – bộ trưởng Nội An – vội phong cho nạn nhân danh hiệu "khủng bố nội địa", như thể bà này là du kích ISIS cầm lựu đạn xông vào Nhà Trắng. Chẳng chứng cớ chi hết, chỉ có miệng lưỡi chính trị nhả khói cho vừa kịch bản. Tổng thống Trump xem video một cái là phán: "Bà ta hành động kinh tởm, không phải 'cố tông' mà tông thật!" Ủa, video rõ mồn một: xe bà lùi nhẹ rẽ phải chạy trốn, lính ICE lành lặn bước đi sau đó. Cảnh sát trưởng Minneapolis Brian O’Hara xác nhận: "Chỉ bà ấy bị trọng thương!" Nhưng nhằm nhò gì, Trump-Noem cần kịch bản phải thế thì nó phải thế!
Sáng Thứ Tư, tại khu Nam Minneapolis, một nhân viên thuộc Cơ quan Di trú và Thuế quan Hoa Kỳ (ICE) đã nổ súng bắn chết một phụ nữ trong lúc lực lượng liên bang thi hành chiến dịch truy quét di dân. Vụ nổ súng ngay lập tức làm dấy lên biểu tình và phản ứng gay gắt từ chính quyền địa phương.
Còn nhớ hồi tháng Giêng năm 2025, Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc một cách đầy oai phong sau chiến thắng vang dội. Lúc đó, gần một nửa đất nước ủng hộ ông. Nhưng giờ đây, khi bước sang năm 2026, tình thế đã thay đổi. Vị Tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ đang phải đối diện với nhiều sóng gió; và tỷ lệ người dân tín nhiệm ông đang rớt xuống mức thấp gần như kỷ lục.
Những vụ xả súng giết người hàng loạt là có thể ngăn ngừa được. Nếu chính quyền Mỹ có thêm các luật liên bang về kiểm soát súng, tình hình sẽ tiếp tục được cải thiện. Giới truyền thông có vai trò quan trọng trong việc truyền bá những thông tin về bạo lực súng đạn để nâng cao ý thức của người dân.
Tiến sĩ Philip Cafaro cho rằng vấn đề giảm tăng trưởng kinh tế 0.5% không đáng lo ngại bằng tình trạng phá hoại môi trường. Một trong những cách bảo vệ môi trường hữu hiệu là cần giảm dân số toàn cầu, vì vậy giảm tỉ lệ sinh là điều cần thiết.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Không rút tỉa được kinh nghiệm trong nhiệp kỳ I, Tổng Thống lại cho áp dụng chính sách thuế quan trong nhiệm kỳ II. Thuế quan một lần nữa lài gây thiệt hại đáng kể đến nông nghiệp Hoa Kỳ bằng cách gây ra các biện pháp trả đũa thuế quan, khiến hàng hóa Mỹ kém cạnh tranh hơn ở nước ngoài, thu hẹp thị trường xuất khẩu (như đậu nành sang Trung Quốc), tăng chi phí vật liệu và máy móc (phân bón, phụ tùng máy móc), xáo trôn thị trường và giảm lợi nhuận của nông dân, dẫn đến khó khăn tài chính nghiêm trọng. Chỉ có một số nhà sản xuất trong nước (như người nuôi tôm) được bảo vệ ngắn hạn khỏi hàng nhập khẩu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.