Hôm nay,  

Ta vì chúng sanh làm người chỉ đường tối thượng

02/05/202500:00:00(Xem: 1047)

lotus_iStock-1982482150 

« Ta vì chúng sanh làm người chỉ đường tối thượng »
Kinh Ưu Bà Di
  
Chúc Thanh xin tri ơn thầy Đạt Ma Huy Bảo
  
Hôm nay gần lễ Phật Đản, chúng ta nghe thầt Đạt Ma Huy Bảo nói chuyện trong khóa tu một ngày, thầy kể vui lắm, về câu chuyện người dẫn đường hay nói rõ hơn là người chỉ đường.
 
Bắt đầu là một cô phật tử, cũng là hình thức người dẫn đường, cô ngoan đạo, có nhiều tín tâm và từ tâm nên hay đi giúp những người vừa mất, họ họp thành một nhóm 7, 8 người, đi độ niệm cho người chết vừa chết, hướng dẫn vong linh cầu nguyện buông bỏ phiền toái thế gian, xin mau sớm gặp đức từ phụ A Di Đà tiếp dẫn…
 
Nhưng phiền nỗi là trên đường về nhà thì mỗi người đi một ngả, cô về xóm vắng một mình và sợ ma. May làm sao, trên bờ ruộng, cô gặp hai ông đi soi ếch, một ông già, một ông trẻ, mỗi ông cầm theo một đèn pin để rọi vô mắt ếch, ếch bị lóa mắt không biết tại sao là bị tóm cổ bỏ vô giỏ, sáng ra bị đem bán cho quán làm đồ nhậu : ếch chiên bơ, ếch sào lăn…
 
Cô bèn nhờ ông già dắt đường cho bớt sợ. Cô tâm sự : cháu sợ ma chú à!
 
Ma à, có gì mà phải sợ ma, mà hình như chú cũng sợ ma, nhất là khi chú còn sống kia!
…………
 
Cô gái té xỉu, sau khi tỉnh dậy, thì cũng phải đi tiếp… rồi lại gặp một ông soi ếch nữa, trẻ hơn. Ông này rọi đèn trên lối cỏ cho cô đi, tỉnh táo lắm! Bất chợt cô lấy lại bình tỉnh tâm sự:
 
Lần sau cháu không dám về tối tối thế này đâu. Vì cháu sợ ma lắm, nên phải nhờ chú…
 
Ờ ờ, tao cũng sợ ma vậy, mà sợ chút chút thôi, bị là tao mới xong 49 ngày, chưa biết đi đâu!
 
Kỳ này cô gái ù té chạy.
Còn hai ông ma thì rủ nhau ra phía trái, quẹo vô đất thánh, họ gặp một đôi trai gái vừa de xe hơi de luxe vô nghĩa địa và tắt đèn. Hai đứa đang tỉ tê tâm sự… hai con ma này lù lù tiến tới, lè lưỡi nhát… hai đứa trong xe hoảng sợ vội tông cửa ra khỏi xe, chạy đi mất dạng…
 
Hai con ma này rủ nhau lấy trộm xe hơi này đi ra bãi trống hóng mát hay là đi tắm biển gần đó. Con ma nhỏ chợt nói con ma lớn, mày đợi tao ít phút tao vô ra liền. Nó chạy vô, xong chạy ra, vác theo một tấm bia mộ còn mới.
 
Oh, mày mang cái của quí đó đi chi cho nặng?
 
À, đây là căn cước phòng thân, đi đâu mà sợ lạc đường thì phải có giấy tờ chớ! Xong chuyện ma, ra chuyện người; thời xa xưa rất cần người chỉ đường, người chỉ đường có thể chỉ đúng, có thể chỉ sai. Hay muốn chỉ sai. Thời nay, thường thường người ta dùng google map hay GPS. Nhưng nhiều khi có người vẫn cần có người chỉ đường. Người cần được chỉ đường  và người chỉ, cả hai đều phải sáng suốt mới tới nơi.
 
Người chỉ đường nhiều khi biết đường đi và cũng có khi họ không biết rõ và chỉ lung tung. Nguy hiểm. Còn người cần được hướng dẫn là người mất phương hướng, không có sự định tâm và bị rối loạn.
 
Giảng tới đây thì thầy phân định rõ ràng:
 
Người chỉ đường ở ngoài đời là người, hay google map hay GPS… nhưng cứ coi chừng, vừa lái xe vừa ngó GPS, coi chừng không thấy xe bên cạnh, đằng trước hay đằng sau đang lao tới là cũng rất nguy hiểm vì tai nạn lo nhìn GPS mà ra. Phải chuẩn bị trước sẵn sàng.
 
Người chỉ đường ở trong đạo còn tối cần và tối thượng hơn gấp nhiều nhiều lần.
 
Vì sao? Vì người cần được chỉ đường trong trường hợp này là người có tâm lý đang suy yếu. Ngoại cảnh và xung quanh sẽ tự dưng lên nhiều tưởng tượng, nhiều đe dọa, nhiều thiện ác, nhiều ma mãnh gây rối… như ma quỷ, tiếng động, sự dọa nạt… ánh sáng… khi tâm lý suy yếu, vọng niệm khởi lên rất nhiều, làm cho người mất phương hướng dễ bị quay cuồng hơn. Người này rất cần sự định tâm, là cần một người chỉ đường đứng đắng đến tối thượng.
 
Từ đây, thầy Huy Bảo nhấn mạnh về người chỉ đường trong đạo nhiều ý nghĩa thiêng liêng hơn.
Thầy muốn nói, khi nhiều tham sân si, nhiều vọng niệm quá, thì mỗi chúng ta đều không an trú được trong chánh niệm, mà bị mất phương hướng… mà trong một vài tôn giáo khác, như thiên chúa giáo gọi là kẻ mất linh hồn.
 
Thầy cũng giảng kỹ, linh giác, ngoài đời gọi là linh hồn, trong đạo phật gọi là linh thức.
 
Linh thức là phần hồn, là phần thiêng liêng nhứt ở mỗi chúng ta.
 
Thầy đơn cử một thí dụ về ngài thiền sư Kim Bích Phong để chúng ta hiểu điểm quan trọng ở linh thức mạnh mẽtiềm ẩn như thế nào.
 
Ngài thiền sư Kim Bích Phong, là một thiền sư có thể nhập định rất sâu, gọi là đại định.
 
Khi ấy tuổi thọ ông còn không nhiều, thì một lần không hiểu vì cớ gì mà quỷ vương sai người lên tìm, tính bắt ngài về địa ngục để hài tội. Quỷ sứ lên đời, tìm bắt ngài, xong, không thấy linh thức của ngài đâu cả, do vậy sẽ không bắt được ngài. Con quỷ bèn tra hỏi thổ thần thổ địa xem coi ngài đang ở đâu? Nhưng đã nói ngài đang ở sâu trong đại định thì không thể bắt được ngài.
 
Kẹt một nỗi con quỷ ấy tìm ra được cái chén ngọc mà ngài Kim Bích Phong yêu quý nó với tất cả tâm tình và linh thức của ngài. Con quỷ ma lanh đụng vào cái  chén ngọc đó và gõ rất nhẹ nhàng: «boong» tự nhiên ngài Kim Bích Phong đang ở sâu trong thiền định chợt hiện ra.
 
Ngài không chịu thua đâu, ngài chợt hiểu, «cả đời tu hành của ta, vì lẽ luyến ái cái chén ngọc này mà hư uổng ư?» Nói xong, ngài kịp dang tay đập vỡ tan tành chén ngọc, phá bỏ luyến ái, và do đó quỷ vương không còn truy bắt được ngài nữa.
 
Chuyện cho thấy, khi ta được an trú, thì quỷ thần trời đất không thấy ta.
 
Khi nội tâm lắng đọng, ta không khởi niệm, không chú ý gì cả, sẽ không thấy gì cả. Có nghĩa là khi ra khỏi tam giới (=là cảnh giới, dục giới, và vô sắc giới) chúng sanh sẽ không còn bị cuốn hút vô một sợ hãi nào. Hay một ràng buộc nào.
 
Cũng tương tự, khi xưa Tôn Ngộ Không bị Ngũ Hoành Sơn đè vì ngài tham vọng nhiều. Nói theo nghĩa thoáng ý, trong chúng ta, ngày nay, cũng vì tham sân si nhiều, chúng ta vẫn bị Ngũ Hoành Sơn đè nén mà không biết đó thôi.
 
Thầy khuyên chúng sanh, hành giả bắt chước, làm theo thiền sư Kim Bích Phong mà can đảm đập tan nát cái chén ngọc yêu quý ấy đi, ta sẽ thoát khỏi nhiều vọng niệm và chui ra khỏi Ngũ Hoành Sơn.
 
Chúng sanh đa phần vì lụy cái tướng mà làm tổn hại cái tâm. Khi vứt bỏ được tham ái, sẽ trở về tâm thanh tịnh, lúc ấy, đó, ta là người chỉ đường của chính ta: ta thấy rõ ràng phải hành xử sao cho đúng.
 
Chúng sanh khác phật ở chỗ chúng sanh tác niệm, rồi lắng đọng rồi lại khởi niệm, chao đảo luôn.
 
Phật thì luôn luôn lắng đọng, an trú và lắng đọng. Khi được an trú trong chánh niệm, chúng sanh sẽ thấy phật, thấy con đường đi đúng nhất, vậy chỉ có phật là người chỉ đường duy nhứt và tối thượng cho mọi chúng sanh. Mọi chúng ta. Mọi phật tử.
 
Mọi chúng sanh được khuyên dậy nương theo phật pháp, giáo pháp để làm chủ nội tâm, đạt tới tri kiến phật để làm người tối thượng.
Giáo pháp của Như Lai từ bao đời nay vẫn hằng mong muốn dậy dỗ, giáo hóa, khai thị để mọi người con phật ngộ nhập  giác tri kiến.
 
Hãy giữ tâm thanh tịnh để tự tìm ra đường đi, nương tựa vào tâm phật; trong mỗi lúc an trú, sẽ định tĩnh tìm ra đường đi đúng hướng cho mình.
 
Chư phật đã dậy cách tìm đường đi và phải tự làm với tinh thần bi trí dũng… không ai làm thế cho ai được. Phật tổ không can dự vào nghiệp lực của một chúng sanh nào, ngài chỉ năng giáo hóa và luôn dậy rằng không ai giúp mình bằng mình, chỉ có tự mỗi chúng sanh tự giúp mình là cách tối thượng nhứt…
 
Khi xưa, ngài Tô Đông Pha có lần hỏi hòa thượng Phật Ấn:
 
Bạch thầy, con thấy tượng phật Quan Thế Âm có cầm xâu chuỗi, ngài cũng niệm phật sao?
Ngài Quan Thế Âm niệm phật Quan Thế Âm sao?
Ngài Phật Ấn dừng đi, quay lại, nhìn Tô Đông Pha và thong thả nói rõ ràng từng tiếng một:
 
Này, ông phải nhớ là cầu người không linh bằng tự cầu mình! Chỉ có tự mình là người giúp mình hiệu quả và linh ứng hơn tất cả. Hãy giúp mình trước, trời phật sẽ giúp sau!
 
Nay nhân mùa phật đản, chúng ta, mọi người con phật, thành tâm bái sám và luôn luôn tự nhắc nhở mình: ngài đản sanh là để giáo hóa, hóa độ chúng sanh, cứu giúp chúng sanh ngộ nhập giác tri kiến…
Từ thiên niên kỷ, ngài luôn luôn là người chỉ đường tối thượng!
 
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Mùa Phật đản 2025
Chúc Thanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng – từng nằm im dưới đáy Bắc Đại Tây Dương hơn một thế kỷ – vừa được đánh thức khỏi giấc ngủ dài bằng mức giá kỷ lục: 1,78 triệu bảng Anh. Chiếc đồng hồ ấy thuộc về Isidor Straus, người cùng sáng lập chuổi cửa hàng Macy’s, một thương gia 67 tuổi đã nằm lại cùng con tàu huyền thoại Titanic trong đêm định mệnh năm 1912. Chiếc đồng hồ – một mẫu Jules Jurgensen 18 carat khắc chữ, được tặng nhân sinh nhật lần thứ 43 của ông vào năm 1888 – nay trở thành hiện vật Titanic có giá cao nhất từng được bán. Kỷ lục cũ vốn thuộc về một chiếc đồng hồ vàng khác từng được trao cho thuyền trưởng con tàu cứu hơn 700 người, bán năm ngoái với giá 1,56 triệu bảng.
Thỉnh thoảng chúng tôi hay tới thăm ông niên trưởng Hải Quân của tôi. Ông đã gần 90 tuổi, mái tóc đã bạc trắng, bên khuôn mặt nhiều vết nhăn, đi đứng chậm chạp, nhưng ông vẫn minh mẫn, trí nhớ vẫn rành rẽ về những câu chuyện thời cuộc xa xưa, và hát vẫn rất hay. Lần thăm viếng vừa qua, ngồi nói chuyện với ông lâu hơn. Trong câu chuyện ông kể: “mình qua đây làm việc vất vả, mong ngày về hưu đưa vợ con đi du lịch cho biết đó biết đây, nhưng không thành, vì bà vợ bị tai biến mạch não khiến nửa người bị tê liệt phải ngồi xe lăn đã 25 năm qua, đi đâu cũng khó khăn”. Tôi bồi hồi xúc động, nhìn ông với tất cả sự cảm thông.
Cuộc sống này không có ai là hoàn hảo mà cũng không có cái gì là hoàn toàn, tất cả mọi sự vật trên đời này đều có khiếm khuyết và không vĩnh cửu. Chính vì thế nếu ai cố gắng đi tìm sự tuyệt đối, họ sẽ thất vọng. Câu thơ trên muốn nói lên ý tưởng, hãy chấp nhận và trân trọng những khiếm khuyết của nhau để chúng ta tới gần nhau hơn, hiểu nhau hơn. Nhà khoa học nổi tiếng Stephen Hawking còn đi xa hơn nữa, ông khẳng định „Nếu không có sự không hoàn hảo, cả bạn và tôi đều không tồn tại” ("Without imperfection, neither you nor I would exist."). Ông muốn nói sự „không hoàn hảo“ của vũ trụ, những giao động đột biến trong quá trình tiến hóa, những sai lệch trong định luật vật lý đã là những điều kiện để tạo nên sự sống trong đó có con người.
Suốt hơn nửa thế kỷ qua, Nghịch Lý Fermi (Fermi Paradox) luôn là một câu đố hóc búa ám ảnh giới thiên văn học. Nói một cách ngắn gọn, nghịch lý này đặt ra câu hỏi: Nếu vũ trụ đã gần 14 tỷ năm tuổi, một khoảng thời gian quá đủ để các nền văn minh tiên tiến, xã hội hiện đại, công nghệ cao phát triển và du hành giữa các vì sao, vậy thì tất cả họ đang ở đâu? Sao chưa có ai ghé qua Địa cầu để “chào một tiếng”?
Trong một bài viết đăng trên trang mạng Psychology Today, Tiến Sĩ Jeff Degraff kể lại một trải nghiệm khá thú vị của mình. Ông cho biết cách đây không lâu, ông bị mắc kẹt. Không phải là kẹt xe hay xếp hàng, mà là một khoảnh khắc mịt mờ về mặt tinh thần. Ông không thể suy nghĩ sâu sắc, không thể cảm nhận được những gì mình đang tiếp xúc. Rồi bất chợt một bài hát hiện lên trong đầu. Không phải bài hát mới nghe gần đây, và cũng không phải bài hát mà ông yêu thích. Nhưng lời bài hát thật sự chạm đến trái tim của ông. Chúng nói lên một điều gì đó mà ông không thể diễn đạt thành lời. Giống như não không muốn nói những lời đơn giản, nên đã quyết định cất tiếng hát.
Cựu Ước chép: “Thiên Chúa lấy đất sét nặn ra ông Adam theo hình ảnh của Ngài. Sau đó làm ông mê đi rồi rút một chiếc xương sườn ra tạo thành bà Eva, dẫn tới tặng cho ông Adam. Ông nói: “Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra”. Con người và vợ mình, cả hai đều trần truồng mà không xấu hổ trước mặt nhau”. Đọc đoạn sách Sáng Thế Ký này, tôi bâng khuâng. Vậy là hai ông bà chưa trưởng thành, nhìn nhau như hai đứa trẻ ở truồng tắm mưa, chẳng động tĩnh chi. Thua xa ông Luân Hoán.
Sáng Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10, giữa lúc khách tham quan vẫn đang tấp nập trong viện bảo tàng Louvre, một nhóm gồm bốn tên trộm bịt mặt đã thực hiện vụ trộm liều lĩnh hiếm thấy. Bốn kẻ bịt mặt đã đột nhập Bảo Tàng, dùng cần cẩu phá vỡ cửa sổ tầng trên của tòa nhà Galerie d’Apollon, khu trưng bày các bảo vật hoàng gia Pháp, cuỗm đi những món báu vật vô giá rồi tẩu thoát bằng xe gắn máy (motorbike).
Trong một đêm nhạc thính phòng trình bày nhạc Từ Công Phụng và Ngô Thụy Miên được tổ chức tại Vancouver, Canada, ít năm trước đây với sự có mặt của hai nhạc sĩ, tôi có tham dự. Phần đầu các ca sĩ hát nhạc của họ Từ, phần sau nhạc của họ Ngô, có nghỉ giải lao ở giữa. Trong giờ giải lao, tôi vào sau sân khấu để hàn huyên với ca sĩ Diễm Liên. Chúng tôi đang nói chuyện thì nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đi ngang qua, nói với Diễm Liên: “Nhớ hát đúng lời nhạc nhé!”. Diễm Liên le lưỡi, cười. Tôi giữ ý đi ra cho cô…ôn bài.
Ai cũng biết rằng học chơi nhạc cụ có thể mang lại nhiều lợi ích bên ngoài lĩnh vực âm nhạc. Nhiều nghiên cứu cho thấy chơi nhạc rất tốt cho não bộ, giúp cải thiện các động tác tinh tế, khả năng tiếp thu ngôn ngữ, đối thoại, trí nhớ, giúp não bộ chậm lão hóa. Sau nhiều năm làm việc với các nhạc sĩ, chứng kiến họ kiên trì luyện tập âm nhạc bất chấp cơn đau do thực hiện hàng ngàn động tác lặp đi lặp lại, một nhà nghiên cứu thần kinh học Đan Mạch đặt câu hỏi: nếu luyện tập âm nhạc có thể thay đổi não bộ theo nhiều cách như kể trên, liệu nó có thể thay đổi cách các nhạc sĩ cảm nhận cơn đau?
Áo dài là y phục cổ truyền của người Việt Nam, đàn ông cũng như đàn bà. Bài này cho các ông ra rìa, chỉ nói tới áo dài của các bà. Kể ra các ông cũng chẳng ghen tỵ chi được vì nói tới áo dài là người ta thường nghĩ tới sự mượt mà, uyển chuyển dịu dàng của phụ nữ. Các ông cũng chẳng mặn mòi chi với áo dài vì khi nước ta trở thành thuộc địa của Pháp, đa số các ông sống ở thành thị đã phụ áo dài để mặc đồ tây.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.