Thơ Chủ Nhật | le repos | về đâu? | giọt mưa trinh nguyên

05/07/202510:20:00(Xem: 2043)
dao động
Ảnh minh họa 



le repos


Anh chỉ dừng chân, không phải sóng*
Nước trên mắt cá đã dâng đầy
Qua khe đồi lũng như bay lượn
Chợt trôi về giữa một ngón tay

Thì thào nghe cỏ lá dao động
Ở mút tầm gai của dậy thì
Khi lộc vừa xuân trên cành thắm
Là yêu bắt đầu chập chững đi

Bước nhau vào chương hồng sách vở
Lập trình xanh những cuộn dây xanh
Vạn niên gió chở lên đồi biếc
Điệu lý uyên sơ của ngọn ngành

Ta mới dừng chân mà vội đắm
Những hạt vi sinh lả từ trường
Có phải bên bờ thương hải dậy
Trùng phùng từ một kiếp oan ương


h o à n g x u â n s ơ n
30 juin 2025
* ý thơ : bạch diệp
Tranh mượn từ FB không rõ tác giả.

 

*

 

 

về đâu?     

 

 

mùi hóa chất thanh tẩy nồng nặc 

như một nhắc nhở

khoảnh khắc đã trôi qua

vĩnh viễn

 

buông tay

bước nhanh

không ngoảnh lại

ruột gan quặn thắt

 

tôi quá mệt mỏi

tách rời khỏi thân xác

bước xuống bãi đậu xe bệnh viện

như bước vào đám mây

dường như trời vừa tạnh sau cơn mưa

không biết phải lái xe về đâu

 

về đâu?

dưới bầu trời xám tro

cõi tịch lặng mịt mù không định hướng

 

một thoáng mùi nước hoa trong xe

có thể nào tái tạo đời sống qua quá khứ?

hay đã đến điểm không thể quay lại

như bầy hạc origami bất chợt vỗ cánh bay cao vút

để lại âm bản choáng ngợp trong sương khói cuối ngày.   

 

Quảng Tánh Trần Cầm

 

*

 

giọt mưa trinh nguyên

 

 

con đường đất ẩm

nghe cơn mưa thấm vào chân

cơn bão trái mùa để lại dấu vết

những hạt mầm trơ trụi

không một lời an ủi

cụm hoa vừa nở sóm mai

 

nắng mùa hạ tinh khiết như lòng thiếu nữ

ngợi ca tình yêu buổi chiều

hân hoan xuyên qua vòm lá

ngồi bên khung cửa

tách trà bốc khói

rơm rạ quê hương mênh mang

 

giọt mưa nào trinh nguyên

thấm trên vai ướt áo

em không từ chối lời ân sủng

cuối vườn mang lại con chim non

tiếng hát khi buồn khi vui

như hiện thực của hạnh phúc

 

tóc hiếm hoi một góc vườn hoang dã

đường chỉ thêu tỏ tình vai áo

la cà bằng hữu sáng tối chiều trưa

giọt mưa rụng trên tay

mát trái tim ngày nóng hạ

như một hồi tưởng và nhắc nhớ…

 

thy an

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện
Bước xuống thềm nhà | Đi vào mùa đông trước mặt | Những hàng cây sẽ rung lên | Chiếc khăn quàng cổ gió
Những hạt nước rơi không nhịp điệu / Trên quê hương mùa bão lũ / Tạo ra âm ba sầu thảm / Như khúc cầu hồn của Mozart / Những bản dự báo là niềm hy vọng run rẩy cùng nỗi âu lo / Dập dìu theo con nước / Và những cư dân vùng trũng / Biết cũng chẳng để làm gì / Khi bốn bề mênh mông màu nước bạc Lạnh ngắt / Cùng bóng đêm bao phủ / Gió rít mưa tuôn xối xả con nước cuồn cuộn / Tràn vào mỗi nhà, mỗi con đường, mỗi xóm nhỏ / May mắn cho con người còn biết nguyện cầu / Để có chút bình tâm trong hoạn nạn / Để còn hoài mong vào sự cứu rỗi ở thời khắc lâm chung
Bài thơ gửi Ôn (Thầy Em) vào ngày 31 tháng 10, năm 2023. Và 6 câu thơ Ôn đáp trả gửi lại vào ngày 01 tháng 11 như một lời chào ly biệt.
Lòng cây mấy thưở ai người biết | Từng khóc từng reo đã mấy lần
nhỏ xuống giọt mưa trên vai áo | câu chữ phía trước phía sau vóc dáng | nghe tiếng buồn thế kỷ ngân vang tâm thức
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?