Hôm nay,  

Sống Còn trong Kỷ Nguyên Trump

18/07/202500:00:00(Xem: 2462)
hình ghép

Trước tình hình Trump không chỉ gây sức ép lên báo chí mà còn can thiệp vào cả học thuật và luật pháp, sự đoàn kết và phản kháng văn minh là con đường duy nhất để bảo vệ nguyên tắc dân chủ và tự do tư tưởng. (Ảnh ghép từ hình nguồn của Pixabay và hình của Trump từ Youtube.)

 
Trong một chính trường phân cực sâu sắc, nơi tiếng nói bất đồng bị chụp mũ và ranh giới giữa quyền lực và tư thù ngày càng mong manh, một điều xem ra đã luật bất thành văn: khi Donald Trump không vừa ý, sẽ có kẻ phải trả giá. Và cái giá đó không bao giờ rẻ.

Các tập đoàn, hãng luật và đại học Hoa Kỳ vốn lệ thuộc vào giấy phép, ngân khoản liên bang hay cửa ngõ ra vào chính quyền – bỗng trở thành miếng mồi cho cuộc mặc cả quyền lực của Tổng thống. Có nơi chọn cách cúi đầu cho yên chuyện. Có nơi chống trả tới cùng. Hai phản ứng, hai lối thoát – hoặc dàn xếp để "giữ thể diện" cho Trump, hoặc chấp nhận đòn phản công để giữ thể diện cho chính mình.

Trong số những trường hợp chọn nhượng bộ, nổi bật là hai công ty truyền thông Paramount và Disney. Sau khi chương trình 60 Minutes của CBS (thuộc Paramount) phát sóng buổi phỏng vấn Phó Tổng Thống Kamala Harris khiến Trump phật lòng, Paramount bị dọa kiện – và cuối cùng phải rút chi phiếu trả 16 triệu để dập tắt sóng gió. Disney – chủ sở hữu ABC – cũng chịu cảnh tương tự, sau khi một chương trình trên đài này khiến ông chủ Bạch Ốc nổi đoá.

Không lời xin lỗi. Không nhận sai. Chỉ một cái cúi đầu trong lặng lẽ, để Trump được gọi tên chiến thắng mà đôi bên vẫn giữ được thể diện.

Trong ngành luật, ba công ty danh tiếng – Paul Weiss, Skadden Arps, và Kirkland & Ellis – bị chính quyền đe rút giấy phép an ninh và cấm cửa vào các công sở liên bang. Với những hãng chuyên bảo vệ thân chủ trong lãnh vực quốc phòng hay kỹ nghệ, đó là nhát dao cắt ngay sinh mạch. Để tránh đổ máu, họ bèn dàn xếp: cung cấp vài dịch vụ pháp lý miễn phí – vốn đã từng làm không công từ trước – cốt để Trump thấy rằng người ta biết điều.

Riêng Harvard không chọn con đường đó.

Khi bị Trump đe cắt ngân khoản nghiên cứu, đòi xét lại tuyển sinh và chương trình giảng dạy, Harvard không rút lui mà siết lại đội ngũ. Từng bị chỉ trích vì dung dưỡng đầu óc bài Do Thái trong trường, họ đã bổ nhiệm hai chức vụ cao nhất – Giám Đốc và Chủ tịch Hội đồng Quản trị – cho người Do Thái. Họ rà soát lại cơ chế. Họ dọn lại nhà.

Anti-Defamation League ghi nhận chuyển biến tích cực. Giáo sư Steven Pinker – từng là tiếng nói phản biện mạnh nhất từ trong nội bộ – cũng thừa nhận Harvard hôm nay không còn là Harvard hai năm trước.

Trump không hài lòng. Ông tiếp tục tạo áp lực, không chỉ trên mặt trận dư luận, mà cả qua các cơ quan công quyền. Ông nhiều lần đòi Harvard "kiểm điểm sai lầm", phải xét lại chương trình giảng dạy, chính sách tuyển sinh, và cả cơ cấu nhân sự. Trường không nhượng bộ. Thay vào đó, Harvard đưa chính quyền ra tòa – và lần lượt giành phần thắng. Cả bốn vụ kiện đầu tiên đều kết thúc với phán quyết bất lợi cho phía Trump. Đến vụ thứ năm, khi chính quyền tìm cách ngưng cấp visa cho sinh viên quốc tế, tòa liên bang ra lệnh đình chỉ vĩnh viễn.

Ngay sau đó, Trump thay đổi giọng điệu, viết trên Truth Social rằng: "Họ đã hành xử rất chuẩn mực khi thương lượng, có vẻ sẽ chấp nhận làm những điều phải làm."
 
Nhưng chưa ai tin là Harvard đã yên thân. Khoản thuế nhắm vào quỹ tài trợ khổng lồ của trường, các chương trình tài trợ liên bang trị giá hàng tỷ Mỹ kim – tất cả vẫn đang lơ lửng. Hai bên nối lại đàm phán. Trump đánh tiếng sẽ có thoả thuận. Nội bộ trường lập tức rộ lên tranh luận: có phải mình đã đầu hàng? Hay chỉ là chiến lược sống còn?

Tại sao Harvard đứng vững mà Paul Weiss phải lùi? Câu trả lời nằm ở số đông. Khi Brad Karp – chủ tịch Paul Weiss – kêu gọi giới luật sư bảo vệ đồng nghiệp bị chính quyền nhắm đến, không ai lên tiếng. Một số công ty – như Sullivan Cromwell – còn nhân cơ hội để giành thân chủ. Bị cô lập, Karp buộc phải xuống nước.
 
Ngược lại, khi Harvard bị tấn công, hơn 60 đại học khác lập tức đứng tên trong bản tuyên bố chung, và hàng trăm trường khác tiếp bước. Một rào chắn chính trị – đạo đức – học thuật hình thành. Và Trump không còn dễ bề nhắm vào một mình Harvard.

Không riêng gì học giới hay ngành luật, các biểu tượng của kinh tế Hoa Kỳ cũng lần lượt bị gọi tên. Amazon, Delta, Coca-Cola, Walmart, Harley Davidson, AT&T, Ford, GM, Merck, Bank of America – tất cả từng là mục tiêu công kích chỉ vì dám nói khác, viết khác, nghĩ khác.

Harley Davidson là một ví dụ rõ rệt. Để tránh hàng rào thuế quan từ Liên Âu, hãng chuyển một phần sản xuất sang Á Châu. Tổng thống liền kêu gọi người tiêu dùng tẩy chay Harley, chọn xe nhập cảng thay thế.

Trước một Tổng thống sẵn sàng lấy quyền lực làm vũ khí cá nhân, sự im lặng của giới kinh doanh lớn đến độ đáng ngại. Ngoài Phòng Thương mại và Hội Các Cơ Xưởng Toàn Quốc, hầu như không ai dám đối đầu. Business Roundtable – tiếng nói của giới lãnh đạo doanh nghiệp – chọn đứng ngoài.

Từ truyền thông đến luật pháp, từ học viện đến công nghiệp, mọi nơi đều có thể trở thành mục tiêu, hễ làm phật lòng Trump, vô tình hay cố ý. Và khi điều đó xảy ra, không ai một mình chống chọi nổi.

Khi Harvard có đồng minh, họ thắng. Khi Paul Weiss bị bỏ rơi, họ buộc phải lùi. Còn nếu không ai chống lưng, thì phải thỏa hiệp sao cho khéo léo – đủ để giữ thể diện cho đối phương mà không đánh mất nguyên tắc – cũng là một cách sống còn.

Brad Karp bị chê là mềm yếu. Jonathan Garber, người chọn giọng điệu nhẹ hơn, lại được xem là khôn ngoan. Đó là ranh giới giữa phản kháng đơn độc và mềm mỏng có tính toán.

Dưới một chính quyền sử dụng quyền lực như vũ khí tư thù, lãnh đạo một cơ sở trên đất nước này giờ đây không đơn giản là điều hành – mà là nghệ thuật lèo lái để sống còn. Đứng vững vì nguyên tắc, không vì lợi nhuận – sẽ không nuôi sống được ai – trừ lòng tự trọng sắp bị sa thải.

Ván bài chỉ mới bắt đầu. Chưa ai thắng. Chưa ai thua. Lịch sử vẫn đang ghi chép -  chờ xem ai còn đứng vững tới hồi chót, hoặc ít ra, ai còn đủ sức viết lại phần kết.
 
Nguyên Hòa tổng hợp
(Tham khảo: Dựa trên bài phân tích đăng trên tạp chí TIME, tháng 7 năm 2025) 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ sau ngày ông Donald Trump trở lại ghế tổng thống, guồng máy trục xuất và giam giữ người nhập cư trên đất Mỹ chạy rần rật như một cỗ máy không phanh. Những trại tạm giam mọc lên, mở lại khắp miền Nam, miền Trung Tây. Nhiều trại giam di trú được mở lại, trong đó có Trung tâm Dilley ở miền quê Texas, cách San Antonio hơn 100 cây số. Đây là cơ sở giam giữ các gia đình di dân, kể cả trẻ nhỏ, trong những khu nhà tiền chế có hàng rào và vọng gác canh giữ. Chính quyền gọi đó là “xử lý di trú”, nhưng những người mẹ bồng con bước qua cánh cổng sắt ấy đều hiểu: đó là nhà giam.
Cộng đồng người Việt hải ngoại trong dịp kỷ niệm 50 năm Tháng Tư Đen đã phẫn nộ khi chính quyền CSVN vẫn bóp méo lịch sử, diễn giải lịch sử theo hướng có lợi cho “bên thắng cuộc”. Và năm nay, nhân dịp 250 năm lập quốc Hoa Kỳ, những cộng đồng da màu đang chứng kiến chính quyền Mỹ làm điều tương tự, bóp méo, viết lại lịch sử cho người da trắng.
Super Bowl xưa nay vẫn được xem như một trong những dịp hiếm hoi người Mỹ tạm đình chiến: Cộng hoà, Dân chủ, bảo thủ, cấp tiến cùng ngồi ăn cánh gà, xem bóng bầu dục và biểu diễn giữa giờ. Năm nay, dưới bóng ông Trump trở lại Nhà Trắng, ngay cả 15 phút ca nhạc ấy cũng trở thành chiến hào. Một bên là “chú thỏ hư” Bad Bunny, dùng nghệ thuật để nói về bão tố, cúp điện, di dân, đàn áp, nhưng vẫn khép lại bằng lời chúc “God Bless America” và một lời mời rộng cửa: America không chỉ là United States, mà là cả lục địa này, với đủ mọi gương mặt. Bên kia là Turning Point USA, dựng một show “All-American” với thông điệp không cần che giấu: yêu nước nghĩa là đứng đúng phe, ghét đúng người, và nếu có thể, bấm sang đúng kênh mà tổng thống vừa khen.
Chiều hôm đó, cậu bé năm tuổi đội chiếc mũ len xanh có tai thỏ, mang ba lô Spider-Man, vừa bước xuống xe sau giờ học mẫu giáo thì nhân viên di trú đến chặn lại ngay trước nhà, ở một khu ngoại ô Minneapolis. Vài ngày sau, cũng trong vùng này, một toán khác của cơ quan di trú đập bể cửa kính xe hơi của một gia đình để kéo ra một bé gái hai tuổi. Hai em, Liam Conejo Ramos và Chloe Renata Tipan Villacis, cùng cha mình, bị đưa lên máy bay xuống Trung tâm Giam giữ Gia đình Nam Texas, tại thị trấn Dilley, cách San Antonio hơn một giờ chạy xe. Những người từng ở đây kể lại, muốn lấy xà bông, tã giấy, đồ dùng cần thiết phải xếp hàng dài; bệnh hoạn thì chờ rất lâu mới tới lượt khám; chỗ ăn ở chật chội, dơ bẩn, thiếu thốn.
Tính đến tháng 1, 2026, phần lớn dân Mỹ phản đối sự can thiệp quân sự trực tiếp của Hoa Kỳ vào Iran, với các cuộc thăm dò dư luận gần đây cho thấy đa số cử tri phản đối sự can thiệp này, bao gồm cả sự phản đối mạnh mẽ từ cả hai đảng. Mặc dù hầu hết người Mỹ đều nhận thức Iran là một mối đe dọa, nhưng chỉ một tỷ lệ nhỏ ủng hộ các cuộc tấn công quân sự hoặc xâm lược.
Mẹ của Liam, em bé 5 tuổi đội nón tai thỏ bị ICE bắt giam - bà Erika Ramos, đã phá vỡ im lặng về sự tàn nhẫn của những thông tin trái chiều của vụ việc. Bà chấp nhận trả lời phỏng vấn với một đài phát thanh phi lợi nhuận Minnesota Public Radio News (MPRNews) về những gì bà chứng kiến ngày hôm đó. Bà cũng kể về những cuộc điện thoại với con trai và chồng của bà, về nỗi đau mà bà đang phải chịu đựng.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
Theo một nghiên cứu mới của KFF- một tổ chức chính sách y tế hàng đầu tại Hoa Kỳ- cứ 5 đô la chi tiêu ở Mỹ thì có 1 đô la cho chăm sóc sức khỏe. Chi phí y tế hiện chiếm 18% GDP của Mỹ, và tiếp tục tăng khi các khoản tín dụng thuế bảo hiểm y tế ACA (Obamacare) đã hết hạn.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Chính quyền Trump trong nhiệm kỳ II vào 2025 bao gồm nhiều tỷ phú trong thành phần nội các và các vị trí cố vấn, tạo nên một trong những chính quyền giàu có nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.