Hôm nay,  

Bộ Giáo Dục Dưới Thời Trump: Đảo Ngược Sứ Mệnh Dân Quyền

22/08/202500:00:00(Xem: 447)
bo giao duc
Bị chỉ trích rằng Bộ Giáo Dục dưới chính quyền tổng thống Donald Trump thay vì bảo vệ bình đẳng chủng tộc, lại đổi hướng cáo buộc học sinh da màu được hưởng nhiều “ưu thế”, phát ngôn viên Bộ Giáo Dục - bà Julie Hartman - biện minh rằng đây là một sự điều chỉnh cần thiết.


“Có những ngày tôi mở máy tính và thấy mình phụ trách hơn ba trăm hồ sơ. Tôi biết ngay rằng mình sẽ không bao giờ có thể đọc hết, chứ đừng nói đến việc điều tra công bằng.” – Một nhân viên Văn phòng Dân Quyền (OCR) xin giấu tên, trả lời Washington Post vào đầu tuần.

Theo ký giả Laura Meckler viết trên tờ Washington Post, Văn phòng Dân Quyền (OCR) thuộc Bộ Giáo Dục đã đổi hướng toàn diện dưới quyền Tổng thống Donald Trump. Nếu trước đây cơ quan này tập trung bảo đảm cơ hội bình đẳng cho học sinh da màu và những nhóm dễ bị thiệt thòi, thì nay trọng tâm lại dồn vào các cáo buộc rằng học sinh chuyển giới và học sinh da màu đang được hưởng “ưu thế bất công.”

Sự thay đổi này diễn ra trong bối cảnh cắt giảm nhân sự sâu rộng. Một số luật sư hiện phải gánh hơn 300 hồ sơ, khiến hầu như không thể theo dõi đầy đủ từng vụ. Số vụ được khép lại ngày càng ít, và đến 90% trong số đó bị bác bỏ mà không qua điều tra – tăng từ mức 80% năm ngoái. Hiện có khoảng 25.000 hồ sơ chưa được giải quyết, so với con số 20.000 khi Trump nhậm chức. Một nhân viên khác thừa nhận: “Chúng tôi chỉ còn biết đóng lại cho nhanh. Không ai muốn làm việc như thế, nhưng chẳng còn lựa chọn.”

Trái lại, cơ quan này lại mở ra ít nhất 99 cuộc điều tra mới từ đầu nhiệm kỳ, nhiều vụ phát khởi từ tin báo chí hoặc khiếu nại của các nhóm bảo thủ. Tính đến đầu tháng 8, chính quyền Trump đã chủ động 27 cuộc điều tra trực tiếp, tiến hành không qua thủ tục khiếu nại công bằng. Những bước đi ấy cho thấy mục tiêu của chính quyền: không chỉ thay đổi ưu tiên, mà còn đảo ngược hẳn cách hiểu về luật dân quyền.

Điển hình, dưới thời Biden, OCR từng yêu cầu một học khu ở New York bỏ tên đội thể thao “Redskins” vì có thể tạo môi trường thù nghịch cho học sinh gốc da đỏ. Năm nay, cơ quan này lại khẳng định việc cấm tên đó mới là vi phạm luật, coi đó như hành động xóa bỏ lịch sử bộ lạc. Với học sinh chuyển giới, cách diễn giải luật Title IX cũng bị xoay ngược: từ chỗ coi việc không cho tham gia đội nữ là phân biệt giới tính, nay lại kết luận cho phép tham gia mới là vi phạm luật.

Ngoài ra, OCR còn mở nhiều cuộc điều tra nhắm vào các chương trình học bổng và hợp tác nhằm khuyến khích số sinh viên gốc da màu học lên tiến sĩ. Chẳng hạn, 45 trường đại học đang bị xem xét vì hợp tác với “PhD Project” – một chương trình khuyến khích sinh viên da đen, gốc Hispanic và gốc thổ dân theo học tiến sĩ ngành kinh doanh.

Trước những phê phán, phát ngôn viên Bộ Giáo Dục, bà Julie Hartman, biện minh rằng đây là sự điều chỉnh cần thiết: “Chính quyền Biden đã bảo vệ sự loại trừ chủng tộc, cho phép trường học áp đặt ý thức hệ giới tính, và thậm chí giữ lại tài liệu khiêu dâm đồi trụy trong thư viện. Chính quyền Trump đã tái định hướng thi hành luật để bảo vệ học sinh và gia đình.”
Nếu nhìn lại lịch sử, Văn phòng Dân Quyền vốn là sản phẩm trực tiếp của những cuộc tranh đấu dữ dội giữa thế kỷ trước. Từ phán quyết Brown v. Board of Education (1954) chấm dứt hợp pháp hóa trường học tách biệt, đến hình ảnh chín học sinh da đen ở Little Rock năm 1957 đi vào lớp dưới sự bảo vệ của vệ binh liên bang, vai trò của chính phủ liên bang khi ấy là bảo đảm rằng luật pháp mở cửa chứ không khép lại.

Nửa thế kỷ sau, văn phòng được dựng lên từ máu, nước mắt và niềm tin ấy nay lại được dùng để xoay ngược những nguyên tắc khai sinh nó. Thay vì mở lối cho những ai từng bị gạt ra ngoài, luật lại được diễn giải như thể chính họ đang “lợi dụng” sự bảo vệ ấy. Người ở cuối hàng bỗng bị xem là kẻ chen lên đầu hàng.

Sự im lặng của 25.000 hồ sơ chưa giải quyết chính là minh họa rõ ràng nhất. Nó như một căn phòng chất đầy đơn từ mà không ai đoái hoài, trong khi những cuộc điều tra mới lại tập trung vào chuyện ai được tham gia đội thể thao, ai được hưởng học bổng, ai bị coi là “ưu thế bất công.”

Dân quyền, trong tinh thần ban đầu, không phải chuyện bên này thắng, bên kia thua. Nó là nền sàn chung để mọi người cùng đứng. Khi nền sàn ấy bị nghiêng, người ta có thể viện dẫn điều khoản này, luật lệ kia, nhưng cái mất lớn hơn vẫn là lòng tin vào luật pháp công chính.

Lịch sử từng chứng kiến chính quyền liên bang can thiệp để bảo vệ những học sinh bị đám đông chống đối, để chặn lại các hình thức kỳ thị công khai. Nếu hôm nay, cùng một cơ quan lại được dùng để chất vấn các chương trình hỗ trợ thiểu số, hoặc để kết luận rằng một cái tên đội thể thao gây tranh cãi mới là “di sản cần giữ,” thì nghịch lý chính ở chỗ lịch sử không bị xóa, nhưng bị bẻ cong để phục vụ một trật tự khác.

Và nếu thế hệ học sinh hôm nay lớn lên trong cảm giác rằng bình đẳng chỉ là trò bóng chuyền – tùy người cầm quyền mà thành đúng hay sai – thì di sản của Brown hay Little Rock có nguy cơ chỉ còn lại như bức ảnh cũ treo trên tường: gợi nhớ một lý tưởng đã từng có, nhưng không còn được giữ gìn trong thực tế.

Có lẽ, chính lời than thở của nhân viên OCR ở đầu bài đã khép lại câu chuyện một cách lặng lẽ nhưng rành rẽ nhất: dân quyền nay không biến mất, nhưng bị nhấn chìm dưới núi hồ sơ chưa mở, vì những ưu tiên ngày nay được định hình để phục vụ quyền lực nhiều hơn là công lý.

Nguyên Hòa tổng hợp
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong lịch sử chính trị Mỹ suốt 250 năm, hiếm thấy nhân vật nào thể hiện sức mạnh bản thân bất khuất như Donald Trump. Từ những cuộc vận động tranh cử khoa trương đến những đợt tấn công không ngừng nghỉ trên mạng xã hội, Trump xây dựng cho mình một hình tượng bất khả chiến bại. Không sợ hãi. Dám nói dám làm. Luôn sẵn sàng nghiền nát đối thủ. Nhưng bằng cách nào? Không phải bằng những thỏa hiệp khôn khéo đậm mùi chính trị gia; cũng không phải bằng chiến lược khoa học xã hội; càng không phải bằng những mưu kế trận đồ Gia Cát Lượng. Vũ khí của Trump là những lời xúc phạm cá nhân, đe dọa, công khai nhục mạ đối phương. Những lời tấn công nhục mạ người khác ở cường độ ngày càng tăng của Trump không phải là sự tàn nhẫn ngẫu nhiên, mà là chiến thuật đánh lạc hướng có chủ đích.
Chiều hôm đó, cậu bé năm tuổi đội chiếc mũ len xanh có tai thỏ, mang ba lô Spider-Man, vừa bước xuống xe sau giờ học mẫu giáo thì nhân viên di trú đến chặn lại ngay trước nhà, ở một khu ngoại ô Minneapolis. Vài ngày sau, cũng trong vùng này, một toán khác của cơ quan di trú đập bể cửa kính xe hơi của một gia đình để kéo ra một bé gái hai tuổi. Hai em, Liam Conejo Ramos và Chloe Renata Tipan Villacis, cùng cha mình, bị đưa lên máy bay xuống Trung tâm Giam giữ Gia đình Nam Texas, tại thị trấn Dilley, cách San Antonio hơn một giờ chạy xe. Những người từng ở đây kể lại, muốn lấy xà bông, tã giấy, đồ dùng cần thiết phải xếp hàng dài; bệnh hoạn thì chờ rất lâu mới tới lượt khám; chỗ ăn ở chật chội, dơ bẩn, thiếu thốn.
Belzoni, một thị trấn chừng hai ngàn dân ở Mississippi, lâu nay được quảng cáo là “Kinh đô Catfish của thế giới”. Nhưng với người da đen, cái tên ấy còn gợi lại một chuyện khác: một trong những vụ treo cổ thời dân quyền đầu tiên trên đất Mỹ ở thế kỷ này. Ngày 7 tháng 5 năm 1955, hai người thuộc tổ chức White Citizens’ Council ở địa phương nhắm thẳng vào ca-bin xe của Mục sư George Lee mà bắn; mấy viên đạn xé nát nửa phần dưới gương mặt ông. Lee là một trong những người đồng lập hội NAACP tại Belzoni, là người da đen đầu tiên ghi tên đi bầu được ở hạt Humphreys kể từ thời Tái thiết. Không những thế, ông còn vận động cho hơn trăm người da đen cùng thị trấn ghi tên vào danh sách cử tri, một con số đáng kể nếu nhớ tới kích thước nhỏ bé của Belzoni và bầu không khí bạo lực luôn treo lơ lửng trên đầu người da đen dám dùng lá phiếu của mình giữa thời Jim Crow
Một năm sau khi Donald Trump trở lại Bạch Ốc, một cuộc thăm dò dư luận quốc tế quy mô lớn cho thấy một nghịch lý đáng chú ý: khẩu hiệu “Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” của ông dường như lại đang góp phần nâng vị thế toàn cầu của Trung Quốc, thay vì củng cố vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ.
Khi Donald Trump tái đăng cử, ông đem lại cho cử tri Hoa Kỳ một câu hứa làm yên lòng quần chúng mỏi mệt: chấm dứt những cuộc chiến tranh vô tận, đã kéo dài qua nhiều thập niên, vắt kiệt ngân khố và làm khô khan niềm tin. Song lời hứa ấy, tự bản chất, không xây trên lý tưởng mà chỉ phản chiếu tâm lý mệt mỏi của một quốc gia đã can dự quá lâu vào những cuộc phiêu lưu quân sự ngoại biên. Nhưng khi quyền lực quay lại tay ông, điều thế giới cần theo dõi không còn là khẩu hiệu “chấm dứt chiến tranh” mà ông lập lại trong các cuộc mít-tinh, mà là cách Hoa Kỳ thực sự sử dụng sức mạnh của mình trong những tình thế cụ thể.
Chưa kịp nguội chuyện bắt tổng thống Venezuela, thì hôm sau, Donald Trump đã lại nhìn lên phía Bắc, nói một câu khiến cả châu Âu lạnh gáy: “Nước Mỹ cần Greenland cho an ninh quốc gia.” Câu nói bật ra trên chuyên cơ Air Force One, nhưng hiệu ứng thì lan nhanh hơn gió Bắc Cực. Vài giờ sau, bà Katie Miller – vợ của cố vấn Stephen Miller – đăng bản đồ Greenland phủ kín cờ Mỹ, ghi vỏn vẹn một chữ “SOON.” Sáng hôm sau, chính Stephen Miller xác nhận trên CNN: “Nếu Hoa Kỳ muốn bảo vệ NATO và quyền lợi ở vùng Bắc Cực, thì hẳn nhiên Greenland nên là một phần của chúng ta.” Rồi ông thẳng đà nói quả quyết: “Sẽ không ai dám đối đầu quân sự với Hoa Kỳ vì tương lai của Greenland.”
Có một lối lập luận dễ nghe vì nó đơn giản: Đan Mạch chích ngừa ít hơn cho trẻ em mà chẳng sao, vậy có phải Hoa Kỳ hẳn đã làm quá tay. Trên bảng so sánh, mười mũi chích so với mười sáu mũi, con số ấy trông gọn gàng, sáng sủa. Nhưng chính cái gọn gàng đó lại là một nỗ lực rút ngắn đường, và con đường khoa học, hễ đi tắt, thường dẫn đến những hậu quả khó lường.
Trên những triền đồi cát đỏ ven biển Cox’s Bazar, nơi hơn một triệu người Rohingya chen chúc trong các túp lều lợp bạt giữa mưa nắng khắc nghiệt, cô gái mười bảy tuổi tên Hasina ngồi lặng bên chiếc điện thoại cũ trên đó in dòng chữ Forever Young. Với em, đó là vật kỷ niệm cuối cùng còn sót lại từ những ngày đi học – thời gian ngắn ngủi khi tuổi thơ vẫn còn có chỗ trú ngụ trong khu trại tị nạn này. Từ ngày trường học bị đóng cửa vì nguồn viện trợ quốc tế đột nhiên bị cắt, giấc mơ sách vở của em tan rã cùng sự yên ổn mong manh mà gia đình bám víu suốt gần tám năm qua.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Tại Quốc hội, nhiều dân biểu và nghị sĩ Cộng hòa đang lo lắng cảnh báo rằng đảng của họ chưa đối phó đúng mức với nỗi lo chi phí sinh hoạt của người dân. Và sự dè dặt đó trở nên rõ ràng hơn khi Tổng thống Donald Trump nhiều lần xem vấn đề này chỉ là “trò bịp” do Dân chủ dựng lên. Nhiều dân cử Cộng hòa cho rằng họ thừa hưởng mức giá cao từ thời Tổng thống Joe Biden, nhưng cũng nhìn nhận rằng chỉ trông vào lời giải thích ấy sẽ không đủ. Nếu đảng không đưa ra một thông điệp thuyết phục và không có biện pháp thực sự, họ có thể mất đa số mỏng manh hiện tại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.