Chúng Ta Đã Hóa Thành Người Như Thế Nào

30/08/202508:59:00(Xem: 2672)
CHIEU_THANG_HAI_by_dinhtruongchinh
Minh họa Đinh Trường Chinh


Chúng ta đã hóa thành người như thế nào
Tôi biết có người không bao giờ tin
Vào thuyết tiến hóa của Darwin
Nhưng tôi thì tôi tin, chúng ta đã

Từng là khỉ
Làm khỉ không có gì xấu
Nhưng chúng ta đâu muốn làm khỉ mãi
Tổ tiên chúng ta quyết định thế
Và các ngài
Leo xuống

Từ trên cây
Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa
Dù chúng thơm ngon
Chúng ta bước lom khom trên mặt đất
Bằng hai chân
Một chân đi trước
Một chân đi sau
Nhờ thế, chẳng bao lâu

Hai tay chúng ta có tự do
Cầm nắm
Múa may
Đặt tay lên vai người khác
Đặt tay lên bụng người khác
Giữa hai đùi

Nhờ thế, chúng ta bắt đầu đứng lên
Đứng thẳng lên
Điều quan trọng là chúng ta đứng thẳng lên

Trước danh vọng
Và quyền lực
Thói bầy đàn
Sự bắt nạt
Và không bao giờ được khom người xuống nữa
Không bao giờ.

Nguyễn Đức Tùng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca