Hôm nay,  

Chúng ta biết gì về Tyler Robinson và gia đình - Amber Jones Robinson và Matthew Robinson.

12/09/202510:15:00(Xem: 3090)



 

Untitled design (5)
Người bắn chết Charlie Kirk là một cậu bé da trắng chỉ mới 22 tuổi, con của một cựu chiến binh làm ở văn phòng cảnh sát trưởng Washington County ở Utah.  Ảnh từ facebook.

Giới chức xác định Tyler James Robinson, 22 tuổi, là nghi can trong vụ bắn chết nhà hoạt động bảo thủ Charlie Kirk tại Đại học Utah Valley (UVU), Orem, Utah, chiều 10/9. Máy quay phim an ninh ghi hình Robinson đến khuôn viên bằng chiếc Dodge Challenger lúc 11 giờ 52 trưa. Điều tra thu được tin nhắn liên quan đến việc cất giấu súng và khắc chữ lên đạn.


Robinson bị bắt rạng sáng 12/9 tại Washington County, cách hiện trường khoảng 400 km, sau khi thú nhận với cha và linh mục gia đình. Thống đốc Utah Spencer Cox nói Robinson đã “thú nhận hoặc ám chỉ mạnh mẽ” với người thân; đầu mối từ gia đình dẫn đến việc giới chức nhanh chóng bắt giữ can phạm. 


Người cha: Matthew (Matt) Robinson


Matthew Robinson, cha của can phạm, là cựu sĩ quan kỳ cựu, có 27 năm phục vụ tại Văn phòng Cảnh sát trưởng Quận Washington. Ông được cho là người nhận ra con trai qua hình ảnh do FBI phổ biến và chủ động liên lạc nhà chức trách để đưa con ra đầu thú.

Một số hồ sơ cử tri cho thấy Matt là cử tri ghi danh Cộng Hòa. Hành động hợp tác với cảnh sát của ông – thay vì che giấu – đã giúp chấm dứt cuộc truy lùng vốn khiến dư luận bất an.

Người mẹ: Amber Jones Robinson


Amber từng theo học Đại học Utah và hiện làm việc tại Intermountain Support Coordination Services, cơ quan giúp người khuyết tật tiếp cận dịch vụ chăm sóc.

Trên Facebook, bà thường chia sẻ sinh hoạt gia đình, bao gồm chuyến đi Alaska năm 2021. Bà cũng từng đăng ảnh cùng Tyler trong một chuyến thăm lại Đại học Utah, bày tỏ niềm vui khi có dịp riêng với con trai.

Anh em trong gia đình


Ngoài Tyler, vợ chồng Robinson còn hai con trai khác: Austin và Logan. Một bài đăng năm 2021 cho biết Austin bước vào năm học lớp 11 trung học, còn Logan bắt đầu năm đầu trung học. Đến 2025, cả hai đã ở lứa tuổi đại học.

Gia đình Robinson sống tại thành phố Washington, thuộc Quận Washington, vùng tây nam Utah, trong một khu ngoại thành gần St. George.

Về Tyler Robinson


Tyler Robinson, 22 tuổi, ghi danh cử tri nhưng không thuộc đảng nào và được xếp loại “cử tri bất động” vì không bỏ phiếu trong hai kỳ tổng tuyển cử gần đây.

Theo lời một thân nhân khai với điều tra viên, Robinson “trở nên quan tâm đến chính trị nhiều hơn trong vài năm gần đây” và đặc biệt công kích Kirk. Thống đốc Utah Spencer Cox xác nhận chi tiết này tại buổi họp báo sáng 12/9.

Giới chức, gọi vụ giết Kirk là một “cuộc ám sát chính trị”, cho biết đã phát hiện khẩu súng trường cùng đạn khắc thông điệp chống phát-xít. Một viên ghi: “Ê, phát-xít! Đỡ này!”; viên khác dường như ám chỉ một bài ca chống phát-xít của Ý.

Robinson sinh trưởng tại thị trấn Washington, tiểu bang Utah. Nhờ học lực xuất sắc thời trung học, anh được cấp học bổng vào Đại học Utah State, nhưng chỉ theo học một học kỳ năm 2021 rồi bỏ dở. Thông cáo từ trường xác nhận Robinson chưa từng là sinh viên của UVU.

Bối cảnh vụ án


Charlie Kirk, một trong những nha hoạt động bảo thủ hàng đầu và là đồng minh thân cận của Tổng thống Trump, đã gục ngã khi đang tham dự buổi hỏi–đáp tại UVU và qua đời sau đó tại bệnh viện. Vụ bắt giữ Robinson mang lại phần nào an tâm cho sinh viên, song nhiều người vẫn bày tỏ sự bất an và nói “khó lòng tin tưởng ai.”

 

VB tổng hợp

Nguồn: Peter Aitken, Hannah Parry, Joshua Rhett Miller, Newsweek, ngày 12/9/2025; bổ sung Reuters, CNN, The Washington Post, People và thông cáo từ Utah State University

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2026 sắp đến, hứa hẹn nhiều thay đổi sâu rộng về khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe đối với người có thu nhập trung bình thấp, người già, người tàn tật, nguyên nhân là do những chính sách mới, thay đổi luật ngân sách và cải cách Medicare/Medicaid.
711 chiếc ghế trống, trên đó đặt một cành hoa hồng vàng, đã được sắp xếp ở khu vực trước văn phòng Sở Giao thông Vận tải California (Caltrans), tượng trưng cho 711 nạn nhân đã chết vì tai nạn xe cộ trong năm 2024 ở Quận Los Angeles. Gia đình của những nạn nhân đã trưng bày di ảnh, kỷ vật của người thân xung quanh những chiếc ghế. Khá nhiều nạn nhân là trẻ em.
- Chính Quyền Trump Hủy Hàng Loạt Lễ Nhập Tịch Tại New York Vì Vướng Mắc Pháp Lý. - Âu Châu Xôn Xao: Zelensky Cảnh Báo Kế Hoạch Của Trump Buộc Ukraine Chọn Giữa “Phẩm Giá” Và Sự Hỗ Trợ Từ Hoa Kỳ. - Tòa Bạch Ốc Bênh Vực Việc Tổng Thống Trump Gọi Nữ Phóng Viên Là “Heo”. - 5 Lý Do Giải Thích Vì Sao Nhiều Nhân Vật Cộng Hòa Bắt Đầu Xa Rời Trump. - Thẩm Phán Liên Bang Tạm Chặn Khai Triển Vệ Binh Quốc Gia Tại Washington. - Hỏa Hoạn Tại COP30: Đàm Phán Khí Hậu Tê Liệt Giữa Giai Đoạn Nước Rút. - Tuần Duyên Hoa Kỳ Hạ Cấp Biểu Tượng Hình Chữ Vạn Và Thòng Lọng Trong Chính Sách Mới. - Tòa Án Bác Bỏ Vụ Kiện Liên Quan Đến Phụ Nữ Bị Biên Phòng Bắn Tại Chicago. - Chính Quyền Trump Nhăm Nhe Mở Rộng Khoan Dầu Ngoài Khơi California Và Florida. - Chính Phủ Liên Bang Chuẩn Thuận Hình Nộm Thử Nghiệm Va Chạm Mới Làm Giống Cơ Thể Phụ Nữ. - TQ Tung Thủ Đoạn Ngoại Giao “Chiến Lang,” Công Kích Thủ Tướng Nhật Ở Nhiều Nước. - Chính Quyền Trump Liệt Chính Sách DEI Và Trợ Cấp Phá Thai
Học giả Burghart ghi nhận hiện nay ở Mỹ có khoảng 2.5 triệu nhà hoạt động thuộc các phong trào thượng tôn da trắng, dân tộc Cơ Đốc Giáo đang hoạt động tích cực cho niềm tin của mình.
Bản giảo nghiệm ghi rõ: anh chết trong tư thế treo cổ, tay chân bị trói quặt ra sau bằng vải. Không có dấu hiệu chống cự. Luật sư của gia đình, David B. Rankin, nói tư thế này “đáng nghi ngờ” và chỉ ra rằng trung tâm để Ge rời phòng, tự chuẩn bị dây và chết mà không ai phát giác. Ông nộp đơn kiện FOIA tại tòa liên bang Quận Nam New York nhằm buộc Bộ Nội An và ICE phải cung cấp toàn bộ hồ sơ.
Gabrielle Oliveira của Đại học Harvard đã mô tả cha mẹ di dân coi giáo dục là "sự thể hiện tình yêu" (currency of love), là ý nghĩa cho sự hy sinh để đầu tư một tương lai tươi sáng hơn cho con cái.
Giữa lúc chính phủ Hoa Kỳ bị tê liệt sang tháng thứ hai, Tổng thống Donald Trump đang gây áp lực buộc đảng Cộng Hòa trong Thượng viện hủy bỏ quy tắc filibuster – điều mà giới nghị trường gọi là “lựa chọn hạt nhân” (nuclear option), vì nó làm thay đổi tận gốc cách biểu quyết của Thượng viện. Trump viết trên Truth Social: “Hãy chấm dứt filibuster, không chỉ vì vụ đóng cửa này mà cho tất cả những việc khác. Chúng ta sẽ thông qua mọi chính sách hợp lý và làm nước Mỹ vĩ đại trở lại.” Ông cáo buộc đảng Dân Chủ “sẽ làm điều đó ngay khi có cơ hội”, và hối thúc Cộng Hòa – đang nắm đa số – ra tay trước. Trong khi hai đảng vẫn giằng co về ngân sách và trợ cấp y tế, Dân Chủ yêu cầu gia hạn các khoản hỗ trợ theo đạo luật Affordable Care Act vốn sắp hết hạn cuối năm.
Nhiều người California là thành viên Medi-Cal lại không biết họ đủ điều kiện nhận dịch vụ chăm sóc nha khoa và nhãn khoa miễn phí, những dịch vụ được tạo ra để giúp các gia đình sống vui, khỏe.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Cử tri California đã thông qua Dự luật 50, cho phép vẽ lại bản đồ bầu cử quốc hội theo hướng có lợi cho Đảng Dân Chủ – một thắng lợi lớn nhất của đảng này trong cuộc chiến tái phân chia khu vực bầu cử trên toàn quốc trước kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ 2026.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.