Lục Bát Huỳnh Liễu Ngạn

30/09/202514:58:00(Xem: 1035)
Minh họa Vũ Thái Hòa
Minh họa: Vũ Thái Hòa


 

nhớ chờ anh nhé ngu ngơ

 

bỏ quên miền nhớ vào sông

gọi tên em giữa gió giông bão cuồng

một đời lặn lội đèo truông

làm con trăng rộng qua nguồn mà reo

 

bờ kia bến nọ ao bèo

rừng sâu rú rậm đèo heo suối ghềnh

bóng hình anh thật chông chênh

lên non xuống thác bập bềnh nhiều khi

 

bởi còn một kiếp sân si

như đò không bến chắc chi gặp bờ

thấy em trong một giấc mơ

mà hương mùa rạ còn trơ gốc nhìn

 

đời anh như lụt năm thìn

để em gác bẹ tóc rìn vào mây

cầu xưa lỡ loét thân gầy

đèn xanh đỏ giữa hàng cây cỗi già

 

đã mùa theo ngọn phong ba

chìm ghe em lật trôi qua chợ chiều

lên phường xuống phố liêu xiêu

em quên cột tóc mẹ liều như hư

 

ở bên tả ngạn sương mù

áo em dính hạt mù u đến giờ

nhớ chờ anh nhé ngu ngơ

tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương

 

ngập hai đầu gối em vương

mà mô có chộ để nhường anh đi

bữa rày có khác bữa ni

tóc em cắt ngắn mần chi tội tình

 

cho anh gọi lại ơi mình

để mai sau nhớ bóng hình của em

gió mùa thu thổi từng đêm

em ru giấc mộng có mềm lên môi

 

chập chờn đom đóm ngoài khơi

răng không để lại bầu trời cho anh

khi mô cầu vượt biển thành

hai đầu một nhịp trời xanh thì về.

 

29.9.2025

 


đợi em trăng mãi vẫn nghèo

 

đợi em vào một ngày đông

hoa xoan trước cổng vàng bông năm rồi

con đường ở phía xa xôi

ở phía có một ngọn đồi thông reo

 

đợi em trăng mãi vẫn nghèo

giọt mưa vẫn vội đổ đèo sang thăm

hôm kia mái tóc ướt rằm

nên chưa về kịp ăn nằm với đêm

 

ngoài vườn có một đàn chim

không bay mà đậu như tìm bóng ai

hay em đã lạc gót hài

nên bầy chim cứ trang đài ngọn cây

 

đợi em thấm giọt sương gầy

cho tay anh trải mộng đầy ra phơi

mùi hương theo gió viễn khơi

mà trăng mười sáu còn lơi giữa dòng

 

thôi em đừng dỗi dòng sông

để đàn cá ngẩn ngơ trông mỗi ngày

anh đi làm kiếp lưu đày

trả thơ cho trọn niềm say một đời.

 

20.9.2025

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

Ý kiến bạn đọc
01/10/202500:50:35
Khách
Thơ rất hay & rất thích.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.