Hôm nay,  

Dù là Bắc Kinh hay Hoa Thịnh Đốn: Một Quốc Gia Dựng Trên Nỗi Sợ Hãi Không Thể Trường Tồn

17/10/202500:00:00(Xem: 1045)
CHina USA

Từ Bắc Kinh nhìn sang Washington: xã hội giữ ổn định nhờ kiểm soát chỉ là xã hội mộng ảo.  Ảnh minh họa: Gemini.

“Không đế quốc nào đứng vững bằng sợ hãi,
vì sợ hãi chỉ phục tùng cho đến khi tìm lại được can đảm.”
— Niccolò Machiavelli¹, Quân Vương

  

Trung Hoa ngày nay như kinh thành giữa sa mạc, vẻ yên ổn bên ngoài chỉ là lớp sơn son thếp vàng phủ lên nền đá đã rạn. Thế giới đứng ngoài quan sát, vừa lo nó sụp, vừa biết nó trụ lại nhờ ảo ảnh quyền lực và niềm tin vay mượn. Dưới lớp hào nhoáng của “Giấc mộng Trung Hoa” là một cơ đồ quyền lực đang già nua trong chính tuổi trẻ của mình. Bởi sức mạnh của nó không khởi từ niềm tin, mà từ nỗi sợ — và nỗi sợ, tự thuở khai triều lập quốc, chưa bao giờ là nền tảng lâu bền.
 
Lịch sử như ký ức của sợ hãi
 
Lịch sử Trung Hoa vốn dài như con sông Trường Giang, chảy qua bao triều đại và biến đổi, nhưng một thứ không đổi — đó là khát vọng kiểm soát. Quyền lực càng thịnh thì sợ hãi càng lan tràn. Từ Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn nho, đến Mao Trạch Đông dựng đấu tố làm quốc lễ trị dân, mỗi triều đại đều chung một định mệnh: dựng bóng ma nghịch tặc để thống trị, rồi gục ngã dưới chính bóng ma ấy.
 
Tập Cận Bình, trong thế kỷ của vi mạch và vệ tinh, vẫn bước đi trên con đường của tiền nhân. Bất an càng nhiều, kiểm soát càng chặt; lòng tin càng cạn, ảo ảnh quyền lực lại càng tỏa sáng. Từ Hồng Kông bị khóa miệng, Tân Cương thành vùng giam lỏng, đến Đài Loan bị hăm dọa, đế chế ấy vận hành như một cỗ máy sản xuất nỗi sợ khổng lồ.
 
Thời Đặng Tiểu Bình mở cửa, thế giới gọi Trung Hoa là “phép lạ kinh tế”. Nhưng giống như những cơn sốt vàng, phồn vinh chỉ băng ngang qua vật chất mà tinh thần vẫn cằn cỗi. Người dân có điện thoại trong tay nhưng không có tiếng nói; học đường sáng loáng nhưng không cho hỏi điều không được phép hỏi. Đó là một xã hội vâng dạ, dầu giàu có mấy, cũng chỉ là xác thân thiếu tâm trí — cảnh từng thấy ở Rôma cuối thời Đế quốc, hay Liên Xô buổi tàn xuân cách mạng.
 
Khi cơn sốt Trung Hoa lan ra, các nước say sưa giá rẻ, nhưng men say ấy nhạt dần, để lại núi nợ khó dứt. Nếu Trung Hoa chao đảo, cả thế giới sẽ chao đảo theo. Con rồng không gục ngã một mình, sẽ đốn theo nhiều nước như Liên Xô từng kéo khối Đông Âu đi xuống.
 
Washington - Tấm Gương Phản Chiếu

Bên kia Thái Bình Dương, nước Mỹ tưởng khác biệt, đang lặp lại cùng bài học lịch sử. Một xã hội từng đứng trên niềm tin và tự do, nay rạn nứt từ chính nền tảng đó.
 
Nước Mỹ từng lấy dân chủ làm trụ cột, nay đem ra mặc cả như món hàng: trên nghị trường, truyền thông, mạng xã hội, và ngay giữa lòng dân. Một nửa lo mất đặc quyền; nửa kia sợ bị lãng quên. Người ta vẽ tường quanh mình và gọi đó là “sự thật”. Suy nghĩ thay bằng phe phái, chính kiến thu hẹp lại như ốc đảo giữa sa mạc nghi kỵ.
 
Mất niềm tin, sợ hãi tăng lên khoác áo “an ninh quốc gia”. Quân đội, cảnh sát, luật lệ, truyền thông vốn bảo vệ tự do, nay biến thành công an giám sát. Học đường, nơi lẽ ra là thành trì của tư tưởng, lại chật chội kiểm soát, dè chừng. Người thầy phải đoán ý trên dưới; học trò học câm nín cho an toàn. Tự do được dạy dưới bài học sợ bị vạch trần, chân lý đo bằng độ “chia rẽ”.

Sợ hãi ở Mỹ tinh vi hơn ở Trung Hoa: không đến từ roi vọt, mà đến từ nỗi sợ bị hủy danh, bị loại khỏi dòng chính, bị mất việc, mất vị thế, mất ngân sách. Kẻ mạnh sợ mất quyền, kẻ yếu sợ mất chỗ đứng, kẻ trung lưu sợ mất an toàn. Ai cũng tậu riêng cho mình một nỗi sợ.
 
Bóng Ma của Hai Nền Văn Minh
 
Không nước nào trường tồn bằng nỗi sợ. Đế chế có thể đứng vững bằng luật pháp, nhưng không thể sống bằng nghi kỵ. Trung Hoa sợ nổi loạn do chính mình tạo ra, Mỹ sợ tự do do chính mình nuôi dưỡng. Hai nền văn minh lừng danh, ngày trước là hai đầu ánh sáng và bóng tối, giờ hòa lẫn trên ranh giới sợ hãi nhòe nhoẹt.
 
Ở Bắc Kinh, người ta im lặng vì sợ nói; ở Washington, người ta ồn ào vì sợ không ai nghe. Một bên cúi đầu vì sợ mất mạng, bên kia gào thét vì sợ mất quyền. Dẫu thời gian cho thấy tự do chỉ sống trong can đảm, không phải trong im lặng hay ồn ào của nỗi sợ.


Trung Hoa hôm nay chẳng khác Liên Xô cuối thập niên tám mươi: ngoài mặt trật tự, trong lòng mục rỗng. Còn Hoa Kỳ, trong những mùa bầu cử nhiễu loạn, đang thử mức chịu đựng của nền dân chủ mà cha ông đổ máu dựng nên. Vấn đề không còn là bên nào thắng, mà là ai sụp trước — khi cả hai cùng lấy sợ hãi làm tường thành chống đỡ.
 
Bài Học Lịch Sử
 
Từ cổ chí kim, không đế chế nào trường tồn bằng khủng bố tinh thần; không quốc gia nào bền vững nhờ sự im lặng của dân. Một xã hội thật sự mạnh không phải khi dân sợ quyền, mà khi quyền biết sợ dân.
 
Niccolò Machiavelli, trong Quân Vương ¹, nói kẻ trị dân bằng sợ hãi chỉ an ổn cho đến khi dân hết sợ hắn. Montesquieu ², từ ánh sáng Khai Minh**, nối tiếp: mưu cầu tự do là bản năng tự nhiên của người có lý trí. Lịch sử minh chứng, quyền lực chỉ duy trì khi biết giới hạn. Thể chế nào cho rằng có thể thay thế niềm tin bằng kiểm soát, đều tự đóng bia cho mình ngay từ khi còn hưng thịnh.
 
Giữa thế kỷ 21, khi công nghệ có thể ghi lại từng hơi thở của con người, quyền lực tưởng như vô hạn. Nhưng chính trong sự toàn năng ấy, mầm diệt vong nảy sinh: khi người cầm quyền không còn biết rằng sợ dân là điều thiêng liêng nhất vì chỉ khi chính quyền sợ đánh mất lòng tin và lá phiếu của cử tri — quốc gia mới an yên.
 
Lịch sử cho thấy những triều đại lớn thường không gục vì giặc ngoại bang mà vì mất can đảm trong lòng dân. Can đảm, ở đây, không chỉ là dấn thân chiến trận mà là dám tin và hành động theo niềm tin ấy. Dân mất can đảm thì chui tìm trú ẩn trong sự phục tùng; người cầm quyền mất can đảm tìm sự an toàn trong kiểm soát.
 
Montaigne³ bảo “sợ hãi là giới hạn của trí tuệ”. Nếu trị nước bằng sợ hãi, trí tuệ chết dần, quốc gia đi vào tàn lụi. Như trong kịch bản của Shakespeare con người gục ngã không vì sức mạnh đối phương, mà vì không vượt qua được nỗi sợ của chính mình —ẩn dụ lớn cho mọi chính quyền.
 
Can đảm với tự do gắn bó mật thiết: tự do nuôi dưỡng can đảm; can đảm giữ gìn tự do. Xã hội khuyến khích nói thẳng và hành động liêm chính sẽ mạnh mẽ trước biến cố. Ngược lại, bắt dân chọn giữa an toàn hay quyền phát ngôn, xã hội tự gieo mầm suy đồi. Trí tuệ chẳng thể sống trong châm ngôn “để yên cho yên thân”.
 
Toynbee ⁵, khi phân tích sự hưng – suy của các nền văn minh, nhận xét rằng không kẻ thù nào có thể tiêu diệt một quốc gia trước khi quốc gia ấy tự tan rã từ bên trong. Tan rã bắt đầu từ lúc quyền lực thay niềm tin bằng sợ hãi, dân thay can đảm bằng im lặng. Bắc Kinh và Washington đều tiến gần đến đó dù đi đường khác nhau.
 
Một nền văn minh không được cứu bằng giàu có hay sức mạnh quân sự, mà bằng can đảm —  can đảm làm người cầm quyền không kiểm soát, can đảm làm người dân dám lên tiếng đòi hỏi. Từ xưa đến nay, không có lối nào khác: hoặc dám sống tự do trong niềm tin, hoặc chết chậm trong yên ổn giả tạo.
Và nếu lịch sử còn có tiếng nói, hẳn sẽ thì thầm: Hãy sợ ngày dân thôi sợ các ngươi.
 
Nina HB Lê

Chú thích
Tư liệu tham khảo: Cambridge History of China; The Rise and Fall of the Soviet Empire (Brian Crozier, 1999); Democracy in America (Tocqueville, 1835); The Origins of Totalitarianism (Hannah Arendt, 1951).
  1. Niccolò Machiavelli (1469–1527), Il Principe (Quân Vương, 1513–1532), tác phẩm kinh điển về nghệ thuật trị quốc. Ý trích trong bài phỏng theo chương XVII, nơi ông cho rằng quyền lực dựa trên sợ hãi chỉ tồn tại cho đến khi dân hết sợ.
  2. Montesquieu (1689–1755), De l’esprit des lois (Tinh thần pháp luật, 1748), trình bày nguyên tắc phân quyền và xem tự do là kết quả của quyền lực được giới hạn.
  3. Michel de Montaigne (1533–1592), Essais, chương De la peur (Về sợ hãi), nhận định rằng sợ hãi là kẻ thù của lý trí.
  4. William Shakespeare (1564–1616), trong các bi kịch như MacbethHamlet, mô tả con người tự diệt vì nỗi sợ chính mình.
  5. Arnold J. Toynbee (1889–1975), A Study of History (1934–1961), kết luận rằng các nền văn minh sụp đổ không vì ngoại xâm mà vì tự mục ruỗng từ bên trong.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
Ngay khi trở lại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Donald Trump đặt thuế quan làm trung tâm trục chính kinh tế – chính trị. Ông hứa hẹn việc tăng thuế nhập khẩu sẽ đưa kỹ nghệ Mỹ hồi hương, khôi phục việc làm cho tầng lớp công nhân, buộc dân chúng ưu tiên hàng nội địa, và nhờ đó nước Mỹ sẽ lấy lại địa vị siêu cường trên cả hai mặt trận kinh tế lẫn ngoại giao. Trong các cuộc vận động quần chúng, ông thẳng thừng tuyên bố: “Thuế quan là phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người.” Giới chuyên gia kinh tế, trái lại, gần như nhất loạt phản đối. Các nhà kinh tế uy tín, từ phái tự do mậu dịch đến phái chủ trương điều tiết, đều chỉ rõ rằng thuế quan đẩy giá hàng nhập khẩu lên cao, kéo theo lạm phát gia tăng; làm giảm giá tr đồng lương thực tế của người lao động; tăng chi phí nguyên liệu đầu vào cho xưởng sản xuất; khiến phần lớn nền công nghiệp Hoa Kỳ rơi vào thế bất lợi trên trường quốc tế. Họ còn cảnh báo thị trường chứng khoán sẽ lao dốc, kinh tế toàn cầu có nguy cơ rơi vào vòng xoáy suy thoái mới
Hiện nay tại Iran, các cuộc biểu tình chống chính quyền đang lan rộng trên toàn quốc. Chế độ Mullah đã phản ứng hết sức cứng rắn bằng việc bắt giữ hàng loạt người biểu tình và phong tỏa gần như toàn bộ các kênh liên lạc Internet. Trước áp lực chính trị ngày càng gia tăng từ cộng đồng quốc tế, câu hỏi đặt ra là liệu giới lãnh đạo Iran còn đủ khả năng kiểm soát và duy trì sự ổn định của đất nước hay không.
Tác phẩm Metamorphosis, tạm dịch Biến Dạng của Franz Kafka mở đầu bằng một trong những câu văn gây ám ảnh nhất trong văn học thế giới: khi Gregor Samsa thức dậy và phát hiện mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Không có lời cảnh báo, không có lời giải thích, không có sự chuẩn bị kịch tính nào. Cú sốc đến ngay lập tức – và đó là thiên tài của Kafka. Ông không dẫn dắt người đọc bước nhẹ nhàng vào cơn ác mộng của Gregor Samsa. Ông ném độc giả của ông thẳng vào đó, buộc chúng ta phải đối mặt với sự phi lý của sự tồn tại mà không có sự an ủi của logic hay lý trí.
Sự thật là nạn nhân không “bám theo ICE suốt cả ngày” như Kristi Noem đã nói. Cô bị bắn khoảng 9 giờ 30 phút sáng, trên đường quay về sau khi chở con trai cô đến trường học cách đó vài ngã tư đường. Hôm nay, tờ New York Times và Washington Post đã có video và bài phân tích chi tiết những gì xảy ra thông qua tất cả video nhân chứng ở hiện trường. Hai tờ báo lớn chỉ ra mỗi phát súng của đặc vụ ICE bắn ra ở góc độ nào, có thật sự vì gặp nguy hiểm tính mạng hay không.
LTS: Biến cố Venezuela sau vụ bắt giữ Nicolás Maduro đang làm rúng động toàn vùng Nam Mỹ. Trong bối cảnh ấy, bà Delcy Rodríguez, 56 tuổi, vốn là phó tổng thống dưới thời Maduro, đã được Tòa án Tối cao và quân đội Venezuela đưa lên nắm quyền lâm thời. Bà cũng là một nhân vật từng được Washington ngỏ ý đối thoại trước đây. Sự kiện này đặt ra câu hỏi: Phải chăng đó là bước đầu của sự "chuyển quyền trong nội bộ," hay chỉ là hồi kế tiếp của cùng một vở tuồng?
Cuộc tấn công và bắt sống vợ chồng Tổng thống Nicolás Maduro ngay trên lãnh thổ Venezuela trong ngày cuối tuần đã trở thành một sự kiện chính trị thế giới hàng đầu khi bước vào năm mới 2026 này. Trong khi những đồng minh của Donald Trump ca ngợi và ủng hộ chiến dịch quân sự này thì ngược lại, một số câu hỏi cũng đã được đặt ra là, liệu một cuộc tấn công quân sự vào Venezuela, một quốc gia không mang tính đe dọa trực tiếp và hiển hiện đến an ninh quốc gia Hoa Kỳ, có được thông báo và sự chuẩn thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ theo hiến pháp? Cũng như một chiến dịch quân sự và bắt sống một nguyên thủ quốc gia khác trên lãnh thổ một quốc gia có chủ quyền như Venezuela có đúng với nguyên tắc ngoại giao và công pháp quốc tế hay không?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.