Hôm nay,  

Trump Đào Đâu Ra Tiền Để Cho Mỗi Người $2,000?

01/12/202510:15:00(Xem: 383)

Cato Institute: "Kế hoạch của Trump hoàn toàn chỉ là ảo tưởng."

 
$2000 Tariff Check_Caption_VN

 

Cho tới nay chính quyền Trump vẫn chưa phổ biến văn bản chính thức nào về việc phân phối lợi tức thu được từ thuế quan. Tất cả những gì báo chí biết là qua những lời tuyên bố bất thường và những rò rỉ của Trump trên mạng Truth Social. Vào ngày 17/11 vừa qua, Tổng Thống Donald Trump một lần nữa lập lại rằng ông đã thu nhập được hàng trăm tỉ từ thuế quan và sẽ chia lợi tức cổ phần (dividend) vào khoảng giữa năm tới.

 

Các nhà phân tích cho biết thuế quan đã gây tốn kém cho người dân Mỹ. Theo những uớc tính độc lập, khoản tiền này dao động từ $1,600 đến $2,600 một năm cho mỗi hộ gia đình. Số tiền $2,000 Trump hứa cũng chỉ bù lại một phần nào số tiền mà dân đã phải chi ra thêm vì thuế quan.

 

Tổng Thống Trump coi đây là một thỏa thuận đã xong về cơ bản, nhưng trên thực tế vẫn còn có những trở ngại lớn, có thể không vượt qua ngoại trừ xẩy ra một trường hợp kinh tế khẩn cấp.

Trump đã nâng nợ công lên mức chưa từng có là $34 nghìn tỉ vào tháng 1, 2024 và  $38 nghìn tỷ vào cuối tháng vừa qua. Trong khi đó, thâm hụt ngân sách liên bang là $284 tỷ tính đến tháng 10, 2025. Theo U.S. Census Bureau thâm hụt thương mại của Hoa Kỳ với thế giới từ tháng 1 đến tháng 8, 2025 là $889.3 tỷ.

Theo ước tính của tác giả, nếu muốn cho mỗi người trong số 260.6 triệu người Mỹ lớn $2,000, cần phải có $521 tỷ. Trong điều kiện tài chánh thiếu hụt trầm trọng kể trên, Trump đào đâu ra số tiền này?

TNS Ron Johnson (Cộng hòa, Wisconsin) tuyên bố rằng Hoa Kỳ đơn giản là "không đủ khả năng" chi trả một khoản cam kết tài chính lớn như vậy, xét đến nợ quốc gia ngày càng tăng và thâm hụt ngân sách hàng năm.

Trái lại, Bộ Trưởng Thương Mại Howard Lutnick tuyên bố rằng khoản bồi hoàn thuế $2,000 mà Tổng Thống Trump đề xuất là khả thi, nhưng nói rõ rằng khoản tiền này sẽ được chuyển đến "những người cần tiền" có nghĩa là cho những gia đình có lợi tức hàng năm từ $100,000 trở xuống, chứ không phải cho mọi người trưởng thành ở Mỹ.

 

Erica York, Phó Chủ Tịch Chính Sách Thuế Liên Bang của Tax Foundation, ước tính trong một bài đăng vào ngày 9/11 trên X rằng khoản lợi tức cổ phần thuế quan $2,000 cho mỗi người có thu nhập dưới $100,000 sẽ tương đương với 150 triệu người trưởng thành nhận được. York tính toán rằng điều đó sẽ tiêu tốn gần $300 tỷ, hoặc hơn nếu trẻ em đủ điều kiện. Bà cho biết con số này còn lớn hơn cả số tiền thuế quan đã thu được cho đến nay.

Theo nghiên cứu của Cato Institute, nếu chỉ cho mỗi người khai thuế có lợi tức hàng năm dưới $100,000 cũng sẽ phải chi khoảng từ $280 tỉ đến $450 tỉ. Trong khi đó chính quyền Trump chỉ thu thuế nhập cảng được $195 tỉ trong tài khóa 2025. Oái uăm hơn nữa, số tiền này đã được dành để chi cho kế hoạch cải tổ thuế vụ theo One Big Beautiful Bill. Nó không thể đem ra tiêu hai lần.

Ngoài ra, theo Hiến Pháp, chỉ có Quốc Hội mới có quyền cho phép những chi tiêu như trên. Chắc chắn các nhà lập pháp Dân Chủ sẽ chống đối những chi phí làm tăng nợ công. Những nhà lập lập pháp Cộng Hòa bao gồm cả những đồng minh thân cận của Trump, cũng tỏ ra hoài nghi về việc phân phát ngân phiếu $2,000, một món quà cho dân để câu phiếu trong mùa bầu cử 2026.

Hậu quả của việc tăng thuế quan làm tăng giá cả hầu như ai cũng đã thấy. Dân chúng ta thán khiến Trump lo sợ. Mới đây ông đã ký lệnh hành pháp, đơn phương hủy bỏ thuế quan đối ứng (reciprocal tariff) đối với một số nông phẩm như cà phê, trà, thịt bò, trái cây vùng nhiệt đới, các loại hạt và ngũ cốc. Quyết định này xem ra quá trễ vì một khi đã tăng, giá cả rất hiếm giảm xuống. Việc phân phát ngân phiếu $2,000 nếu được thực hiện cũng sẽ làm tăng lạm phát.

 

Đảng Cộng Hòa thường lập luận dựa theo lý thuyết của “trickled-down economics” rằng cắt giảm thuế hay cho người nghèo tiền sẽ làm lạm phát gia tăng vì họ sẽ mang tiền ra tiêu. Còn cắt giảm thuế cho người giầu họ sẽ đầu tư và tạo thêm công ăn việc làm. Kinh nghiệm cho thấy nguy cơ lạm phát là có thật.

 

Việc bơm hàng trăm tỷ đô la vay mượn vào nền kinh tế sẽ thúc đẩy mức cầu mà không làm tăng mức cung. Điều này đặc biệt đúng vì thuế quan đã hạn chế nguồn cung bằng cách tăng chi phí nhập khẩu. Đây sẽ một công thức tuyệt hảo để làm tăng lạm phát.

 

Cuộc khủng hoảng lạm phát dưới thời Tổng Thống Biden là một kinh nghiệm mới đây, khi mức cung tăng mà mức cầu hạn chế đã làm tăng giá cả. Nhiều thành viên Cộng Hòa chỉ trích kế hoạch kích thích kinh tế 2021 đã gây ra khủng hoảng lạm phát. Nhưng họ quên rằng hàng ngàn tỉ đô la từ những kế hoạch kích thích khác dưới thời Trump cũng đã góp phần vào cuộc khủng hoảng này như những ngân phiếu kích hoạt kinh tế vào năm 2020 và Paycheck Protection Program với mục đích cung cấp cứu trợ kinh tế cho các doanh nghiệp nhỏ bị ảnh hưởng bởi cuộc khủng hoảng COVID-19 và khuyến khích họ không sa thải nhân viên.

 

Không có lý gì các nhà lập phát Cộng Hòa nay lại ủng hộ việc phân phát ngân phiếu $2,000 của Trump ngay cả trong trường hợp không có cuộc khủng hoảng. Các khoản tiền kích thích thường được dành riêng cho các trường hợp khẩn cấp thực sự như cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 dưới thời Bush và tiếp theo là Obama hoặc đại dịch năm 2020 dưới thời Trump và Biden.

 

Ngoài những lý do và tài chính, kinh tế và chính trị, còn có một lý do về mặt pháp lý. Theo Hiến Pháp, Quốc Hội là cơ quan có quyền quyết định về thuế. Tổng Thống Trump đã dựa vào quyền hạn khẩn cấp để áp đặt thuế quan toàn cầu, qua mặt Quốc Hội. Tổng Thống Trump

 

Donald Trump đã bị liên minh các doanh nghiệp và tiểu bang Hoa Kỳ kiện vì sử dụng Đạo Luật Quyền Hạn Kinh Tế Khẩn Cấp Quốc Tế (International Emergency Economic Powers Act - IEEPA) để áp đặt thuế quan, trong khi các tòa án cấp dưới liên tục phán quyết hành động này là bất hợp pháp và vụ việc hiện đang chờ phán quyết cuối cùng từ Tối Cao Pháp Viện.

 

Hiến Pháp Hoa Kỳ ủy quyền cho Quốc Hội việc áp đặt và thu thuế về mọi loại thuế như thuế quan, thuế tiêu thụ và thuế gián thu. Các vụ kiện lập luận rằng việc Tổng thống sử dụng Đạo luật IEEPA để đơn phương áp đặt thuế quan toàn diện là vi phạm thẩm quyền hiến định của Quốc Hội.

 

Các trường hợp khẩn cấp được Trump nêu ra, chẳng hạn như thâm hụt thương mại tổn quát hoặc buôn bán ma túy, không đáp ứng đòi hỏi của IEEPA về "mối đe dọa bất thường và đặc biệt" đối với an ninh quốc gia.

 

Hầu hết các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện trong các phiên tranh luận miệng đầu tháng này đều tỏ ra nghi ngờ về việc Trump dựa vào quyền hạn khẩn cấp để áp đặt thuế quan toàn cầu. Nếu Tối Cao Pháp Viện phán quyết thuế quan là bất hợp pháp, chính quyền Trump sẽ phải ngưng thu quan thuế mới và hủy bỏ kế hoạch phân phối ngân phiếu $2,000.

 

THAM KHẢO

 

* PBS, “Fact-checking Trump’s promise to give Americans $2,000 payments from tariff dividends.” November 11, 2025.

* Matt Egan, “4 reasons you probably won’t get a $2,000 check from Trump soon (and 1 scary reason you might). CNN, November 19, 2025

* Colin Grabow, Clark Packard, “Trump’s Plan to Give Americans $2,000 Tariff Dividend Checks Is ‘Pure Fiscal Fantasy’”. Cato Institute, November 24, 2025.

* Louis Jacobson, ”Fact-checking Trump’s promise to give Americans $2,000 payments from tariff dividends.” PBS, November 11, 2025.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
04/12/202518:14:00
Nội chiến Hoa Kỳ sau bốn năm đã gây ra khoảng 1.5 triệu thương vong, với ước tính số người chết khoảng từ 620,000 đến 750,000. Đây trở thành cuộc xung đột đẫm máu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Trong khi Thế chiến thứ II (1939-1945) có số quân nhân Hoa Kỳ tử vong cao thứ hai với khoảng 405,000 người, thì số người chết trong Nội Chiến lại cao hơn đáng kể so với Thế Chiến Thứ Nhất (1914-1918), Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) và Chiến Tranh Việt Nam (1955-1975), với số lính Mỹ chết lần lượt là khoảng 116,500, 54,200 và 58,220.
23/11/202519:22:00
Phúc lợi xã hội không đồng nghĩa với xã hội chủ nghĩa. Các chính sách an sinh là cơ chế tái phân phối mang tính nhân đạo trong một nền kinh tế tư bản-dân chủ, nhằm đảm bảo mức tối thiểu cho đời sống con người mà không xóa bỏ kinh tế thị trường hay chủ nghĩa tư bản.
21/11/202503:53:00
Những người phụ nữ tay cầm tấm ảnh của họ thưở thiếu thời giơ cao trước House Triangle của Capitol vài ngày trước nay bước vào cánh gà, nhường chỗ cho phân đoạn khác, diễn viên khác trong vở diễn chính trị căng thẳng và máu lửa. Lẽ ra, vai diễn của họ không nên có trong chương này, hồi này. Lẽ ra nó đã kết thúc từ vài thập niên trước. Nhưng giờ đây họ chấp nhận quay trở lại sân khấu kịch trường của Điện Capitol, mở lại mức bàn bi kịch của mấy mươi năm trước. Có người trong số họ, chấp nhận sẽ trở thành “điểm tựa” cho dân biểu MAGA Marjorie Taylor Greene nếu bà đứng trước Quốc Hội, đọc to, rõ tất cả cái tên có trong hồ sơ Epstein. Bi kịch trở thành bi hài kịch.
21/11/202500:00:00
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán mác những ai “có tội với Đảng và nhân dân”.
19/11/202509:33:00
Ở Hoa Kỳ, có những câu chuyện không bao giờ thật sự khép lại. Chúng chỉ nằm im đó chờ ngày trồi lên mặt nước. Vụ Epstein là một trong số đó. Quốc Hội vừa bật đèn xanh công bố tài liệu; hai phía liền lập tức dựng chiến lũy — không phải để bảo vệ nạn nhân, mà để đề phòng danh sách sắp hiện ra có thể kéo phe mình trượt xuống.
16/11/202514:25:00
Marjorie Taylor Greene hôm nay làm điều hiếm có trong chính trường Washington: bà xin lỗi. Không phải xin lỗi vì một phát ngôn sẩy chân, hay một lá phiếu sai. Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”. Lời thú nhận không đến sớm. Nó đến đúng lúc Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — quay phắt lưng lại.
14/11/202500:00:00
Người Mỹ hay nói ‘tung đồng xu’ khi cần phải chọn giữa hai điều gì, vì mỗi đồng xu đều có hai mặt khác nhau – hai khả năng, hai lựa chọn, hai phía của cơ hội. Nhưng rất sớm thôi, câu nói ấy sẽ mất nghĩa. Bởi sắp tới, nước Mỹ chuẩn bị tung ra một đồng xu mà dù ngửa hay sấp, vẫn chỉ rơi về một phía – phía của Tổng thống Donald Trump. Bộ Ngân Khố Washington-Trump gọi đó là biểu tượng cho tinh thần quật cường của quốc gia nhân dịp 250 năm lập quốc. Nhưng với nhiều người, đó lại là dấu hiệu cho thấy nước Mỹ đang dần quên mất chính điều mà nó từng sinh ra để bảo vệ: quyền tự do lựa chọn.
14/11/202500:00:00
Khi nhìn bản đồ địa lý và duyệt lại lịch sử, thì chúng ta nhận ngay rằng: tuy Việt Nam nằm trong vùng Đông Nam Á về địa lý nhưng trên phương diện văn hóa thì chúng ta thuộc nền văn hóa Đông Á cùng với Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore. Câu hỏi hiển nhiên phải đặt ra là: tại sao Việt Nam thua xa Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore trên phương diện phát triên kinh tế? Tại sao khi xuất ngoại du học thì các sinh viên VN không hề thua kém sinh viên các quốc gia Đông Á kia mà còn vượt trội trên nhiều phương diện?
14/11/202500:00:00
Sự tồn tại của các chính đảng đối lập mạnh, có chiến lược, và quyết tâm là thước đo quan trọng cho sự tự do chính trị và sức khỏe của một nền dân chủ phát triển. Đánh giá về những gì Đảng Dân chủ, cụ thể tại Thượng viện, đã và đang thực hiện trong nhiệm kỳ thứ hai của Donald J. Trump, sẽ thấy họ vẫn chưa làm tròn trách nhiệm của một đảng đối lập đúng nghĩa. Để đánh giá hiệu quả hoạt động của các thượng nghị sĩ Dân Chủ, trước tiên cần thấy rõ những thách thức mà họ đang phải đối mặt. Các bình luận gia và học giả cho rằng Trump và các đồng minh đang trở thành một mối đe dọa nghiêm trọng đối với các chuẩn mực dân chủ và pháp quyền. Thượng nghị sĩ Dân chủ, Chris Murphy (Connecticut) đã mô tả thời điểm hiện tại: “Chúng ta đang chứng kiến một cuộc tấn công chậm rãi, mỗi ngày vào thể chế dân chủ. Các cơ chế dân chủ đang bịt miệng bất đồng chính kiến. Hệ thống tư pháp đang bị biến thành một cơ chế để quấy rối và bỏ tù những người được cho là kẻ thù của Tổng thống.”
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.