Hôm nay,  

Giá Thuốc Ở Mỹ: Vì Sao Lại Đắt Đến Thế?

26/12/202500:00:00(Xem: 237)

Gia thuoc

Khi copay quá cao, thay vì đành chịu bỏ toa, giới chuyên môn khuyên nên hỏi thẳng dược sĩ về những chọn lựa khác. Ảnh Gemini.

  
Ở Hoa Kỳ, ngay cả khi đã có bảo hiểm, không ít người bệnh vẫn không kham nổi tiền thuốc trong toa bác sĩ. Khoảng một phần năm người trưởng thành mỗi năm ít nhất một lần phải bỏ toa vì quá tốn kém, và cứ ba người thì có một người tìm cách “tiết giảm” như bẻ đôi thuốc uống dần hoặc tự ý đổi sang thuốc không cần toa – những cách làm có khi lại phương hại sức khỏe.​
 
Hai giáo sư dược học Sujith Ramachandran và Adam Pate, Đại học Mississippi, chuyên nghiên cứu về khả năng tiếp cận thuốc men tại Hoa Kỳ, cho rằng nếu nắm rõ luật lệ bảo hiểm và biết hỏi đúng chỗ ở nhà thuốc, người bệnh có thể giảm được khá nhiều phần phải móc túi.​
 
TIỀN COPAY VÀ COINSURANCE
 
Với người có bảo hiểm, số tiền phải trả tại quầy thuốc thường là phần “copay” – tức phần đồng chi trả còn lại sau khi hãng bảo hiểm thanh toán phần lớn – còn chương trình Medicaid cho người nghèo và tàn tật thì hoặc miễn, hoặc thu rất thấp, thường dưới 5 đô-la cho mỗi toa. Nếu thuộc diện Medicare hay bảo hiểm tư nhân, khoản này dao động từ chừng 5 đến 50 đô-la tùy loại thuốc, trong đó thuốc đặc trị, thuốc mang nhãn hiệu thường chịu mức cao hơn, còn thuốc gốc cũ thì thấp, có khi miễn copay hoàn toàn.​
 
Ngoài số tiền ‘copay’ cố định, người bệnh còn phải lưu ý tới “deductible” – số tiền tự trả trong năm trước khi bảo hiểm bắt đầu gánh phần chi phí thuốc; khi chưa chạm trần “deductible”, người bệnh có thể phải trả trọn giá, đến khi đủ mức ấy thì chỉ còn đóng copay. Những năm gần đây, với sự xuất hiện của nhiều thuốc mới giá cao, một số hãng bảo hiểm chuyển sang lối “coinsurance”, tức là để bệnh nhân trả theo tỷ lệ phần trăm giá thuốc, khiến tổng số tiền người bệnh phải tự lo thường cao hơn hẳn so với copay thuần túy.
 
TIN VUI CHO NGƯỜI CAO NIÊN
 
Từ năm 2026, luật mới quy định người có bảo hiểm Medicare sẽ không phải chi quá 2.100 đô-la mỗi năm cho tiền thuốc mua tại nhà thuốc; sau khi đã đạt mức trần ấy, các toa thuốc tiếp theo trong năm sẽ không còn phải trả thêm. Do những quy tắc nội bộ của Medicare, con số thực tế người bệnh phải bỏ ra thậm chí có thể thấp hơn mức 2.100 đô-la nêu trên, tùy từng trường hợp.
 
Từ năm 2025, chương trình Medicare Prescription Payment Plan được đưa vào hoạt động với mục đích giúp người trên 65 tuổi dàn trải số tiền thuốc phải trả từ túi trong năm, khiến khoản chi này dễ dự trù và bớt gây “sốc” mỗi lần ra quầy thuốc. Tuy nhiên, các số liệu ban đầu cho thấy số người ghi danh còn rất ít, và những người có bảo hiểm tư nhân thì hiện chưa được hưởng các ưu đãi tương đương.
 
THẺ GIẢM GIÁ VÀ PHIẾU COUPON
 
Khi copay quá cao, thay vì đành chịu bỏ toa, giới chuyên môn khuyên nên hỏi thẳng dược sĩ về những chọn lựa khác. Có thể sử dụng một số công cụ miễn phí trên mạng như RxAssist – được Quỹ Robert Wood Johnson tài trợ – hoặc các loại thẻ giảm giá như GoodRx giúp so sánh giá giữa các nhà thuốc và truy tìm phiếu coupon để hạ giá toa thuốc.
 
Thẻ của GoodRx không mất tiền làm, có thể giúp nhiều người – nhất là người không có hoặc thiếu bảo hiểm – tìm được giá thấp hơn, đôi khi còn rẻ hơn cả mức copay thông thường mà bảo hiểm tính cho họ. Tuy vậy, GoodRx từng bị Ủy ban Thương mại Liên bang chế tài vì thu thập và chia sẻ dữ liệu sức khỏe nhạy cảm của khách hàng cho các hãng quảng cáo, gây ra những lo ngại đáng kể về quyền riêng tư; thêm nữa, không phải hiệu thuốc nào cũng nhận, và số tiền trả qua thẻ này thường không được tính vào mức deductible trong năm.
 
CHƯƠNG TRÌNH TRỢ GIÚP THUỐC MEN
 
Bên cạnh thẻ giảm giá, người dân Hoa Kỳ còn có thể tìm đến các chương trình “Prescription Assistance Programs” do hãng dược, tổ chức từ thiện hoặc cơ quan công lập bảo trợ, nhằm giúp những người không có hoặc thiếu bảo hiểm – kể cả người đang trong diện Medicare – được mua thuốc giá hạ hoặc miễn phí. Nhiều chương trình trong số này gắn liền với từng hãng dược, bên cạnh các “nhà thuốc bác ái” như Dispensary of Hope, NOVA Scripts Central hay Patient Advocate Foundation, với điều kiện chung là thu nhập thấp và có tư cách công dân hoặc cư trú hợp pháp tại Hoa Kỳ.
 
Hai tổ chức phi lợi nhuận là Patient Access Network Foundation và RxAssist còn cung cấp công cụ tra cứu để người bệnh tìm ra các chương trình phù hợp cho từng loại thuốc và hoàn cảnh của mình. Nhờ vậy, tiền copay có thể được cắt giảm đáng kể, thậm chí có trường hợp bệnh nhân được cấp thuốc miễn phí hoàn toàn.
 
TRUMPRX VÀ HƯỚNG ĐI MỚI
 
Tháng 11-2025, chính quyền Donald Trump công bố một chương trình mới của Bạch Ốc về giá thuốc, nhằm nối kết người tiêu dùng với các công ty chấp nhận bán một số thuốc kê toa với giá giảm, mang tên TrumpRx. Nhiều chuyên gia nhận định chương trình này trước mắt có lẽ hữu ích nhất cho lớp người không có bảo hiểm, trong khi tác dụng đối với người đã có bảo hiểm còn là dấu hỏi.
 
Cùng lúc đó, thị trường cũng chứng kiến xu hướng các hãng dược thiết lập những kênh bán hàng trực tiếp cho bệnh nhân qua mạng, theo mô hình “direct-to-consumer” trả tiền mặt, chẳng hạn như hãng Eli Lilly chào bán thuốc giảm cân Zepbound ngay trên trang web của mình với giá có thể lên đến hơn 300 đô-la một tháng. Mức giá ấy rõ ràng vượt sức chi của phần đông dân chúng, trong khi các hãng bảo hiểm hiện nay hầu như đều từ chối chi trả đối với những kênh bán thẳng loại này.
 
Theo hai tác giả của bài viết, các chương trình kể trên cho thấy hệ thống đang vận động, nhưng nếu muốn hàng triệu người Mỹ thực sự đủ sức lãnh thuốc theo toa mà không nơm nớp lo vỡ nợ, chính quyền liên bang còn phải đi những bước dài hơn trong việc cải tổ cách hình thành giá thuốc và phần gánh vác giữa nhà nước, bảo hiểm và người bệnh.
 
VB biên dịch
Nguồn: Theo Sujith Ramachandran và Adam Pate, Đại học Mississippi, đăng The Conversation, 16-12-2025.
 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuyển Tập PHAN TẤN HẢI VĂN HỌC PRESS & VIỆT BÁO FOUNDATION đồng xuất bản, 2026 .... o .... Đuổi bắt một mùi hương? Tôi nghĩ nó sẵn đó rồi. Trong nếp ta sống ở đây và bây giờ, một thứ “vô tận hương” bay cao, bay xa, bay ngược chiều gió…? – BS Đỗ Hồng Ngọc
San Clemente — Thành phố biển yên ả của Quận Cam vừa chấp thuận một thỏa thuận gây tranh cãi, có thể thay đổi cách cư dân nơi đây nhìn — và bị nhìn — trên chính mảnh đất mình sinh sống. Với tỉ lệ biểu quyết 3–1, Hội đồng Thành phố San Clemente đã bỏ phiếu cho phép Cơ quan Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ (CBP) lắp đặt hệ thống camera giám sát dọc theo bờ biển, nhân danh an ninh quốc gia. Quyết định ấy, theo nhiều người dân, đánh dấu một bước lấn sâu của chính quyền liên bang vào đời sống riêng tư của địa phương.
Mỹ: với chi phí rất THẤP, và kéo dài MÃI MÃI, Mỹ sẽ đóng thêm quân, gắn phi đạn phòng thủ và hợp tác khai thác đất hiếm ở Greenland. Sau khi Trump nói không xài vũ lực, lập tức cổ phiếu tăng vọt. Đan Mạch: sẽ không để mất một tấc đất, nhưng cho Mỹ xây thêm căn cứ quân sự... Thực tế, Mỹ trước giờ, vẫn có quyền hợp tác khai thác kinh tế mà không cần xâm chiếm.
Ủy ban Giám sát Hạ viện ngày 21/1 đã biểu quyết, với số phiếu lưỡng đảng, đề nghị truy cứu trách nhiệm hình sự vì khinh thường Quốc hội đối với Bill Clinton và Hillary Clinton, do từ chối ra điều trần trong cuộc điều tra liên quan đến Jeffrey Epstein, theo tờ The New York Times. Chín dân biểu phía Dân Chủ bỏ phiếu thuận đối với Bill Clinton; ba người trong số này cũng ủng hộ khiển trách Hillary Clinton. Nếu toàn thể Hạ viện thông qua trong vài tuần tới, hồ sơ sẽ được chuyển sang Bộ Tư pháp để xem xét truy tố, với mức phạt tối đa 100.000 đô-la và có thể tù giam đến một năm. Chủ tịch Ủy ban Giám sát James R. Comer (Cộng Hòa, Kentucky) cho biết các nghị quyết “sẽ được thông qua, kể cả với phiếu của Dân Chủ”. Cuộc họp kéo dài suốt ngày, tranh luận gay gắt, phản ánh thế lưỡng nan của nhiều dân biểu Dân Chủ: vừa đòi minh bạch trong hồ sơ Epstein dưới chính quyền Trump, vừa tránh bị xem là bênh vực những nhân vật dính dáng đến Epstein.
Một văn bản nội bộ của Sở Di Trú và Hải Quan Hoa Kỳ (ICE) cho phép nhân viên di trú dùng vũ lực xông vào tư gia để bắt người mà không cần trát tòa do thẩm phán ký. Văn bản này đánh dấu một sự đổi hướng rõ rệt so với cách thi hành lâu nay, vốn nhằm tránh việc công quyền xâm phạm không gian riêng tư của người dân, theo bản tin của The Associated Press.
Theo báo Mirror, ngày 20 tháng 1 năm 2026, bài báo của hai phóng viên Alana Loftus, và Matt Atherton: Các con gái của bác sĩ Larry Braunstein cho biết cha họ đã chẩn đoán Donald Trump bị gai xương như một "ân huệ" dành cho Fred Trump, mặc dù không có tài liệu nào xác minh câu chuyện của gia đình.
Tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, Thụy Sĩ, Thủ tướng Canada Mark Carney đã đọc một bài diễn văn hiếm hoi khiến cả hội trường – gồm các nhà lãnh đạo chính trị và giới kinh tài quốc tế – đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Trong bài ph Câu trả lời của ông khởi đi từ hình ảnh một người bán rau. Mỗi sáng, ông chủ tiệm treo lên cửa kính tấm bảng “Vô sản toàn thế giới hãy đoàn kết lại”. Ông ta không tin câu đó – chẳng ai tin – nhưng vẫn treo lên để tránh phiền, để tỏ dấu quy thuận, để sống yên ổn. Và bởi vì mọi người bán hàng trên mọi con đường đều làm như thế, nên chế độ vẫn tồn tại – không chỉ nhờ bạo lực, mà còn nhờ sự tham gia của những người bình thường vào những nghi thức mà trong thâm tâm họ biết là giả. Havel gọi đó là “sống trong dối trá”. Sức mạnh của hệ thống không đến từ sự thật, mà từ sự sẵn lòng của mọi người đóng vai như thể nó là thật; và chỗ yếu của nó cũng từ đó mà ra: khi chỉ một người thôi không diễn nữa – khi người bán rau gỡ tấm bảng xuống – bức m
- Trump Thả Bom Dối Trá Trong 70 Phút Tại Davos, Nói Không Dùng Vũ Lực Cướp Greenland. -- EU Trì Hoãn Thỏa Thuận Thương Mại Của Mỹ Để Phản Đối Vụ Greenland. --Thị Trường Chứng Khoán Tăng Nhẹ Sau Khi Trump Nói Không Dùng Vũ Lực Cướp Greenland. -- Nữ Đô Đốc Hải Quân Bị Pete Hegseth Sa Thải Nay Tranh Cử Quốc Hội. -- Không Lực Một Của Trump Hạ Cánh Khẩn Cấp Vì trục trặc kỹ thuật. -- Đảng CH Hạ Viện Muốn Thông Qua Nghị Quyết Buộc Vợ Chồng Clinton Khinh Thường Quốc Hội . -- Thống Đốc Michigan: Mỹ Sẵn Sàng Cho Một Nữ Tổng Thống. -- Liên Bang Tấn Công Chính Quyền Thống Đốc Tim Walz. -- Cộng Hòa California Gõ Cửa TCPV Yêu Cầu Chặn Bản Đồ Địa Hạt Mới.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Bản tin tựa đề "Morally acceptable for US troops to disobey orders, archbishop says" (Tổng giám mục nói: có thể chấp nhận về mặt đạo đức, khi lính Mỹ không tuân lệnh). Bài viết của ba phóng viên Adela Suliman, Anthony Faiola, Matthew Brown trên báo Washington Post hôm Thứ Ba 20/1/2026.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
-- Lực Lượng ICE Đang Quét Sạch Nước Mỹ Có Ngân Sách Từ Đâu?. -- Trump ‘Tự Sướng’ Về Quân Sự, Nói Sẽ Bàn Bạc Về Greenland Tại WEF Ở Davos Tuần Này. -- Bác Sĩ Của Phó Tổng Thống Cheney Kêu Gọi Điều Tra Hành Vi Năng Lực Của Trump. -- Ted Cruz ‘Vuốt Đuôi’ Trump, Ca Ngợi Ý Đồ Mua Greenland. -- Trump Dọa Áp 200% Thuế Quan Lên Rượu Vang Của Pháp. -- Thị Trường Chứng Khoán Lao Dốc. -- Người Đàn Ông Hmong Quốc Tịch Mỹ Bị ICE Bắt Đi: ‘Tôi Không Phải Tội Phạm’. -- Quốc Hội Đạt Thỏa Thuận Ngân Sách $1.2 Tỷ Cho DHS, DOD. -- Cảnh Sát Truy Tìm Nghi Phạm Vụ Nổ Súng Vào Vợ Chồng Chánh Án Indiana. -- Trump Mời Putin Tham Gia Hội Đồng Hòa Bình Do Mỹ Dẫn Dắt.
hãy quăng bỏ luật quốc tế như ý Trump: chia 3 thế giới, sẵn sàng bom nguyên tử, đưa xe tăng Nga chiếm thêm 7 nước Armenia, Georgia, Azerbaijan, Kazakhstan, Uzbekistan, Tajikistan và Kyrgyzstan bên cạnh Ukraine.
Theo báo The Hill hôm Thứ Hai 19/1/2026, bản tin nhan đề "America’s top Catholic clerics denounce militaristic US foreign policy" (Các giáo sĩ Công giáo hàng đầu của Mỹ lên án chính sách đối ngoại quân sự hóa của Mỹ) của phóng viên Max Rego ghi nhận: Ba vị hồng y Công giáo cấp cao nhất lãnh đạo các tổng giáo phận ở Hoa Kỳ
Chiều Chủ Nhật 18 Tháng Giêng, cháu trai nhỏ của ông ChongLy Scott Thao, còn gọi là Saly, đang ngủ trưa trên ghế sofa trong nhà ở St. Paul thì các đặc vụ nhập cư liên bang (ICE) xông vào nhà. Họ phá cửa, tiến vào với những khẩu súng trên tay, chĩa thẳng vào người trong nhà. Ông Saly, một công dân Mỹ gốc Hmong, bị ICE còng tay, dẫn ra ngoài trong thời tiết lạnh buốt. Ông chỉ mặc quần đùi, dép Crocs và quấn một chiếc chăn trẻ em. Nhiệt độ ngoài trời là 10 độ F. Tuyết vẫn đóng dày đặc trên đường. Ông Brandi Reilly, người đã đưa đoạn video ICE bắt ông Saly ra khỏi nhà, nói với Việt Báo hôm Thứ Hai, 19 Tháng Giêng về tình trạng của ông Saly: “Họ đã thả ông ấy sau khi chở ông ấy đi lòng vòng và thẩm tra ông. Mẹ của ông Saly là một y tá làm việc cho CIA, bà vừa qua đời cách đây ba tuần.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.