Hãy Khoan Nói Chuyện Đúng Sai

22/01/202609:57:00(Xem: 830)
minnesota Hmong

Đây là vụ mới nhất trong một chuỗi ngày càng dài những trường hợp ICE bắt giữ
sai trái một công dân Hoa Kỳ, không đưa ra cáo trạng hay lời giải thích nào.
Lần này là Chongly Scott Thao. Thao cho biết nhân viên di trú đã phá cửa nhà ông
khi không có trát tòa, chĩa súng khống chế rồi đưa ông đi. Video ghi lại cảnh họ
dẫn ông ra ngoài trong giá lạnh, trên người chỉ có tấm mền mỏng và chiếc
quần xà-lỏn. “Họ chĩa súng vào tôi và con dâu tôi,” Thao nói. “Cháu nội tôi
chứng kiến hết. Họ đưa tôi đi, nó khóc...”


Hãy khoan nói chuyện đúng sai

khi tuyết rơi như xát muối

vào buổi sáng chưa kịp tỉnh.

Hãy khoan nói luật lệ

khi cánh cửa bật mở

như một nhát kéo

cắt phăng hơi ấm cuối cùng

trong căn nhà còn mùi nước bọt.

Người đàn ông Hmong

đi ra khỏi nhà

bằng đôi chân run rẩy,

không phải vì tội lỗi

mà vì cái lạnh

cắn vào xương.

Ông không kịp mặc áo.

Chỉ kịp kéo theo cái mền

một mảnh quê hương tạm bợ

chắn giữa da thịt

và mùa đông không hỏi han.

Hãy khoan nói thủ tục

khi thời gian bị bóp cổ

giữa tuyết trắng và còi xe...

Hãy khoan nói danh xưng

khi một con người

đang bị gọi bằng số hồ sơ?

bằng màu da,

mà không cần lệnh khám xét

bằng lệnh bắt,

bằng giọng nói không nhìn vào mắt.

Ai đó bảo: chỉ là thi hành công vụ.

Nhưng công vụ có nghe thấy

tiếng trẻ con thức giấc,

mắt mở vì lo sợ?

Nhân đạo không nằm trong điều khoản.

Tình người không cần con dấu.

Nó nằm ở khoảnh khắc

ai đó có thể nói:

“Đợi một chút

hãy để cho tôi khoác áo vào đã.”

Hãy khoan nói đúng sai

cho đến khi ta đứng ngoài kia,

giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ,

chỉ có một cái mền mỏng

và cả đời bị kéo đi

khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.

Khi ấy,

xin hãy hỏi tim mình trước:

chúng ta đang bảo vệ điều gì

một hệ thống,

một con người

đang run rẩy vì lạnh

và vì bị tước mất

quyền được chậm lại

một phút

để giữ lấy

phẩm giá cuối cùng.

YThy 
MLK Day, 2026

***

Let Us Set Aside Right and Wrong for a Moment

 

Let us set aside right and wrong

when snow falls like salt rubbed into wounds

on a morning not yet awake.

Let us set aside the law

when the door bursts open

like a pair of scissors

cutting away the last warmth

in a house that still smells of saliva.

The Hmong man

steps out of his home

on trembling legs,

not because of guilt

but because the cold

bites into bone.

He does not have time to put on a coat.

Only time to pull along a blanket

a makeshift fragment of homeland

shielding bare skin

from a winter that asks no questions.

Let us set aside procedure

when time is being strangled

between white snow and sirens…

Let us set aside titles

when a human being

is called by a case number,

by skin color,

without the need for a search warrant,

by an arrest order,

by a voice that does not meet the eyes.

Someone says: it’s just doing the job.

But does the job hear

children waking in the dark,

eyes wide with fear?

Humanity is not written in clauses.

Compassion does not need a stamp.

It lives in the moment

when someone can say:

“Wait a moment

let me put on my coat first.”

Let us set aside right and wrong

until we ourselves stand out there,

between falling snow and flashing red-blue lights,

with only a thin blanket

and an entire lifetime being dragged away

from a familiar threshold.

Then,

please ask your heart first:

what are we protecting

a system,

or a human being

shivering from the cold

and from being stripped of

the right to slow down

for one minute

to hold on to

their last dignity.


YThy 
MLK Day, 2026 

=====

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời