Có lẽ cách dễ nhất để hiểu Bảy tám năm của Bùi Chát không phải là nhìn nó như một dự án ý niệm về sự phai tàn, mà như một tình huống hội họa được kéo dài trong thời gian. Ở đó, tranh không chỉ được treo lên để xem, mà được đặt vào một hoàn cảnh đặc biệt: hoàn cảnh sẽ biến mất. Không phải như một tai nạn, mà như một điều kiện tồn tại.
Hội họa, trong cách hiểu quen thuộc, luôn gắn với ý tưởng giữ lại. Giữ hình, giữ màu, giữ khoảnh khắc đã được cố định trên toan. Ngay cả khi nói đến những biến chuyển, những rung động, hay những khoảnh khắc ngắn ngủi, người ta vẫn kỳ vọng bức tranh sẽ ở đó, như một bằng chứng. Nhưng ở Bảy tám năm, Bùi Chát làm một việc khác: anh không yêu cầu hội họa phải chứng minh điều gì. Anh chỉ đặt nó vào một tình huống – và để nó tự diễn ra.
Tình huống ấy rất đơn giản: tranh sẽ phai. Không phải phai vì bị bỏ quên, không phải phai vì điều kiện bảo quản kém, mà phai vì được tạo ra để phai. Ngay từ lúc được vẽ, bức tranh đã mang trong mình khả năng tự xóa. Hội họa, trong trường hợp này, không còn là hành động “làm cho hiện ra”, mà là một tiến trình vừa hiện vừa rút. Vẽ, không còn là kết thúc, mà là khởi đầu của một chuỗi biến đổi không thể đảo ngược.
Nếu gọi đây là hội họa tình huống, thì tình huống ấy không nằm ở không gian, mà nằm ở thời gian. Người xem không đứng trước một bức tranh như đứng trước một vật thể đã hoàn chỉnh, mà như đứng trước một sự việc đang diễn ra. Mỗi lần nhìn là một lần khác. Không phải vì tranh được thay đổi liên tục bằng tay nghệ sĩ, mà vì bản thân nó đang tự trôi đi. Hội họa, ở đây, không cố giữ hình ảnh cho cái nhìn, mà buộc cái nhìn phải đối diện với sự mất mát.
Điều này làm cho trải nghiệm xem tranh trở nên khác lạ. Người xem không thể yên tâm rằng những gì mình thấy hôm nay sẽ còn nguyên vào ngày mai. Cái nhìn vì thế mang theo một cảm giác bất ổn nhẹ, nhưng dai dẳng. Không có khoảnh khắc “nắm được” tác phẩm. Chỉ có cảm giác rằng nếu không nhìn ngay lúc này, có thể sẽ không còn dịp khác. Hội họa, trong tình huống ấy, không còn là nơi trú ẩn cho thị giác, mà là nơi thử thách trí nhớ.
So với nhiều thực hành hội họa khác vốn tìm cách mở rộng biên giới – bằng kích thước, bằng vật liệu, bằng diễn ngôn – Bảy tám năm chọn một hướng rút. Nó không thêm, mà bớt. Không làm cho tranh phức tạp hơn, mà làm cho sự tồn tại của tranh trở nên mong manh hơn. Nhưng chính sự mong manh ấy lại khiến hội họa trở nên căng thẳng: căng thẳng giữa cái đang có và cái sắp mất.
Ở đây, hội họa không còn là nơi tích lũy giá trị, mà là nơi tiêu hao. Mỗi ngày trôi qua, tranh mất đi một chút. Màu sắc nhạt dần không như một bi kịch, mà như một tiến trình tự nhiên. Người xem, nếu quay lại sau vài năm, không thể không nhận ra rằng mình đang đứng trước một tác phẩm khác – dù đó vẫn là cùng một bức tranh. Hội họa không còn đồng nhất với bản thân nó ở một thời điểm cố định.
Cách làm này khiến ta nghĩ lại về mối quan hệ giữa hội họa và ký ức. Khi tranh còn, ký ức có thể dựa vào hình ảnh. Nhưng khi hình ảnh không còn, ký ức buộc phải tự tồn tại. Và ký ức, như ta biết, không bao giờ ổn định. Nó méo mó, nó phai nhạt, nó trộn lẫn những thứ không còn chính xác. Có thể, đến một lúc nào đó, người xem chỉ còn nhớ rằng mình đã từng đứng trước một bức tranh đang phai, chứ không nhớ rõ nó trông như thế nào. Nhưng chính sự không rõ ấy lại trở thành phần kéo dài của tác phẩm.
Trong nghĩa đó, Bảy tám năm không chỉ là một loạt bức tranh, mà là một chuỗi tình huống kéo dài: tình huống của cái nhìn, của trí nhớ, của sự quên. Hội họa không kết thúc khi màu biến mất. Nó chỉ rút khỏi bề mặt vật chất để chuyển sang một dạng tồn tại khác, lỏng hơn, bấp bênh hơn. Và có lẽ, trung thực hơn với đời sống.
Điều đáng nói là Bùi Chát không cố biến sự biến mất này thành một cử chỉ kịch tính. Không có khoảnh khắc cao trào khi tranh “chết”. Không có nghi thức tiễn đưa. Chỉ có sự nhạt dần, đến mức một ngày nào đó, người ta nhận ra rằng bức tranh đã không còn ở đó nữa. Sự biến mất diễn ra âm thầm, như nhiều điều khác trong đời sống vẫn diễn ra.
Ở đây, hội họa không được yêu cầu phải tồn tại lâu dài để chứng minh giá trị của mình. Nó chỉ cần sống trọn trong tình huống đã được đặt ra. Và khi tình huống ấy kết thúc, hội họa cũng kết thúc – không để lại một vật thể thay thế, không đòi hỏi được lưu giữ. Cái còn lại, nếu có, chỉ là cảm giác rằng đã từng có một điều gì đó xảy ra giữa người xem và một bức tranh đang biến mất.
Có lẽ, chính ở điểm này, Bảy tám năm chạm tới một câu hỏi cũ nhưng chưa bao giờ cũ: hội họa cần gì để tồn tại? Một bề mặt? Một hình ảnh? Hay chỉ cần một khoảnh khắc mà trong đó, cái nhìn ý thức được rằng mình đang đối diện với sự trôi qua? Nếu là khả năng sau cùng ấy, thì Bảy tám năm không phải là sự kết thúc của hội họa, mà là một cách đặt lại nó – lặng lẽ, không tuyên ngôn, nhưng chắc cũng đủ để người xem phải nghĩ lại về việc mình đang nhìn cái gì, và nhìn để làm gì.
_______________
Bảy tám năm, triển lãm cá nhân của nghệ sĩ Bùi Chát, diễn ra từ 04/02/2026 đến 28/02/2026 tại Con Art Station, Tháp Hawaii, Đảo Kim Cương, Tp HCM. Bảy tám năm do Con Art Gallery và Artonis tổ chức, curator: Lý Đợi.
Gửi ý kiến của bạn



