Hôm nay,  

Vì sao Âu Châu không “chữa cháy” cho ông Trump ở Iran?

17/03/202616:41:00(Xem: 948)
bản đồ Strait of Hormuz
Eo Hormuz, từ bao năm nay, là một vùng nước chật hẹp và hiểm trở, nơi những chiếc xuồng cao tốc gắn hỏa tiễn có thể gây thiệt hại cho tàu chở dầu với một giá rất rẻ. 

 

Từ nhiều tuần lễ nay, chiến sự ở Iran đã kéo giá dầu hỏa lên từng nấc, lay chuyển các thị trường tài chánh và làm cho người dân ở hai bên bờ Đại Tây Dương đều phải nhìn bảng giá xăng với một vẻ ngao ngán. Trong bối cảnh ấy, Tổng thống Donald Trump, người chủ động mở màn cuộc chiến, đòi hỏi các đồng minh Âu Châu phải mang tàu chiến đến giải tỏa eo biển Hormuz, nơi hải quân Iran đang siết chặt. Ông trách cứ họ là “vô ơn”, rằng Hoa Kỳ đã “bảo vệ” họ bốn mươi năm nay, nay đến lúc trả nghĩa mà lại làm ngơ. Nhưng nếu nhìn vào thực tế, người ta sẽ thấy các thủ đô Âu Châu có quá nhiều lý do để từ chối.

Trước hết, đây không phải là cuộc chiến của họ. Những phi vụ oanh tạc đầu tiên của Hoa Kỳ và Do Thái vào lãnh thổ Iran đã được quyết định và khai hỏa trong một vòng kín, không có sự tham khảo đúng nghĩa nào với các quốc gia Âu Châu. Trước khi súng nổ, không có một nỗ lực vận động dư luận quốc tế, không có một diễn đàn đa phương, không có cái khung pháp lý mà người ta từng thấy vào năm 2003 khi ông Bush con đưa quân vào Iraq. Hôm nay, khi đạn đã bắn, bom đã rơi, Washington mới ngoảnh lại gọi đồng minh đi… dọn hậu quả. Lập trường của ông Friedrich Merz, Thủ tướng Đức, vì thế rất rành mạch: nước Đức không hề tham dự quyết định bước vào chiến tranh với Iran, nên câu hỏi “Đức sẽ đóng góp quân sự ra sao?” không đặt ra.

Kế đến, NATO không phải là một cái ví tiền hay một kho quân trang mà Hoa Kỳ muốn mở lúc nào tuỳ ý. Liên minh Bắc Đại Tây Dương được xây dựng như một khối phòng thủ, đặt nền trên nguyên tắc: nếu một nước bị tấn công thì các nước kia có nghĩa vụ tương trợ. Điều khoản ấy, suốt mấy chục năm, chỉ được vận dụng một lần duy nhất – sau vụ khủng bố 11 tháng 9 ở Hoa Kỳ. Còn cuộc chiến hiện nay ở Iran là một chiến dịch tấn công phủ đầu, lại diễn ra ngoài phạm vi địa lý truyền thống của liên minh. Đòi hỏi NATO “phải” đem tàu chiến giải tỏa một eo biển mà chính Hoa Kỳ đã biến thành chiến trường, đó là một lối diễn dịch vượt quá bản chất phòng thủ của hiệp ước, và không thủ đô Âu Châu nào muốn chấp nhận tiền lệ ấy.

Thứ ba, ngay về mặt quân sự thuần túy, người Âu không tin rằng vài hải đội mang cờ Liên hiệp Âu Châu có thể xoay được cục diện. Eo Hormuz, từ bao năm nay, là một vùng nước chật hẹp và hiểm trở, nơi những chiếc xuồng cao tốc gắn hỏa tiễn có thể gây thiệt hại cho tàu chở dầu với một giá rất rẻ. Hải quân Hoa Kỳ, với tất cả ưu thế kỹ thuật, vẫn chưa tìm ra một giải pháp chắc chắn cho loại chiến tranh du kích trên mặt biển này. Trong bối cảnh ấy, đưa thêm vài chiến hạm Đức, Pháp hay Ý vào vùng hỏa tuyến sẽ chỉ làm dày thêm mục tiêu cho hỏa tiễn Iran, mà không bảo đảm được sự an toàn của các đoàn tàu dầu đi qua eo biển.


Nhưng điều quan trọng hơn là: giả sử chiến dịch hải quân ấy thành công, liệu đó có thực sự là một thành công cho Âu Châu? Mục tiêu công khai của ông Trump là giảm giá dầu, trấn an thị trường và xoa dịu bất bình của cử tri Hoa Kỳ trước thềm bầu cử giữa nhiệm kỳ. Với các nhà lãnh đạo ở Berlin, Paris hay Roma, đó lại là những đòn bẩy hiếm hoi có thể buộc ông chủ Tòa Bạch Ốc thu ngắn cuộc phiêu lưu quân sự của mình. Từ nhiều năm qua, người ta thấy rõ ông Trump hiếm khi nhân nhượng trước lý lẽ hay cảnh cáo ngoại giao; ông chỉ thực sự quay đầu khi bị thị trường tài chánh hoặc lá phiếu cảnh cáo. Eo Hormuz tắc nghẽn đồng nghĩa với xăng đắt, với chỉ số chứng khoán chao đảo, với khoản tiền thêm mà người Mỹ phải móc túi ra mỗi tuần. Nếu Âu Châu vội vàng đến “giải cứu” ông khỏi tình thế ấy, họ cũng đồng thời giải cứu luôn cho cuộc chiến mà họ không hề muốn.

Đằng sau mọi toan tính trước mắt, còn một nỗi lo dài hạn ám ảnh Âu Châu: viễn ảnh một Iran tan nát. Một xứ sở bị bẻ gãy kinh tế, rối loạn chính trị, sẽ không chỉ là một khoảng trắng trên bản đồ Trung Đông. Từ kinh nghiệm Syria, Libya, và cả Iraq, người ta biết những cuộc chiến do các cường quốc mở ra rồi bỏ dở đã đẩy hàng triệu người tị nạn tràn sang bờ Bắc Địa Trung Hải, với tất cả những hậu quả xã hội và chính trị mà lục địa này phải gánh. Lần này, nếu Iran bị dồn vào chỗ cùng đường, làn sóng di dân mới chắc chắn sẽ hướng về Âu Châu chứ không phải là sang Hoa Kỳ. Nói một cách giản dị, cái giá cuối cùng của cuộc chiến này, nếu nó kéo dài và làm sụp đổ Iran, sẽ được trả bằng ngân sách, phố xá, xã hội và nền dân chủ Âu Châu.

Vì vậy, khi ông Trump trách móc các đồng minh “vô ơn”, người ta cũng có thể hỏi ngược lại: ông đã thực sự cư xử như một đồng minh hay chưa. Đồng minh là cùng bàn bạc trước khi nổ súng, cùng chia sẻ trách nhiệm trước cộng đồng quốc tế, cùng tôn trọng những giới hạn pháp lý mà mình đã ký. Một cuộc chiến được quyết định trong những phòng họp kín ở Washington và Tel Aviv, rồi được đem đến cửa nhà Âu Châu dưới hình thức hóa đơn xăng dầu tăng giá và những đoàn người tị nạn trong tương lai, thì không thể nào được tô điểm bằng hai chữ “nghĩa vụ liên minh”. Trước một thực tế như thế, thái độ dè dặt, thậm chí từ chối thẳng thừng của các thủ đô Âu Châu không phải là một hành vi bội ước, mà là bước đầu của một sự trưởng thành: họ đang học cách nói “không” với một cuộc chiến mà họ thấy rõ là không phục vụ cho quyền lợi của lục địa mình.

Nguyên Hòa tóm lược

Nguồn: “Why Won’t Europe Help Trump in Iran? Let’s Count the Reasons.”, Jim Tankersley, New York Times, 17-3-2026.

07/04/202621:10:00
Theo kết quả của cuộc thăm dò, 52% cử tri ủng hộ việc luận tội, trong khi 40% phản đối. Mức độ quyết liệt của quan điểm ở cả hai phía đều rất cao: 46% cử tri kiên quyết ủng hộ việc luận tội, còn 37% kiên quyết phản đối.
07/04/202610:43:00
Sáng 7/4, Donald Trump lại đẩy cuộc đối đầu với Iran lên một nấc nguy hiểm mới. Trong một tuyên bố đăng trên Truth Social, ông cảnh cáo rằng “Cả một nền văn minh sẽ bị thiêu rụi trong đêm nay, và sẽ chẳng bao giờ có thể hồi sinh được nữa. ”, nếu Tehran không chấp nhận các yêu sách của Washington trước hạn chót mà ông đặt ra liên quan tới eo biển Hormuz. Câu chữ đó không còn là kiểu phô trương thường thấy của Trump; nó là lời đe dọa công khai nhắm vào sự sống còn của cả một quốc gia.
03/04/202600:00:00
Tình hình hiện tại với Iran — đặc trưng bởi leo thang, gián đoạn kinh tế và nguy cơ bế tắc kéo dài — có thể được hiểu rõ hơn nếu nhìn vào những gì các lãnh đạo Mỹ trước đây đã cố gắng ngăn chặn. Kế hoạch Hành động Toàn diện Chung (JCPOA) là kết quả của nhiều năm ngoại giao phối hợp giữa Hoa Kỳ, Liên minh châu Âu và các cường quốc lớn trên thế giới, bao gồm Trung Quốc và Nga. Được Liên Hiệp Quốc công nhận và xây dựng thông qua một tiến trình đa phương do EU dẫn dắt phần lớn. Cách tiếp cận này phản ánh một triết lý rộng: đối phó với một đối thủ phức tạp đòi hỏi áp lực tập thể, sự hợp pháp hóa chung và sự đồng thuận quốc tế, không phải chỉ dựa vào vũ lực của một quốc gia .
02/04/202613:41:00
Những phát biểu gần đây của Donald Trump và Marco Rubio về việc “xét lại” NATO đã thu hút nhiều sự chú ý, nhưng phần lớn mang kịch tính chính trị: liệu Hoa Kỳ có thực sự có lợi để tính tới chuyện rời khỏi liên minh mà họ đã dẫn dắt hơn 70 năm qua?
02/04/202607:47:00
Theo một cuộc thăm dò dư luận của CBS News/YouGov thực hiện trong khoảng thời gian từ 17 đến 20 tháng 3, đa số dân Mỹ không ủng hộ cuộc chiến chống Iran của Trump và Netanyahu. Chiến tranh với Iran bất hợp pháp vì không có sự chấp thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ. Chiến tranh ảnh hưởng tiêu cực đến giá xăng, lạm phát nói chung và tăng rủi ro làm kinh tế trì trệ. * 57% nói rằng cuộc chiến đang diễn biến tồi tệ. * 62% không tán thành cách ông Trump xử lý chiến tranh với Iran. * 66% cho rằng đây là cuộc chiến do lựa chọn, không cần thiết. * 68% không biết rõ mục tiêu của cuộc chiến là gì. * 92% muốn chấm dứt chiến tranh càng sớm càng tốt. * Chiến tranh càng kéo dài, càng nhiều người phản đối: từ vài tháng (58%) đến vài năm (88%).
27/03/202600:00:00
Kennedy Center, nhà hát vẫn được coi như “phòng khách văn nghệ” của thủ đô, sắp đóng cửa hai năm để sửa sang. Ngay trước khi tắt đèn, Tổng thống Donald Trump quyết định giao cả trung tâm cho Matt Floca – người mà đồng nghiệp nhớ đến nhiều nhất qua… máy lạnh và nhà vệ sinh. Floca chỉ mới về Kennedy Center được hai năm dưới thời ông Biden, sau khi làm cho chính quyền thủ đô Washington, chuyên lo những tòa nhà công cộng. Vào trung tâm, ông tiếp tục nghề “coi cái nhà”: bảo trì, an ninh, hệ thống điều hòa, đường ống – thứ công việc nếu êm ru thì chẳng ai để ý, chỉ cần trục trặc một chỗ là cả nhà hát kêu ca.
25/03/202606:15:00
Giá xăng dầu đã tăng vọt hơn 30% kể từ khi cuộc xung đột tại Iran bùng nổ vào cuối tháng 2 năm 2026. Nguyên nhân chủ yếu là do sự gián đoạn nguồn cung dầu thô trên diện rộng, gây ra bởi việc Iran phong tỏa Eo biển Hormuz – một tuyến đường hàng hải trọng yếu. Sự gián đoạn này ảnh hưởng đến khoảng 20% lưu lượng vận chuyển dầu thô toàn cầu, gây ra những lo ngại về tình trạng thiếu hụt nguồn cung cấp trầm trọng hơn và đẩy giá dầu tăng lên đáng kể. Ngoài ra, các báo cáo cho thấy cả hai bên của cuộc chiến đều đã nhắm mục tiêu vào các cơ sở năng lượng trong khu vực, khiến nguồn cung càng trở nên khan hiếm hơn.
20/03/202600:00:00
Có một điều mỉa mai đau đớn khi nhìn hai cộng đồng đều được hun đúc bởi những chấn thương sâu nhất của lịch sử lại đem sử dụng cùng một sách lược chính trị để dập tắt tiếng nói bất đồng. Cộng đồng người Việt hải ngoại, được rèn trong lò lửa chiến tranh và ly tán, giờ đang chứng kiến một số “lãnh tụ” thành phố và cộng đồng tự phong dán nhãn mọi đối thủ chính trị là “cộng sản”. Cách nửa vòng trái đất, những người bênh vực chính sách của Israel lại dùng lời tố cáo “bài Do Thái” đối với bất cứ ai chỉ trích chủ nghĩa Zion. Địa lý khác nhau, nhưng cơ chế thì y hệt: lấy một điều ác có thật trong lịch sử, đẽo nó thành cây gậy chính trị, rồi vung xuống đầu bất cứ ai đụng chạm tới cơ cấu quyền lực mà mình muốn bảo vệ.
20/03/202600:00:00
Cụm từ “Après moi, le déluge” thường được cho là gắn với vua Louis XV và mang ý nghĩa: thờ ơ với những gì xảy ra sau khi mình rời đi hoặc sau khi mình không còn chịu trách nhiệm nữa. Hành động của Donald Trump, cả trong kinh doanh lẫn chính trị, thường theo một mô thức nhất quán như câu nói nổi tiếng của Pháp “après moi, le déluge” — “sau ta, đại hồng thủy”. Cụm từ này thường được cho là gắn với vua Louis XV và mang ý nghĩa: thờ ơ với những gì xảy ra sau khi mình rời đi hoặc sau khi mình không còn chịu trách nhiệm nữa.
19/03/202607:25:00
Nếu một chính trị gia ủng hộ Do Thái, AIPAC sẽ ủng hộ họ lại. Một chính trị gia càng thân thiện với Do Thái, họ càng nhận được nhiều tiền từ AIPAC và mạng lưới các nhà tài trợ ủng hộ Do Thái. Nhưng nếu bạn không thân thiện với Do Thái hoặc với AIPAC, thì sẽ có hậu quả. Các nhóm vận động hành lang đã chi hàng triệu đô la để giúp loại bỏ các thành viên Hạ viện từng bày tỏ sự ủng hộ Palestine và chỉ trích Israel.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.