29 nửa thế kỷ tháng 4

03/04/202600:00:00(Xem: 699)
 
35_Vietnamese_boat_people_2
Theo Cao ủy Tị nạn Liên Hợp Quốc (UNHCR) thì trong khoảng thời gian 20 năm từ 1975 đến 1995 có 796.310 người từ Việt Nam vượt biên bằng đường biển. Cũng theo số liệu của tổ chức này, trong khoảng thời gian 1975–1995 đã có 849.228 người từ Đông Dương vượt biên bằng đường biển hoặc đường bộ (tính cả người Campuchia). Số liệu và ảnh: wikipedia.
 
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước.

Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào.

Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản.

Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.

Loạn lính nhiễu nhương, tan tác phố phường cuồn cuộn ra biển, giành ghe, giựt bè, cướp thúng, chân trời trước mặt hung hiểm trừng trừng, sau lưng dày đặc tử vong áp đảo.

Họ bắn nhau, nhận nước, bóp cổ, đâm dao găm, bất kể kẻ lạ người thân, chọn số phận bám ghe bấp bênh chờ hạm đội cứu vớt.
Để chiến tranh tạo một anh hùng, hàng chục ngàn người vong mạng. Để dân chúng ly tan khốn khó, chỉ vài người quyết định dễ dàng trên bản đồ.
Đám ghe chở chật ních những xác hồn trăn trối, hàng trăm cá nhỏ cá lớn xả hết tốc lực leo lên chân trời,
ra khơi,
ra khơi,
ra khơi nơi nào?
Đám ghe gói dân chạy bán mạng, hỗn độn trong khúc đời khổ nạn, tủi nhục, đớn đau, kể làm sao? không thẹn với lịch sử.
Người đi, người ở, người thảm sợ, người phát điên, hên xui  bầy cá ra khơi bỏ lại xác ốc thây sò chìm đáy biển. Anh linh sò ốc có chăng một linh hiển quê nhà?
Ghe chìm,
ghe chết,
ghe thoát,
ghe tử vong,
ghe may mắn,
Sợ hãi, thoát rồi cơn sợ, gặp trùng dương muôn mặt nghi ngờ. Ai chẳng biết lòng trùng dương nghĩa trang bóng tối.
Đêm không có mắt, thuyền mất la bàn, tương lai cưỡi lên đầu nỗi chết.
Thời gian có mắt, chưa bao giờ thấy hết chuyện thương tâm, chuyện phn nộ, Hòa bình tổn thương cá độ với thiêng đàng? T điển trời không có chữ ‘lầm than’.
Thời gian nhắm mắt.
Sóng hăm dọa,
Sóng hung dữ,
Sóng núi lửa,
Sóng động đất,
Mẹ còn, vợ mất,
Con lạc bầy,
Trinh tiết đổi lấy hơi thở.
Kim cương, vàng, đổi lấy sống còn.
Kẻ khôn,
kẻ dại,
kẻ toan tính,
kẻ ngẫu nhiên,
kẻ mừng rỡ,
kẻ reo hò,
kẻ khóc lóc,
kẻ ngẩn ngơ,
Mấy kẻ ra khơi cần biết bến bờ trong hay đục?

Sáng 29 tháng 4 năm đổi đời, mất đời, còn đời, những ai rời Vũng Tàu với vết sẹo sâu hun hút, sẵn sàng vỡ mũ, dù mai sau gần đến quan tài.
Sáng tôi rời quê hương vĩnh viễn mang theo khuôn mặt quê nhà 75, dù mai sau trở lại, quê  còn đó, nhưng nhà ở đâu?

Sáng tiểu sử tôi quay lưng bước đi, đôi mắt nằm sau ót, thấy mẹ lặng im dưới hiên nhà. Con đi. Đi đi con. Mẹ không sao. Mẹ sẽ sống.

Ai biết được khổ đau ra sao ngày trở về, không phải trở lại?

Có xác ốc thây sò nào năm xưa còn quen biết, tôi giẫm lên bờ lạ Vũng Tàu?

Băn khoăn đào cát, lượm được, có phải cặn xương người tức tưởi?

Không, chỉ bụm nước trong.

Nước cạn, tay trống không.
 
Ngu Yên
Tháng Tư, 2026                                                          
  

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm