Một băng-rôn khổ lớn mang hình Tổng thống Donald Trump được treo bên ngoài trụ sở Bộ Tư pháp Hoa Kỳ. Những băng-rôn tương tự cũng đã xuất hiện trên nhiều công sở liên bang kể từ đầu nhiệm kỳ thứ hai của ông.
Từ thương trường bước vào chính trường, Donald Trump mang theo cùng một thứ nhãn hiệu: tên ông. Trong thời làm ăn, đó là thương hiệu. Nó in lên cao ốc, chai rượu, thịt bít-tết. Đó là lối tiếp thị của một nhà buôn, ồn ào nhưng vẫn còn nằm trong khuôn khổ tư doanh. Nhưng khi người mang thương hiệu ấy đã thành nguyên thủ quốc gia, câu chuyện đổi tính chất. Nó không còn là quảng cáo nữa. Nó là dấu hiệu về quyền lực và về cách người cầm quyền nhìn quốc gia.
Trong nhiệm kỳ thứ hai, tên Trump không chỉ là chữ trên tài sản riêng. Nó bước vào cơ quan công quyền: tòa nhà liên bang mang tên ông, băng-rôn treo mặt ông, chương trình của chính phủ in chữ ký ông, phi trường đổi sang tên ông. Tên một người đang dần đi vào các biểu tượng của quốc gia. Đó là điều mà một nền cộng hòa phải cảnh giác.
Trump có thể chối rằng ông không đặt những cái tên ấy. Nhưng khó có “sáng kiến tự phát” nào xảy ra liên tiếp, đồng bộ, và có lợi rõ rệt cho một cá nhân, mà lại hoàn toàn thiếu dấu tay của quyền lực. Lấy ví dụ Trung tâm Kennedy: cơ sở vốn được lập ra để tưởng niệm cố Tổng thống John F. Kennedy, nay hội đồng do Trump chủ tọa lại biểu quyết đổi tên theo ông. Khi bị hỏi, Trump nói ông ngạc nhiên. Nhưng vài tuần trước đó, ông đã buột miệng nhắc tới “Trump-Kennedy Center” như thể kết quả ấy đã nằm sẵn trong đầu.
TrumpRX, Trump Gold Card, Trump Accounts — ba chương trình của chính phủ, mang chung một đặc điểm: tên và mặt Trump. Có cái còn in chữ ký ông. Chúng cho thấy một quan niệm đơn giản mà nguy hiểm: chính sách công chỉ có sức nặng khi gắn với danh xưng cá nhân.
Sử gia Ruth Ben-Ghiat của Đại học New York gọi đây là biểu hiện của “sùng bái cá nhân.” Trong thế kỷ 20, đó thường là bước đầu của quá trình tập trung quyền lực quanh một người, làm mờ ranh giới giữa công và tư, giữa nhà nước và cá nhân.
Ai đã sống ở Việt Nam sau 1975, từng đi qua đường phố, cơ quan, trường học mà đâu đâu cũng thấy ảnh treo, tượng đài, và biểu tượng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, hẳn hiểu rằng việc treo mặt một lãnh tụ không bao giờ chỉ là chuyện trang trí. Đó là cách quyền lực lấn ép không gian công cộng, để cái tên và khuôn mặt của người đứng đầu trở thành một phần của đời sống chính trị hằng ngày. Nói cách khác, khi hình ảnh lãnh tụ phủ khắp nơi, người ta không còn chỉ thấy một cá nhân, mà thấy cả sức mạnh quyền lực đứng sau cá nhân ấy.
Nước Mỹ vốn được dựng lên để tránh mô hình quân chủ, để người cầm quyền luôn ở trong giới hạn của luật pháp. Tổng thống không phải biểu tượng của dân tộc, mà chỉ là người tạm quản một định chế. Vì vậy, tên họ của họ thường chỉ được dùng sau khi rời nhiệm sở, nhiều khi chỉ sau khi qua đời. Còn ở đây, một tổng thống đương nhiệm lại thấy tên mình phủ trên lãnh thổ và công sản quốc gia. Điều đó nói lên rất nhiều về cách ông hiểu quyền lực — và về chính ông trong vai trò đó.
Sử gia Barbara Perry của Đại học Virginia nhắc rằng, trong nền cộng hòa, người lãnh đạo phải được nhìn như người của dân. Trump làm điều ngược lại: tự đặt mình lên bệ thờ chính trị bằng gương mặt và chữ ký phủ khắp nơi. Với người khác, đó là sự phô trương; với Trump, đó là phương pháp.
Bởi khi tên và mặt một người bắt đầu thay thế cho định chế, ta không còn đứng trước một câu chuyện thẩm mỹ chính trị nữa. Ta đang đứng trước quá trình cá nhân hóa quyền lực. Các nhà độc tài trong thế kỷ qua đều đi cùng một con đường: gắn tên mình vào công trình, treo ảnh mình ở công sở, khắc chân dung mình lên biểu tượng quốc gia. Quyền lực, nếu không bị kiểm soát, luôn muốn được tôn thờ.
Phía Trump tất nhiên biện hộ rằng tất cả chỉ là lòng mến mộ tự nhiên của dân chúng. Lý lẽ ấy nghe quen lắm: ở đâu có sùng bái, ở đó quyền lực luôn nói rằng “dân tự chọn.” Nhưng khi mọi dấu hiệu đều hướng về một người, người ta khó không thấy bàn tay của quyền lực đang nắn lại hình ảnh quốc gia theo khuôn mặt một cá nhân.
Trump từng nói nhiều năm trước rằng gắn tên mình lên tòa nhà thì “bán chạy hơn.” Giờ đây, ông áp dụng nguyên tắc ấy cho chính quyền. Và đó mới là điều đáng lo: khi chính trị quốc gia biến thành một cuộc tiếp thị tên riêng, nền cộng hòa phải tự hỏi liệu quốc gia còn là của công dân, hay đã trở thành sản phẩm của một thương hiệu mang tên người lãnh đạo.
Nguyên Hòa tóm lược
Nguồn: Theo Tamara Keith và Anusha Mathur, bài “Marketing or a Cult of Personality? Trump’s Name and Face Are All Over the Place,” đăng trên NPR ngày 27 tháng 2 năm 2026.


