Hôm nay,  

Góc Nhạc Cổ Điển

13/08/200600:00:00(Xem: 2922)

Chúng tôi mong nhận được mọi ý kiến đóng góp và bài vở của bạn đọc về mọi vấn đề liên quan đến nhạc cổ điển như ca kịch opéra, ballet, kỹ thuật (recording), album mới, concert bạn mới đi nghe...Thư từ bài vở xin gởi về

[email protected]

Các Yếu Tố Để Thưởng Thức Âm Nhạc

Jo Ký - Tháng 8, 2006

Kể từ hơn 200 năm nay, lúc mà Beethoven còn tổ chức những buổi trình diễn cho đến nay, con người vẫn đi nghe nhạc bằng một cách duy nhất; đó là đến những thính đường hay phòng hòa nhạc.  Cách sắp xếp xưa nay vẫn vậy.  Khán thính giả đều hướng về một sân khấu, và nơi đó âm nhạc an bài.

Nghe nhạc theo lối này gọi là nghe nhạc sống (live).  Có 3 yếu tố để có thể thành tựu cách nghe nhạc này: nhạc sĩ, nghệ sĩ trình diễn, và khán thính giả.  Nhạc sĩ soạn tác phẩm trên giấy, dùng phương pháp ký âm để miêu tả ý tưởng, cách thức trình tấu từng nhạc cụ, cường độ, v.v..  Sau đó tác phẩm sẽ được cầm thủ (trường hợp độc tấu), hay nhạc trưởng (trường hợp hòa tấu) nghiên cứu tập dợt.  Trong quá trình này, họ có thể tham khảo ý kiến nhạc sĩ, nếu còn sống; hoặc các văn kiện, sưu tầm, khảo cứu nếu nhạc sĩ không còn nữa.  Cuối cùng tác phẩm sẽ được trình tấu trước khán thính giả tại một thính đường nào đó.  Qua những âm thanh đó họ sẽ phác họa trong đầu những gì nhạc sĩ mong truyền đạt.

Mỗi giai đoạn kể trên đều đòi hỏi sự sáng tạo.  Dĩ nhiên nhạc sĩ phải sáng tạo khi soạn nhạc.  Nếu được nghe chính nhạc sĩ tấu nhạc của hắn thì quá tốt.  Nhưng thường thì nhạc sĩ đã mất lâu rồi; và hoặc giả, cũng không thể tấu được vì nhạc sĩ không quán triệt nhạc cụ đó, hay không thể điều khiển dàn nhạc (không phải ai cũng có khả năng như Mozart hay Beethoven.)  Vì thế mới có các tay chuyên nghiệp về nghệ thuật trình diễn (performing art), và họ có quyền quyết định nhạc sẽ phải tấu như thế nào, theo ý kiến và khả năng của họ.  Có khi người trình diễn áp đặt cá tính hay suy nghĩ của họ lên tác phẩm quá mạnh mẽ khiến tác phẩm biến dạng.  Điển hình là dương cầm thủ Glenn Gould với những tác phẩm của Johann Sebastian Bach; hay nhạc trưởng Loenard Bernstein qua những giao hưởng của Dmitri Shostakovich.  Khi nghe nhạc, khán thính giả sẽ được dịp thẩm định bản lãnh cũng như quan điểm của người trình diễn, rồi lâu dần tạo nên khẩu vị riêng cho mình.  Đây là một hành trình lâu dài đầy thú vị nhưng không kém chông gai.  Có thể tốn hàng niên kỷ để cảm thông với những bi thống của Beethoven, sự ân cần ấm áp của Brahms, hay bao nhiêu là khắc khoải của Mahler.  Đôi khi nhạc chuyên chở những thứ tình cảm không phải là cho riêng tư, như tình yêu quê hương nồng nàn của Smetana, Sebelius.  Thản hoặc là những băn khoăn của cả một thời đại, như trường hợp Shostakovich.

Nhưng không phải lúc nào cũng có sẵn nhạc để nghe.  Ở đâu mà giữa đêm khuya lại có Perlman kéo vĩ cầm nhạc Brahms"  Vào đầu thế kỷ 20, sự ra đời kỹ thuật thâu thanh đã cách mạng phương tiện thưởng thức âm nhạc.  Từ dĩa than đá 78 vòng mỗi phút, đến dĩa và băng nhựa, rồi đến CD, đã khiến nhạc có thể nghe được gần như bất cứ nơi đâu và bất cứ lúc nào.  Bỗng nhiên nảy sanh ra thêm 2 yếu tố nữa ngoài 3 yếu tố kể trên: đó là phương tiện chuyển tải (media) và hệ thống phát âm (audio system).  Hai yếu tố này nằm giữa người trình diễn và người nghe.  Các nghệ sĩ ghi âm các lần trình tấu của họ vào media, chẳng hạn như CD, với các hãng thâu thanh như Philips, Decca, Deutsche Gramophone, v.v..  Người nghe mua CD về bỏ vào hệ thống của họ để phát âm lại.  Vì có thể có hơn một nghệ sĩ thâu cùng một tác phẩm-và chuyện này rất thường xảy ra, người nghe có thể chọn lựa nghệ sĩ nào, dàn nhạc nào, nhạc trưởng nào họ thích.  Sự lựa chọn CD cũng là một công trình phức tạp.  Đầu tiên là phải hiểu ký hiệu SPARS; gồm có DDD, ADD, và AAD.  A đại diện cho chữ analog, D đại diện cho chữ digital.  Mỗi chữ chỉ loại băng (A hay D) đã dùng trong 3 quá trình sản xuất CD.  Chữ đầu tiên chỉ quá trình thâu thanh.  Chữ thứ nhì chỉ quá trình ráp nối (edit và mixing).  Chữ thứ ba chỉ quá trình tái tạo (remaster)-tức là thành quả mà người nghe sẽ có.  Vì là CD nên chữ thứ ba lúc nào cũng là D.  (Đôi khi còn có dạng DAD.)

Như vậy thì DDD có nghe tốt hơn ADD hay AAD"  Chưa chắc.  Kỹ thuật thâu digital chỉ có khoảng giữa thập niên 70.  Các dĩa nhựa (LP hay vinyl) trước đó đều thâu bằng băng analog, nhưng những CD tái tạo từ những LP-có ký hiệu SPARS ADD hay AAD--thường được giới sành điệu cho là có phẩm chất trội hơn những CD DDD.  Trường hợp điển hình là các bộ giao hưởng Beethoven do Karajan và dàn Berliner thực hiện.  Bộ thập niên 60 nghe hay hơn bộ thập niên 80.  Nhưng cũng có những trường hợp DDD lại nghe khá hơn, như những CD ra khoảng thập niên 90 với những kỹ thuật 20-bit của Sony hay 4D của Deutsche Gramophone.  Hiện nay còn có những kỹ thuật mới thiết nghĩ cũng nên nêu ra đây: như SACD (Super Audio CD) của Sony, XRCD (eXtended Resolution CD) của JVC, và DVD-A (DVD Audio).

Yếu tố cuối cùng là hệ thống âm thanh, hay nói gọn là hệ thống.  Một hệ thống gồm có một máy CD/DVD, một máy tiền khuếch âm (pre-amplifier), một máy khuếch âm (amplifier),  một máy radio, và một cặp loa.  Nếu máy tiền khuếch âm, khuếch âm, và radio gồm chung thành một máy, máy này gọi là receiver.  Về giá cả, có những hệ thống chỉ khoảng dưới 1,000 mỹ kim, nhưng cũng có hệ thống giá cả mấy chục ngàn mỹ kim.  Hệ thống trung bình có thể nghe được giá khoảng từ 1,500 đến 2,000 mỹ kim.  Theo ý kiến của nhiều chuyên gia thì giá trị của cặp loa nên chiếm phân nửa giá trị của toàn hệ thống.  Thí dụ như nếu toàn bộ hệ thống giá 2,000 mỹ kim thì cặp loa nên trị giá khoảng 1,000 mỹ kim.  Chọn lựa cặp loa cũng có nhiều vấn đề cần để ý.  Trong mỗi chiếc loa, có nhiều loa đơn vị lớn nhỏ bên trong.  Thường thì giá của loa tăng theo giá của loa lớn nhất gọi là woofer.  Woofer có cỡ từ 8 inch đến 20 inch.  Cỡ càng lớn, âm thanh trầm (bass) càng thấp, và âm thanh trầm càng thấp càng tốt.  Thông thường âm trầm xuống khoảng 30-20 Hertz (Hz).  Có loa có thể xuống đến 16 Hz.  Thính giác con người chỉ có thể nghe được từ 20 Hz đến 20,000 Hz.  Dưới 20 Hz con người chỉ còn cảm thấy sự rung chuyển các đồ đạc chung quanh.  Các loa đơn vị khác gồm có một hay hơn một loa trung vực (midrange) và một loa cao vực (tweeter).  Theo ý kiến của nhiều giới sành điệu thì mỗi đơn vị chỉ nên có một cái.  Lý do là để tránh sự lệch pha (out of phase).

Nghe nhạc sống hay qua máy hát, tuy kinh nghiệm khác nhau, đều có ý tái tạo tư tưởng của các nhạc sĩ.  Họ có thể vẫn còn đương thời hay đã khuất lâu rồi; nhưng khi nghe nhạc của họ, dường như họ vẫn còn phảng phất đâu đây.  Có thể mạnh dạn mà nói rằng âm nhạc là một sinh hoạt mang nhiều tính văn hóa nhất của nhân loại.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gina chọn sống ở Bồ Đào Nha vì muốn tìm một nơi sống mới với các giá trị cốt lõi của bà không chỉ được chấp nhận mà còn được trân trọng. Bà muốn một nền văn hóa có sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống; không bị chủ nghĩa tiêu thụ chi phối; cảm thấy an toàn với ít bạo lực súng đạn.
It ai biết rằng, ngoài những nhà khoa học nổi tiếng, những phụ nữ ít được ghi nhận đã đóng vai trò quan trọng không kém trong việc phát triển penicillin, loại kháng sinh cứu sống hàng triệu người trên toàn thế giới. Một bài báo có tựa đề "Những Cô Gái Penicillin" Đã Làm Nên Một Trong Những Khám Phá Cứu Người Vĩ Đại Nhất Thế Giới”" trên tạp chí Smithsonian đã tóm tắt lại câu chuyện của những phụ nữ đã đóng góp quan trọng trong việc phát triển penicillin mà ít ai biết đến công sức của họ.
"Ngày xuân đi chùa, lễ Phật là một phong tục đẹp nhằm nâng cao tâm hồn con người và gìn giữ bản sắc văn hoá dân tộc. Lễ Phật ngày xuân còn để cảm nhận cái Chân-Thiện-Mỹ, khơi dậy tính Thiện, cảm nhận cái đẹp của cảnh xuân, cảnh chùa, hầu trở về bản tính thiện lương của con người. Đạo Phật và chùa chiền khắp thế giới nơi nào cũng có. Mỗi dân tộc, mỗi quốc gia thờ Phật, xây đền, chùa thường theo một kiến trúc na ná nhau nhưng dân tộc nào cũng có pha trộn những nét đặc thù riêng". -- Nhà văn/ nhà báo Trịnh Thanh Thủy giới thiệu những ngôi chùa nổi tiếng vòng quanh thế giới. Xin mời độc giả Việt Báo đi theo bước chân phiêu lãng của chị.
Zion National Park, Lâm viên Quốc gia, tọa lạc tại vùng Nam tiểu bang Utah, là một thắng cảnh nổi tiếng thế giới. Mời bạn đọc theo bước chân của nhà văn/nhà báo Trịnh Thanh Thủy đến thăm miền đất với thiên nhiên hùng vĩ này.
Mọi thứ xuất hiện trên thế gian này đều mang theo nó bản chất tương đối, hay nói theo khái niệm triết học là một thực thể luôn luôn có hai mặt: nên và hư, tốt và xấu, lợi và hại, v.v… Cái dễ thấy nhất là đồ nhựa. Lúc đầu ai cũng thấy đồ nhựa rất tiện lợi cho việc sử dụng hàng ngày. Nhưng ngày nay, đồ nhựa sau khi được dùng rồi bỏ đi thành rác lại gây ra tai họa cho môi trường, cho các sinh vật trên trái đất trong đó có loài người.
Riêng mùa Tạ Ơn năm nay, anh H. đặc biệt muốn hướng lòng biết ơn của mình đến với một biểu tượng của đức tin. Anh H. đã đến tạ ơn Đức Mẹ Long Beach.
Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California. Họa sĩ Duy Thanh sinh ngày 11 tháng 8 năm 1931 tại Thái Nguyên. Ông học vẽ năm 1952
Năm 2008, trong chuyến về Việt Nam ngày mùng 4 Tết, gia đình tôi tổ chức du lịch thăm Tứ Động Tâm tại Ấn Độ.
Chiều Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương chùa Kim Các Tự, ngôi chùa quen thuộc với người học văn ở Sài Gòn thời xa xưa.
Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Trí Quang, bậc cao tăng thạc đức của Phật Giáo Việt Nam thời hiện đại, một trong những nhà lãnh đạo khai sáng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vào đầu năm 1964, cũng là nhà phiên dịch và trước tác về Kinh, Luật, Luận và nhiều thể tài Phật Giáo, đã viên tịch tại Chùa Từ Đàm, thành phố Huế, vào lúc 9 giờ 45 phút tối ngày 8 tháng 11 năm 2019 (nhằm ngày 12 tháng 10 năm Kỷ Hợi), thọ thế 97 năm, theo Thông Báo của Hòa Thượng Thích Hải Ấn, Trú Trì Chùa Từ Đàm, Huế, cho biết vào sáng Thứ Sáu, ngày 8 tháng 11 năm 2019.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.