Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.
Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.
Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”
Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.
Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.
Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.
Chính sách cô lập VN của ông xưa như trái đất, và chẳng bao giờ hiệu nghiệm cả. Nếu ngày xưa, khi Nga Sô và cả khối Đông Âu sụp đổ mà CSVN vẫn còn thì ngày nay, chẳng có lý do gì mà CSVN sụp đổ! Cựu Tổng thống Mỹ đã dùng câu "It's the economy, stupid!", ông vienxu có hiểu được không? Ngày nào mà CSVN vẫn còn tăng trưởng kinh tế và đời sống người dân càng được nâng cao thì chẳng có lý do gì mà người dân lại đòi hỏi thay đổi chính quyền cả! Đành rằng sự giúp đỡ thân nhân qua tiền chuyển từ nước ngoài về là một phần quan trọng của nền kinh tế VN, guồng máy kinh tế VN vẫn sẽ tiếp tục vận chuyển theo chiều hướng thuận lợi dù có hay không có số tiền đó.
Mà cho là CSVN "sập đổ" thì thưa ông vienxu, ai sẽ có đủ tài đức để lãnh đạo đất nước đây? Chẳng lẽ ông hay các ông già "gần đất xa trời" ở các cộng đồng Việt tại Mỹ?
Chúng ta mong muốn những gì tốt đẹp nhất sẽ đến trong đời sống; song, chúng ta cùng nên tiên liệu, dự đoán những gì tệ hại có thể xảy ra.
Nước Mỹ đã và đang rơi vào vết xe đổ của đế quốc LA MÃ cường thịnh thời xưa:
** Qua thời T.TH. George W. Bush hung hãn như Lãnh chúa thời Trung cổ.
** Rồi lại gặp The 44th US President giống như câu thơ của Lưu Trọng Lư : " Con nai vàng ngơ ngác.".
** Nước Mỹ sa lầy vào hai trận chiến Iraq và Afghanistan vừa dai dẵng vừa hao tài, tổn mạng mà lại khó có lối thoát.
** Đồng minh thân cận Châu Âu, Á,... càng ngày càng xa cách, ngay cả nước Do thái.
** Kinh tê suy sụp trầm trọng, hiện nay trên 40 TB lần lượt tự cứu lấy mình vì tình trạng thâm hụt ngân sách cả hàng chục tỉ US$, tình hình hỗn loạn đang xảy ra ở TB Wisconsin, kế đến có thể là TB California, v.v...
** Hai ngành HP & LP, hai Đảng CH & DC đang khuynh đảo, khích bác nhau trong tình trạng càng ngày càng căng thẳng và càng tệ hại hơn.
** Những biến động của tiến trình Dân Chủ ở bắc Phi và trung Đông hiện nay đã làm lung lay và đỗ vỡ từng mảng lớn về đường lối, chính sách đối ngoại và cả uy thế của Mỹ trên trường quốc tế.
** Ôi, có tệ hại cách mấy thì cùng đám DÂN THƯỜNG gánh chịu hết mà ??? !!!
Hwy Tse, S&FR, Sociology College, UMass University, Boston, MA.
-Nhan day toi xin de nghi.O hai ngoai bay gio lam hoi doan, doan the, dang phai,vang thau lan lon,nguoi dan thi co tam long,bau nhiec huyet, nen de bi nhung hoi doan doan the,dang phai luu manh,sao tra lua bip...vi vay nhung hoi doan doan the,dang phai dang duoc su chu y cua dong bao,minh dua len dien dang,binh luan,vang that khong so lua,de dong bao,khong co dieu kien tim hieu khong bi lam boi nhung hoi doan doan the,dang phai dom,de nhung thu dom do,khong con cho dung trong cong dong chung ta( dien hinh la dang nguyen huu chanh)
da bi truyen thong,bao chi,dong bao vat mat chi ten ...va quan chung khong con bi lua gac nua.