Hôm nay,  

Về

14/09/200800:00:00(Xem: 12796)

Bao giờ trở về thăm cô bé
Nhìn lại em xưa dáng học trò
Áo bay trêu gió đùa bước nhẹ
Vuờn cũ thơm tròn tuổi gối mơ

Mắt thơ dìu nắng vui vuờn cũ
Vương vấn bàn tay vướng tóc thề
Ngàn hoa ngơ ngẩn nhìn môi nở
Đón nụ cười em ngập ngõ về

Em cứ mặn mà như hạt muối
Má hồng uơm nắng vị ớt cay
Tôi khách xa nhà chân bước mỏi
Chưa nhắp men nồng đã thấm say

Thành cũ mưa buồn rêu cổ độ
Tầng cao rét muớt cánh chim trời
Thả giấc mộng đời xưa đã lỡ
Phố trơn , người vắng một mình tôi .

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Xin khấu đầu trước anh linh của Trần tiên sinh cho tôi mượn tựa đề nổi tiếng "vừa đi đường, vừa kể chuyện" của ngài để chia sẻ vài chuyện vui vui trên những nẻo đường quê hương.
- “Cái nghề cầm cục...phấn (có dấu sắc) trắng đứng trước bảng đen mà hò hét cái đám “nhất quỷ nhì mà thứ ba học trò” như các em thì trước sau gì thầy cũng bị nám phổi, tức là làm cái nghề “bán cháo phổi”.
Chẳng lẽ cho tới ngày nhắm mắt lìa đời, không thể nào gặp lại Minh, cầm tay Minh và hỏi “tại sao lúc đó Minh bỏ tôi mà đi, không nói một lời?”
Cuốn phim đã làm nàng phải bỏ ra khỏi phòng thu, đứng dưới gốc dừa, âm thầm khóc.
ba nàng đón sẵn, xáng cho nàng một bạt tai. Bạt tai nháng lửa, những ngôi sao mơ mộng đã cùng nhìn với Minh lúc nãy, như bể ra
Còn nỗi nhớ Minh, nàng nhớ rõ mặt chàng. Nhớ từng sợi tóc, từng nét chân mày, đôi môi, ánh mắt, giọng nói, nhớ luôn cả hơi thở và “mùi con trai” của Minh
Năm chục năm sau, nàng vẫn còn nhớ chàng, nhớ hơn cả ngày xưa, nỗi nhớ lắng đọng, như dấu khắc trên đá,
Năm 1964. Nửa thế kỷ trước, có hai người trẻ tuổi yêu nhau. Nàng mới 16, chàng mười bảy.
Viết trả nợ đã hứa, nhân năm Ngựa, một hồi ký vui đời lính.
Tôi chỉ quen cô bé có hai năm. Những ngày thơ dại đó vẫn còn phảng phất trong trí nhớ như sương khói bây giờ của tôi, nhiều thập niên sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.