Hôm nay,  

Phim “THE GENERAL”, Như Tiếng Thét Uất Nghẹn Từ Bên Trong

16/01/202600:00:00(Xem: 2737)

The General

 

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ), đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc động, thậm chí, cho đến khi được mời phát biểu về bộ phim ngay sau đó, tôi vẫn còn nghẹn giọng.

 

Vì chỉ mới vài chục giây đầu của phim, những ký ức của tôi về xã hội Việt Nam tưởng chừng đã ngủ yên từ hơn 2 năm qua, sau khi tôi đào thoát khỏi Việt Nam, thì chúng đã sống dậy hầu như trọn vẹn trong tâm trí của tôi. Chúng rõ mồn một. Chúng mới nguyên. Khiến cho tôi cảm giác như mọi chuyện vẫn như mới ngày hôm qua mà thôi.

 

Như những thanh niên ngành an ninh theo dõi người không cần giấu mặt; Công an phá khóa, ập vào nhà dân bắt giữ người; Mật vụ công khai hành hung người giữa phố, bất kể người bị hành hung chỉ là một cô gái “chân yếu tay mềm”…

 

Trong phim, tôi “gặp lại” những khuôn mặt mà đến 9/10 đều là các thân chủ của tôi cả. Mỗi người mỗi phần đời, mỗi số phận. Họ chỉ có một điểm chung đầy hãnh diện là chính sự nghiệt ngã mà họ đang phải gánh chịu chỉ vì lên tiếng, đấu tranh cho phẩm giá, cho những giá trị tốt đẹp vì lương tâm dân tộc.

 

Bộ phim tài liệu “The General” tạm dịch “Ông Đại tướng” trôi qua nhanh. Từ vài chục câu chuyện tưởng như rời rạc, chúng được ghép với nhau trở thành một thể liền mạch hết sức tài tình, để kể về đất nước khốn khổ của chúng ta trong giai đoạn đầy tăm tối, u ám vào lúc này.

 

Mở đầu là lời thoại “Hắn đang theo dõi chúng ta. Đúng, ngay bên phải của bạn”. Ống kính lia nhanh rồi dừng lại trước một nam thanh niên đang chạy xe gắn máy, một tay điều khiển tay lái, tay còn lại đang sỗ sàng chỉa thẳng chiếc điện thoại di động quay phim về hướng này… 

 

Đổi cảnh, ngoài kia, một nhóm công an và dân phòng đang hùng hổ cầm chiếc kềm cộng lực to tướng đi xăm xăm về phía chiếc cổng sắt đang khóa trái. Trong này, giọng của anh Trịnh Bá Phương vẫn nhẹ nhàng, đầy bình thản “... như trong di chúc của tôi đã từng nói, tôi không có ý định tự tử nếu khi bị bắt…”.

 

Đổi cảnh, một cô gái đang đi bộ trên đường, người cầm máy quay đi theo ngỏ lời “Tôi mong muốn đi cùng với bạn một chặng đường…”, thì một thanh niên từ phía sau, vội vã gác chống xe gắn máy rồi đi vượt lên tát mạnh vào đầu khiến cô gái té lật ngang…

 

Màn ảnh trắng xóa, mọi thứ như lắng đọng, rồi âm thanh vang lên nhè nhẹ từng lời ca từ “Sài Gòn đẹp lắm” buông thong thả, chầm chậm và mộc mạc:

 

“Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai, 

Từ xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay

Nếp sống vui tươi nối chân nhau đến nơi này

Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi!

 

Vẫn nhịp điệu từ từ, màn ảnh xuất hiện những chiếc trực thăng đang kéo lê lá cờ đỏ sao vàng làm vẩn đục bầu trời trong xanh. Hàng nhóm bộ đội bồng súng, chỉa mũi lưỡi lê, nhịp bước qua lễ đài, hàng đại bác xếp đều đặn nổ súng bắn vào không trung, tỏa khói mịt mù, chen vào đấy là cả những đứa bé tuổi mẫu giáo cũng bị khoác những chiếc áo xanh bộ đội ra trận như muốn lấy hết đi tuổi ngây thơ của chúng.

 

Thủ pháp dùng sự đối nghịch giữa hình ảnh “bộ đội giải phóng Sài Gòn”- như cách chế độ Cộng Sản thường huênh hoang gọi như thế, trên nền nhạc mộc mạc về một “Sài Gòn đẹp lắm” đã là lời giới thiệu bằng ngôn ngữ điện ảnh đầy ẩn ý mở đầu cho bộ phim “The General”.

 

Những khuôn mặt Phạm Đoan Trang, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư, Cấn Thị Thêu, Lê Đình Lượng, Nguyễn Năng Tĩnh, Phạm Chí Dũng, Lê Hữu Minh Tuấn, Bùi Tuấn Lâm, Dương Tuấn Ngọc, Nguyễn Văn Đài, Trần Thị Tuyết Diệu, Y Quynh BDap, Trần Đức Thạch, Y Krech Bya, Ngô Thị Tố Nhiên, Nguyễn Tường Thụy, Đinh Thị Thu Thủy, Nguyễn Trung Tôn, Đường Văn Thái, Trương Văn Dũng, Nguyễn Thị Cẩm Thúy, Ngo Thị Hà Phương, … đại diện cho gần 200 khuôn mặt tù nhân chính trị lần lượt xuất hiện trong phim.

 

Còn nhớ, trong thời gian hành nghề luật sư của mình, tôi đã từng chấn động tâm can khi chứng kiến những Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Tư bình thản khai danh tính của mình “Tên của tôi là nạn nhân của chế độ Cộng Sản” ngay giữa phiên tòa xét xử.

 

Những Trịnh Thị Thảo (con gái chị Cấn Thị Thêu) vung nắm tay bé nhỏ thét “Đả đảo Cộng Sản”, “Đả đảo Cộng Sản hèn với giặc, ác với dân” ngay giữa khán phòng xét xử, rồi cứ thế, nắm tay ấy lại vung lên theo tiếng thét ra đến sân, đến cổng tòa án dày đặc lực lượng an ninh Cộng Sản đứng lố nhố cả trong lẫn ngoài ở đấy. 

 

Hoặc những Lưu Văn Vịnh, Nguyễn Văn Đức Độ, Nguyễn Quốc Hoàn và Từ Công Nghĩa đồng loạt thét “Đả đảo Cộng Sản” rung chuyển cả phiên tòa, khiến phần tuyên án của chủ tọa chìm hẳn trong những tiếng hét uất ức nhưng đầy kiên cường đó. 

 

Lần này, qua phim “The General”, tôi lại rùng mình lần nữa trước cảnh quay Bùi Tuấn Lâm, khi công an dẫn giải anh ấy ra trước cổng nhà, hai tay bị còng, nhưng trên khuôn mặt điển trai nở nhẹ nụ cười ngang tàng đầy khí phách… Anh là thân chủ hụt khi tôi chỉ vừa làm thủ tục bào chữa cho anh ấy, thì bản thân mình đã phải “lánh nạn”. 

 

Trước khi khán giả có dịp ngả mũ về nụ cười ngang tàng của Lâm - ông thánh “rắc hành”, bộ phim “The General” đã không quên nhắc về những thước phim của ông “Thánh rắc muối” Salt Bae đang đút miếng bò dát vàng cho Tô Lâm trong chuyến công du tại Anh Quốc, những thước phim vốn đã từng đưa tên tuổi của ông Bộ trưởng Bộ công an đi khắp thế giới, trước khi trở thành Tổng Bí thư ngày nay. 

 

Những sự kiện, như chiến dịch bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin do chính Tô Lâm đích thân chỉ huy, “mượn” máy bay của Slovakia. Hoặc Slovakia khởi tố hình sự Tô Lâm cùng 7 quan chức khác; Sự kiện Formosa… đều được điểm qua trong phim.

 

Về “The General”, ngay từ poster giới thiệu phim, với tấm ảnh Tô Lâm trắng đen trong bộ quân phục đại tướng đã là chi tiết hết sức đắt giá, thậm chí, ngay từ khi khán giả chưa ngồi trước màn hình.

 

Nhìn vào tấm ảnh, có số ít người đã vội vã đoán rằng đây là bộ phim “tô hồng” cho Tô Lâm chăng? Thế nhưng, với tấm ảnh rất thật ấy, tác giả làm poster đã khéo léo tạo hình Tô Lâm trong bộ quân phục đại tướng chẳng khác gì các nhà độc tài khác từng xuất hiện trên thế giới với cùng kiểu ảnh đó, những Hitler, Mussolini, Stalin, Pinoche… khi đang đắc thời và số phận của họ, chúng ta đều biết rõ.

 

Chưa kể rằng, thay thế cho ảnh màu, thì tấm ảnh trắng đen đã khắc họa Tô Lâm như là kiểu lãnh đạo độc tài của quá khứ mà thế giới văn minh đã rủ bỏ vào thùng rác lịch sử từ lâu. Chỉ còn số ít tồn tại, hiếm mà không hề quý, vẫn khiến cho người dân đất nước họ phỉ nhổ, như: Putin, Tập Cận Bình, Kim Yong Un hoặc Tô Lâm.

 

Tóm lại, “The General” là bộ phim rất đáng xem. Với người Việt trong nước, đây là bộ phim kể về câu chuyện khốn khổ đương thời của họ. Với người Việt sinh sống tại hải ngoại, thì lại càng nên xem, ít nhất:

 

- Để biết rằng mình đã may mắn như thế nào khi không phải sống dưới chế độ độc tài của Cộng Sản;

 

- Và cũng để biết rằng đồng bào trong nước đang phải sống khốn khổ như thế nào? 

 

Để khi có dịp, hãy cùng chìa bàn tay giúp cho đồng bào mình cùng thoát khỏi sự khốn cùng đó. Để tất cả người Việt được sống đúng với phẩm giá mà đồng bào hải ngoại đang được sống.

 

Điều sau cùng, tôi tiếc rằng nữ đạo diễn Laura Brickman đã cáo bận nên không đến được vào buổi ra mắt phim, vì lẽ, tôi cho rằng mình đã nợ bà ấy lời cảm ơn, rằng đã kể câu chuyện về đất nước của chúng ta, như tiếng thét uất nghẹn từ bên trong theo cách đầy chân thực. 

 

Hoa Thịnh Đốn, ngày 11 Tháng Một 2026

 

Ý kiến bạn đọc
16/01/202615:30:11
Khách
-“Cuộc chiến đấu của trí thức chống lại thứ độc tài mù quáng và vô nhân đạo bởi kẻ độc tài đã ra tay đày đọa người trí thức. Một trí thức, với cái liêm chính của con người và cái minh mẫn của tinh thần, là người lính chống lại kẻ áp chế chuyên lặp đi lặp lại các lời hứa hão huyền và sự bất lực đã phải cầu cứu đến sức mạnh của công an để giữ vững ngai vàng.”
Ls. Nguyễn Mạnh Tường
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu chuyện Samuel Green nhắc lại một bài học cũ mà vẫn mới - pháp luật có thể sai, nhưng dư luận đạo đức của xã hội – lương tri chung của nhà giáo, nhà báo, trí thức, giáo dân, độc giả – nếu đủ bền, vẫn có thể bẻ cong những bản án bất công. Khi một mục sư da đen bị tống ngục chỉ vì giữ Uncle Tom’s Cabin, chính các tiếng nói ấy, chứ không phải thiện chí của giới cầm quyền, đã dần mở cửa nhà tù cho ông. Giữa thời nay, khi ngôn ngữ và ý kiến dễ bị dán nhãn, bị siết trong tên gọi “chống woke” hay “đúng đắn chính trị”, bài học đó rất đáng nhớ: nếu xã hội không giữ cho mình một dư luận đạo đức độc lập – bảo vệ quyền đọc, quyền nói, quyền bất đồng – thì khoảng cách từ “quản lý ngôn luận” đến “vào tù vì một cuốn sách” không bao giờ xa như ta tưởng.
Belzoni, một thị trấn chừng hai ngàn dân ở Mississippi, lâu nay được quảng cáo là “Kinh đô Catfish của thế giới”. Nhưng với người da đen, cái tên ấy còn gợi lại một chuyện khác: một trong những vụ treo cổ thời dân quyền đầu tiên trên đất Mỹ ở thế kỷ này. Ngày 7 tháng 5 năm 1955, hai người thuộc tổ chức White Citizens’ Council ở địa phương nhắm thẳng vào ca-bin xe của Mục sư George Lee mà bắn; mấy viên đạn xé nát nửa phần dưới gương mặt ông. Lee là một trong những người đồng lập hội NAACP tại Belzoni, là người da đen đầu tiên ghi tên đi bầu được ở hạt Humphreys kể từ thời Tái thiết. Không những thế, ông còn vận động cho hơn trăm người da đen cùng thị trấn ghi tên vào danh sách cử tri, một con số đáng kể nếu nhớ tới kích thước nhỏ bé của Belzoni và bầu không khí bạo lực luôn treo lơ lửng trên đầu người da đen dám dùng lá phiếu của mình giữa thời Jim Crow
Khi Tổng thống Donald Trump bày tỏ mong muốn “mua” Greenland vào năm 2019, thế giới ban đầu tưởng rằng đó chỉ là một câu nói đùa. Nhưng khi Nhà Trắng xác nhận đây là đề nghị nghiêm túc, sự kiện lập tức trở thành tâm điểm của truyền thông quốc tế. Đến nhiệm kỳ sau, theo tường thuật của USA Today, ông Trump thậm chí đã tuyên bố trước Quốc hội rằng ông sẽ giành Greenland “bằng cách này hay cách khác” (“one way or the other”). Tuyên bố ấy không chỉ gây sốc vì tính bất ngờ, mà còn vì nó chạm vào một trong những vùng nhạy cảm nhất của địa–chính trị thế kỷ 21: Bắc Cực – nơi băng tan đang mở ra các tuyến hàng hải mới, tài nguyên mới và cạnh tranh chiến lược mới giữa Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc. Trong bối cảnh đó, câu chuyện Greenland không chỉ là một giai thoại chính trị. Nó là biểu tượng của sự va chạm giữa tham vọng cường quốc, quyền tự quyết của cộng đồng bản địa, và sự mong manh của các liên minh quốc tế.
Tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, Thụy Sĩ, Thủ tướng Canada Mark Carney đã đọc một bài diễn văn hiếm hoi khiến cả hội trường – gồm các nhà lãnh đạo chính trị và giới kinh tài quốc tế – đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Trong bài ph Câu trả lời của ông khởi đi từ hình ảnh một người bán rau. Mỗi sáng, ông chủ tiệm treo lên cửa kính tấm bảng “Vô sản toàn thế giới hãy đoàn kết lại”. Ông ta không tin câu đó – chẳng ai tin – nhưng vẫn treo lên để tránh phiền, để tỏ dấu quy thuận, để sống yên ổn. Và bởi vì mọi người bán hàng trên mọi con đường đều làm như thế, nên chế độ vẫn tồn tại – không chỉ nhờ bạo lực, mà còn nhờ sự tham gia của những người bình thường vào những nghi thức mà trong thâm tâm họ biết là giả. Havel gọi đó là “sống trong dối trá”. Sức mạnh của hệ thống không đến từ sự thật, mà từ sự sẵn lòng của mọi người đóng vai như thể nó là thật; và chỗ yếu của nó cũng từ đó mà ra: khi chỉ một người thôi không diễn nữa – khi người bán rau gỡ tấm bảng xuống – bức m
Đây là một cảnh báo nghiêm túc và rất đáng suy ngẫm về tính chính xác khoa học và trung lập địa lý trong các sản phẩm bản đồ - dữ liệu của Mekong River Commission. Việc Sông Hậu (Bassac) - một nhánh phân lưu mang gần 50% lưu lượng, đóng vai trò then chốt về phù sa, đa dạng sinh học và chống xâm nhập mặn - bị làm mờ hoặc “biến mất” trên nhiều bản đồ gần đây không còn là lỗi kỹ thuật thuần túy, mà đã chạm đến chuẩn mực khoa học và trách nhiệm thể chế.
Theo tường thuật cập nhật của US politics live sáng 14 tháng 1 năm 2026, Hoa Kỳ đã bắt đầu cho di tản một phần nhân sự khỏi một căn cứ không quân lớn tại Trung Đông, làm dấy lên nhận định rằng Washington có thể sắp tiến hành một cuộc không kích nhắm vào Iran trong vòng 24 giờ tới. Căn cứ này đặt tại Qatar, từng bị Iran tấn công hồi năm ngoái sau khi quân đội Hoa Kỳ oanh kích các cơ sở liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran. Việc di tản nhân sự tại các căn cứ tiền phương thường chỉ diễn ra khi khả năng xung đột đã bước sang giai đoạn cận kề.
Khi nhiều nơi trên thế giới sửa soạn đón năm mới vào đầu tháng Giêng, thì ở không ít quốc gia và nền văn hóa khác, năm mới lại đến vào những thời điểm hoàn toàn khác. Dù là lịch Gregory, lịch âm, lịch dương–âm hay các hệ lịch cổ gắn với tôn giáo và thiên nhiên, việc đánh dấu một năm mới vẫn là tập tục lâu đời. Ăn uống, lễ nghi, sum họp gia đình và suy ngẫm về năm cũ là những điểm chung; khác biệt nằm ở nhịp thời gian và ý nghĩa tinh thần mà mỗi nền văn hóa gửi gắm vào khoảnh khắc ấy.
Năm 2025 là một năm sôi động của khoa học, khi những bước tiến lớn đã được thực hiện trong nhiều lĩnh vực, từ y học, thiên văn, khảo cổ đến công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Những phát hiện và sự kiện này không chỉ mở rộng hiểu biết của con người về thế giới, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi mới, thúc đẩy sự phát triển của khoa học và công nghệ trong tương lai.
Ở Hoa Kỳ, khoa học xưa nay hiếm khi giành hàng tít lớn trên báo, cho dù ngân sách nghiên cứu suốt nhiều thập niên vẫn vững vàng qua mọi triều tổng thống như một thứ “quốc ước bất thành văn” về tri thức thuần túy. Năm 2025, khúc quân hành êm ả đó bỗng khựng lại: chính quyền Donald Trump, trở lại Nhà Trắng với nghị trình cải tổ khoa học và kỹ nghệ theo hướng ý thức hệ, đã kéo chính sách khoa học từ trang trong ra thẳng trang nhất.
Thuế quan — thứ từng vắng bóng trên mặt báo suốt nhiều thập niên — nay trở lại trung tâm chính sách kinh tế Hoa Kỳ, trong lúc Tối Cao Pháp Viện đang xét tính hợp hiến của các mức thuế toàn cầu do Tổng thống Donald Trump ban hành. Bài viết dưới đây, theo phân tích của Kent Jones, giáo sư kinh tế danh dự Đại học Babson, đăng trên The Conversation ngày 11 tháng 12 năm 2025, nhằm giải thích cặn kẽ thuế quan là gì, ai thực sự gánh chịu, và vì sao vấn đề này đang tác động trực tiếp đến túi tiền và tương lai kinh tế nước Mỹ. Thuế quan, nói gọn, là thuế đánh lên hàng hóa nhập cảng. Khi một công ty Hoa Kỳ nhập hàng từ nước ngoài, Cơ quan Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ sẽ gửi hóa đơn thuế; doanh nghiệp phải nộp đủ thì hàng mới được thông quan. Trên giấy tờ, người trả thuế là nhà nhập cảng. Nhưng trên thực tế, phần lớn chi phí ấy được chuyển thẳng sang người tiêu dùng qua giá bán cao hơn — từ thực phẩm, xe cộ cho đến quà tặng cuối năm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.