Hôm nay,  

250 Năm Di Dân: Con Lắc Chính Sách Của Hoa Kỳ

13/03/202600:00:00(Xem: 403)

di dan
 
Trong suốt lịch sử Hoa Kỳ, vấn đề di dân hiếm khi nào yên ổn. Ngay từ buổi đầu lập quốc, giới lãnh đạo đã tranh luận về việc nên mở cửa cho người mới đến đến mức nào. Năm 1801, trong thông điệp đầu tiên gửi Quốc hội, Tổng thống Thomas Jefferson than rằng con đường nhập tịch đối với ngoại kiều còn quá dễ dàng. Alexander Hamilton — một người di dân và cũng là đối thủ chính trị của Jefferson — lại nghiêng về phía siết chặt hơn.

Hai thế kỷ rưỡi sau, cuộc tranh luận ấy vẫn chưa dứt. Lịch sử di dân của Hoa Kỳ giống như một con lắc: mỗi khi cửa mở rộng cho người mới đến, không lâu sau lại xuất hiện phản ứng muốn khép cửa.

Sau thời thuộc địa, làn sóng di dân lớn đầu tiên diễn ra từ khoảng năm 1820 đến 1880. Phần đông người đến từ Bắc và Tây Âu. Nạn đói tại Ireland giữa thế kỷ XIX đã đẩy gần hai triệu người vượt Đại Tây Dương sang Hoa Kỳ. Trong khi đó, cơn sốt vàng tại California lại thu hút nhiều người Hoa đến bờ Tây.
Làn sóng thứ hai diễn ra từ khoảng 1890 đến 1919, khi hơn 18 triệu người từ Nam và Đông Âu — như Ý, Ba Lan và Nga — đổ vào các thành phố công nghiệp đang phát triển nhanh của Hoa Kỳ.

Nhưng mỗi khi số người nhập cư tăng mạnh, phản ứng hạn chế thường xuất hiện. Đến năm 1890, người sinh ở nước ngoài chiếm gần 15% dân số Hoa Kỳ — một mức phải đến giữa thập niên 2020 mới vượt qua.

Trong bối cảnh đó, Quốc hội thông qua Đạo luật Loại trừ Người Hoa năm 1882, cấm lao động Trung Quốc nhập cư vào Hoa Kỳ trong mười năm. Đây là đạo luật liên bang đầu tiên hạn chế di dân dựa trực tiếp vào chủng tộc hoặc quốc tịch.

Năm 1924, Quốc hội tiếp tục đặt ra hệ thống hạn ngạch di dân. Mỗi quốc gia châu Âu chỉ được gửi sang Hoa Kỳ số người tương đương 2% số người cùng quốc tịch đang sống tại Mỹ theo thống kê năm 1890, trong khi di dân từ châu Á gần như bị cấm hoàn toàn. Hệ thống hạn ngạch này kéo dài khoảng bốn thập niên và khiến Hoa Kỳ không tiếp nhận được hàng ngàn người Do Thái chạy trốn chế độ Đức Quốc xã tại châu Âu.

Đến năm 1970, chỉ còn khoảng 5% dân số Hoa Kỳ sinh ở nước ngoài — mức thấp hiếm thấy trong lịch sử quốc gia này. Nhưng ngay trước đó, con lắc chính sách đã bắt đầu xoay chiều.


Năm 1965, Tổng thống Lyndon Johnson ký Đạo luật Di trú và Quốc tịch sửa đổi, bãi bỏ hệ thống hạn ngạch dựa trên chủng tộc. Luật mới ưu tiên đoàn tụ gia đình và thu hút lao động có tay nghề, trở thành nền tảng của hệ thống di trú hiện đại của Hoa Kỳ.

Từ đó, cơ cấu người nhập cư cũng thay đổi. Thay vì chủ yếu đến từ châu Âu, ngày càng nhiều người đến từ Mỹ Latin và châu Á. Sau khi Quốc hội thông qua luật tị nạn năm 1980, nhiều người chạy trốn bạo lực tại Trung Mỹ tìm đến biên giới phía nam Hoa Kỳ. Một số nhà thờ tại Arizona và California mở cửa bảo vệ họ, đặt nền móng cho phong trào “thành phố trú ẩn” sau này.

Đồng thời, di dân bất hợp pháp cũng tăng lên. Đến khoảng năm 2000, người Mexico đã trở thành cộng đồng di dân lớn nhất tại 31 tiểu bang.

Dư luận Mỹ cũng thay đổi theo thời gian. Năm 1965, chỉ khoảng một phần ba người Mỹ được Gallup khảo sát cho rằng nên giảm nhập cư. Nhưng đến giữa thập niên 1990, con số này đã vượt quá một nửa, khi tâm lý chống di dân gia tăng tại nhiều tiểu bang miền Tây.

Năm 1994, cử tri California thông qua Proposition 187, một đề nghị nhằm tước quyền tiếp cận dịch vụ công đối với người không giấy tờ. Dù sau đó bị tòa án bác bỏ, đạo luật này vẫn trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều nỗ lực hạn chế di dân sau này.

Trong những thập niên gần đây, quan điểm về di dân giữa hai đảng lớn ngày càng khác biệt. Sau đợt gia tăng nhập cư năm 2024, chỉ 39% cử tri Cộng Hòa nói với Gallup rằng họ cho rằng di dân là điều tích cực — mức thấp nhất từ trước tới nay.

Donald Trump giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống với lời hứa đóng cửa biên giới và trục xuất hàng triệu di dân bất hợp pháp. Tuy nhiên, các chính sách siết chặt biên giới cũng đang gây tranh luận trong công chúng.

Sau 250 năm, nước Mỹ dường như vẫn chưa thể dứt khoát với câu hỏi di dân: nên mở cửa hay nên khép cửa. Con lắc của lịch sử vẫn tiếp tục dao động giữa hai lựa chọn ấy.

Nguyên Hòa biên dịch
Nguồn: Theo bài phân tích đăng trên tạp chí The Economist ngày 4 tháng 3 năm 2026.
 

Theo các nhà chức trách, vào sáng sớm Chủ nhật, một tay súng tại Louisiana đã giết 8 trẻ em—trong đó có 7 người con ruột của hắn—và bắn trọng thương hai người khác trong một vụ bạo lực gia đình kinh hoàng diễn ra tại hai ngôi nhà. Vụ này đã gây chấn động một khu dân cư tại Shreveport và trở thành một trong những vụ xả súng hàng loạt đẫm máu nhất cả nước trong hơn hai năm qua.
Patel từng say rượu tới mức biến mất trong phòng, FBI phải kêu đội SWAT tới phá cửa cứu ra. - Bất kể lệnh tòa, ICE trục xuất 174 người DACA tòa bảo vệ, bắt thêm 270 người DACA. - ICE bắt, sửa soạn trục xuất người thông ngôn duy nhất ở tòa án Texas chuyên về 3 ngôn ngữ Punjabi, Hindi, và Urdu - Bị Trump loại ra vòng ngoài, Giám Đốc Tình Báo vuốt ve Trump bằng cách công bố hồ sơ luận tội Trump vì Trump xin Ukraine truy tố gia đình Biden, nghi do Dân Chủ móc nối CIA.
- Eo biển Hormuz tiếp tục căng thẳng: tàu chở dầu bị tàu vũ trang Iran khai hỏa. - Lốc xoáy tàn phá thị trấn Lena, Illinois. - Ba người bị kết án vì giả gấu để lừa đảo, lấy tiền bảo hiểm. - Trump tham gia đọc Kinh Thánh sau tranh cãi với giới Kitô giáo. - Nga tung tin giả về chuyến thăm Ukraine của Quốc vương Thụy Điển. - California kêu gọi chủng ngừa mpox sau khi phát hiện biến chủng nghiêm trọng hơn tại San Francisco. - Binh sĩ Pháp thiệt mạng tại Lebanon.
Cựu viên chức ngoại giao Hoa Kỳ Lionel Rosenblatt, ân nhân của gần 400 người dân miền Nam Việt Nam, vừa qua đời ngày Thứ Bảy, 11/4, sau thời gian dài chiến đấu với căn bệnh ung thư, thọ 82 tuổi. Tổ chức Refugees International loan tin trên trang nhà. Ông là người đã thực hiện một cuộc sơ tán “không được phép”, đưa hàng trăm người dân Việt Nam rời khỏi Sài Gòn trước ngày 30/4/1975.
Hiện tại đã có 33 tiểu bang có luật yêu cầu các khu học chánh thực hiện lệnh cấm sử dụng điện thoại di động trong các lớp học thuộc các trường phổ thông (K-12). Hầu hết các lệnh này cấm việc sử dụng điện thoại trong toàn bộ thời gian học tập tại trường.
Tôi xúc động vì nghĩ rằng mình là kẻ di dân trôi giạt qua đây, dù nghèo nhưng cũng có một mái ấm gia đình, cuộc sống tương đối bình yên, đâu phải sống đời vô gia cư lang thang như thế này. Còn cô ta, một người Mỹ trắng, quê hương của cô là đây, tổ tiên của cô đã đóng góp mồ hôi nước mắt để xây dựng đất nước này. Tại sao cô lại là người vô gia cư không cửa không nhà? Tôi ngồi xuống và rút tờ giấy 20 đô-la đưa cho cô. Cô ta không nói gì mà chỉ lặng lẽ gật đầu.
Bà Rosa María Carranza nhoài người về phía trước, giữ lưng cho một bé gái 3 tuổi trong lúc cô bé trèo lên một tảng đá trên những ngọn đồi rậm rạp phía đông bắc Oakland. Trong trang phục leo núi và đeo những chuỗi vòng hạt, bà Carranza, 67 tuổi, đi lại linh hoạt giữa những hàng cây và lũ trẻ trong một buổi sáng đầy nắng của Tháng Mười Hai. "Bám chắc vào cành cây đó con," bà nói bằng tiếng Tây Ban Nha. "Con làm được mà, tình yêu của bà!"
Theo cuộc điều tra của Nicholas Nehamas, Allison McCann, Steven Rich, Jazmine Ulloa và Hamed Aleaziz, đăng trên The New York Times ngày 9 tháng 4 năm 2026, chính quyền Trump đã gây sức ép rộng khắp lên hệ thống tòa di trú, sa thải hơn 100 thẩm phán, bổ nhiệm thêm nhiều người mới có khuynh hướng cứng rắn hơn, và dùng cả theo dõi nội bộ lẫn chỉ thị hành chánh để đẩy số lệnh trục xuất lên cao, trong khi tỷ lệ chấp thuận đơn tị nạn rơi xuống mức thấp chưa từng thấy.
Quyền công dân theo nơi sinh tại Hoa Kỳ hiện đang được Tòa án Tối cao Hoa Kỳ xem xét lại một lần nữa. Tổng thống Donald Trump đã đích thân tham dự phiên tranh luận miệng tại Tòa, điều mà nhiều người cho là không phù hợp. Quyền công dân theo nơi sinh có nghĩa là hầu hết các em bé sinh ra tại Hoa Kỳ được tự động trở thành công dân Hoa Kỳ. Luật này xuất phát từ Hiến pháp. Trường hợp ngoại lệ chính là con của các nhà ngoại giao nước ngoài.
Trung Quốc hiện nắm vị trí gần như áp đảo trong việc sản xuất hầu hết những bộ phận then chốt của lưới điện hiện đại, từ tấm pin mặt trời, cáp điện cao thế, máy biến thế cho đến các loại pin dùng để tích điện. Ngay trước khi chiến sự với Iran nổ ra, các công ty Trung Quốc đã đẩy mạnh bước chân ra ngoài nước, giúp nhiều quốc gia xây những hệ thống điện mới để đáp ứng nhu cầu tiêu thụ điện ngày càng lớn, nhất là trong thời đại trí tuệ nhân tạo đang ngốn điện khắp nơi.
Chính quyền Trump đã đạt thỏa thuận với Hiệp Hội Thư Viện Hoa Kỳ và một nghiệp đoàn công nhân văn hóa, chấm dứt nỗ lực kéo dài suốt một năm nhằm giải thể Viện Bảo Tàng Và Dịch Vụ Thư Viện, tức cơ quan liên bang phụ trách cấp ngân khoản cho thư viện, viện bảo tàng và nhiều định chế văn hóa trên toàn quốc. Thỏa thuận, do Bộ Tư pháp đạt được vào tuần trước, xác nhận rằng cơ quan này sẽ tiếp tục cấp trợ khoản và duy trì các chương trình đang có tại mọi tiểu bang và lãnh thổ của Hoa Kỳ. Chính quyền Trump cũng xác nhận đã phục hồi toàn bộ những khoản trợ cấp từng bị hủy bỏ trước đó, đúng theo một phán quyết pháp lý riêng ban hành từ năm ngoái, đồng thời thu hồi các quyết định cắt giảm nhân sự và cam kết sẽ không tiến thêm bước nào để thu nhỏ cơ quan này nữa.
Theo Sonja Anderson, phóng viên thường trực của Smithsonian Magazine, viết ngày 3 tháng 4 năm 2026, một hệ thống thang cuốn ngoài trời dài gần 3.000 foot vừa được đưa vào sử dụng tại huyện Vu Sơn, Trùng Khánh, mở ra một lối đi mới lên vùng cao vốn từ lâu rất khó qua lại. Công trình này mang tên “Nữ Thần”, gồm 21 thang cuốn riêng biệt, 8 thang máy, 4 lối đi chuyển động cùng nhiều cầu bộ hành nối tiếp nhau. Toàn bộ hành trình đưa người đi lên độ cao khoảng 800 foot, tương đương một tòa nhà chừng 80 tầng. Nếu đi trọn hệ thống, hành khách mất khoảng hơn 20 phút.
Jess Reia, giáo sư phụ khảo về khoa học dữ liệu tại Đại học Virginia, viết trên The Conversation ngày 27 tháng 3 năm 2026 rằng hàng ngàn thành phố và thị trấn tại Hoa Kỳ đã âm thầm lắp đặt hệ thống máy ảnh đọc bảng số xe, và nay khi được ghép với trí tuệ nhân tạo, mạng lưới này đang làm dấy lên nhiều lo ngại về quyền riêng tư, tự do dân sự và khả năng bị nhà chức trách dùng để theo dõi dân chúng trên quy mô lớn.
Theo Ellen Wexler, phụ tá biên tập mục nhân văn, viết trên Smithsonian Magazine ngày 10 tháng 4 năm 2026, bức tranh The Parsonage Garden at Nuenen in Spring của Vincent van Gogh, từng bị đánh cắp khỏi một viện bảo tàng Hòa Lan rồi được tìm lại trong một túi Ikea cùng chiếc gối dính máu, nay đã được phục chế và đưa ra trưng bày trở lại.
Một công trình nghiên cứu dài hạn mới công bố cho thấy việc lớn lên trong cộng đồng có pha chất fluoride vào nước máy không làm giảm chỉ số I.Q. cũng không làm suy yếu chức năng não về sau. Đây là nghiên cứu đầu tiên tại Hoa Kỳ theo dõi mức phơi nhiễm fluoride trong nước sinh hoạt từ thời thơ ấu rồi đối chiếu với khả năng nhận thức cho đến tuổi 80.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.