Năm Mươi Năm Cùng Tôi Nhìn Lại

28/04/202510:54:00(Xem: 1466)

 

Freedom Journey
Freedom Journey - NVH

 
1.
Năm mươi năm nhìn lại –  chính trị gia, nhà báo tây phương

có những hy sinh chúng tôi sẽ không quên

nhưng bao nhiêu người trong các ông đã thực sự biết chúng tôi ngày đó

 

gió nhiều tầng

ánh sáng nhiều bước sóng

loại gió chỉ có thể cảm nhận khi nó quạt lá phổi nhiễm độc của ta hàng nghìn ngày

thứ ánh sáng tro đầy màu trắng 

 

trẻ con của chúng tôi

gọi nhau xem ngôi nhà đêm qua sập vì pháo kích

xương và thịt

Saigon của chúng tôi, thế đấy

đau từ trong ruột

có là miền Nam các ông đã nhìn thấy hay không?

 

nhìn lại - nhưng tháo kính râm

vào chỗ không có (chỉ vì ông luôn nhìn hướng khác)

những trái mìn lừa bịp

quanh năm chờ con đường đêm mệt nhoài và chuyến xe đò sớm vội vàng

chờ tan nát hình hài trải những cánh đồng hoang

mồ tập thể dài chưa tới nửa mùa xuân, nhưng sống trong đầu chúng tôi gần như là bất tử

chúng tôi gạn niềm vui từ sợ hãi và đe dọa

níu tự do với cánh tay rời rã

các ông chỉ có một Jane Hà Nội

chúng tôi có ngàn khờ khạo Mỵ Châu

 

trước hàng hàng lớp lớp địch thủ

người lính của chúng tôi không cần kèn trổi hay chỗ tựa

nhưng những viên đạn lẻ loi

những chiến xa thở dốc

cầu vồng tan, bầu trời lặng lẽ khô

 

lịch sử cau mày

viết lại những thiên vị, hồ đồ

nhưng bờ đê đã vỡ và tất cả trôi xuôi chiều nước mắt

 

2.

Năm mươi năm nhìn lại –  Mẹ Việt Nam

độc lập tự do thống nhất

lý tưởng, niềm tin –  tuỳ cơ tùy lúc

bạn, thù, chủ nghĩa, định hướng –  nghiêng dần chân trời cũ ngọn tre

đường về La Mã bao xa?

biển có còn mặn máu?

đất có còn sậm máu?

một vài triệu sinh mạng cho hòa hợp Đông-Tây Đức

mẹ tính xem có là cái giá hời?

 

3.

Năm mươi năm nhìn lại –  chính tôi

tình quê hương vá bao nhiêu mảng

một phần đời học yêu đất nước

hai phần đời đi tìm tổ quốc

đếm với tôi, dù vết thương còn buốt

hạnh cùng bất hạnh, mỉa mai của vòng tròn

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già