Thơ Chủ Nhật | le repos | về đâu? | giọt mưa trinh nguyên

05/07/202510:20:00(Xem: 2907)
dao động
Ảnh minh họa 



le repos


Anh chỉ dừng chân, không phải sóng*
Nước trên mắt cá đã dâng đầy
Qua khe đồi lũng như bay lượn
Chợt trôi về giữa một ngón tay

Thì thào nghe cỏ lá dao động
Ở mút tầm gai của dậy thì
Khi lộc vừa xuân trên cành thắm
Là yêu bắt đầu chập chững đi

Bước nhau vào chương hồng sách vở
Lập trình xanh những cuộn dây xanh
Vạn niên gió chở lên đồi biếc
Điệu lý uyên sơ của ngọn ngành

Ta mới dừng chân mà vội đắm
Những hạt vi sinh lả từ trường
Có phải bên bờ thương hải dậy
Trùng phùng từ một kiếp oan ương


h o à n g x u â n s ơ n
30 juin 2025
* ý thơ : bạch diệp
Tranh mượn từ FB không rõ tác giả.

 

*

 

 

về đâu?     

 

 

mùi hóa chất thanh tẩy nồng nặc 

như một nhắc nhở

khoảnh khắc đã trôi qua

vĩnh viễn

 

buông tay

bước nhanh

không ngoảnh lại

ruột gan quặn thắt

 

tôi quá mệt mỏi

tách rời khỏi thân xác

bước xuống bãi đậu xe bệnh viện

như bước vào đám mây

dường như trời vừa tạnh sau cơn mưa

không biết phải lái xe về đâu

 

về đâu?

dưới bầu trời xám tro

cõi tịch lặng mịt mù không định hướng

 

một thoáng mùi nước hoa trong xe

có thể nào tái tạo đời sống qua quá khứ?

hay đã đến điểm không thể quay lại

như bầy hạc origami bất chợt vỗ cánh bay cao vút

để lại âm bản choáng ngợp trong sương khói cuối ngày.   

 

Quảng Tánh Trần Cầm

 

*

 

giọt mưa trinh nguyên

 

 

con đường đất ẩm

nghe cơn mưa thấm vào chân

cơn bão trái mùa để lại dấu vết

những hạt mầm trơ trụi

không một lời an ủi

cụm hoa vừa nở sóm mai

 

nắng mùa hạ tinh khiết như lòng thiếu nữ

ngợi ca tình yêu buổi chiều

hân hoan xuyên qua vòm lá

ngồi bên khung cửa

tách trà bốc khói

rơm rạ quê hương mênh mang

 

giọt mưa nào trinh nguyên

thấm trên vai ướt áo

em không từ chối lời ân sủng

cuối vườn mang lại con chim non

tiếng hát khi buồn khi vui

như hiện thực của hạnh phúc

 

tóc hiếm hoi một góc vườn hoang dã

đường chỉ thêu tỏ tình vai áo

la cà bằng hữu sáng tối chiều trưa

giọt mưa rụng trên tay

mát trái tim ngày nóng hạ

như một hồi tưởng và nhắc nhớ…

 

thy an

 

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời