Thú Ngấm Thơ | Yêu Hít Thở | Giã biệt phố núi

19/07/202517:19:00(Xem: 1510)
IMG_4387
Minh họa Đinh Trường Chinh



Thú Ngấm Thơ

 


Em bệnh. Chị đến thăm, hỏi: “Sao phòng hôi nước mắm?”

Nhìn quanh, Cúc, Lài, Phong lữ, Hồng đơn,… Dạ lan hương ngoài cửa sổ, làm sao hôi?

Hôm qua, anh đến chơi, đọc thơ giữa chừng, quay lại hỏi: “Mùi gì thủm?”

Xung quanh, thơ, đàn, tranh, rượu, trà tàu, thủm chỗ nào?

Em tự ngửi mình, áo quần đang mặc, chỉ mùi dầu xanh pha hơi cay quá khứ.

Dưới chân giường èo uột, chưa hư mốc, đống tương lai. Mùi gì như ngày mai.

Hay tất cả mùi em thơm là thúi?

Chị khoan về, cho em hít thử, ừ, chị thơm.

“Chắc em ăn nhiều nước mắm?”

“Tháng này bệnh, hết nước mắm, chưa mua.”

Chị chỉ: “Chỗ kia, đổ nước mắm?”

“Không. Đống thơ.”

 

Máu Việt có nước mắm.

Chữ nghĩa tinh anh sau mặn là ngọt chất dân mình.

Không thiếu trong bất kỳ món ăn nào dân tộc.

Làm sao thiếu trong thơ?

Thiếu nước mắm thơ lạt tình máu Việt

Nước mắm nhiều thơ ‘trữ tính’ mùi hôi

“Chị ơi, trước hết thơ phải thúi

Ngấm giữ lâu ngày mới thơm.

Nếu chị pha chút chanh ít đường và ớt,

Chấm đời vào, nhất định sẽ hít hà.”

 

 

Yêu Hít Thở

 


Khi em hỏi, còn yêu em nữa không?

Ngay lúc đó,

Xe cứu thương hú còi.

Tiếng tử vong xô câu hỏi qua bên kia thế giới.

Ngây ngô nhìn em, tôi lắt đầu, không nghe.

 

Khi em hỏi, còn yêu em nữa không?

Ngay lúc đó,

Mưa vang rền sấm sét.

Câu hỏi thất lạc. Câu hỏi ù tai.

Lơ láo, tôi lắt đầu, không biết.

 

Không hỏi nữa, em viết, Còn yêu em không?

Gió thổi mạnh, giấy bay biệt dạng.

Hình như ý trời không cho tôi trả lời.

Câu hỏi bực bội.

Câu hỏi vùng vằng.

Câu hỏi bỏ đi.

 

Yêu dùng hít thở, không phải để hỏi.

Yêu được hồi nào cứ yêu.

Một hôm tự nhiên: hết.

Như còi cứu thương: tắt,

Như sấm sét: câm

Gió sẽ thối tất cả biệt tích.

 Em à, suốt đời này

Không yêu em, tôi biết yêu ai?

 

Giã biệt phố núi

 

 

Đi dưới hiên nhà núp mưa

Anh sinh viên và người yêu khép nép

Con phố dốc đẹp chuyện tình thời chiến tranh

Quán cà phê ngồi bên nhau nhạc buồn lả tả

Tình hình quê hương hoàn cảnh sương mù

Hàng thông xanh sẽ tiếc nhớ ngày xanh

Tuổi trẻ bên nhau đoạn lìa khi mưa khuất núi

Bước chân về, xuống bậc cấp, qua cầu gỗ, lẻ loi

Con lạch nước dâng cao mùa chôn cất

Bước chân đi, phố xá lạnh, mưa trôi dấu giày

Chở sương mù chuyến xe đò quanh co xuống núi

Mỗi chặng đường, tình đứng lại bên lề, nhớ nhung

Mươi cây số nữa, không cách gì quay lại

Qua vài khúc quanh, tình chỉ còn trang thư, mong manh

 

Thời chiến tranh, yêu nhau từng nụ hôn giã biệt

Mắt em nhìn xa xôi khi gần gũi bàn tay

Trong ký ức chân dung tình ảm đạm, nhan sắc rũ rợi

Đành vội vàng cho kịp chuyến cuối xe đò

Đường phố đó dốc lên dốc xuống

Nhìn người đi nước mắt nhấp nhô, bóng xa mờ

Cứ hẹn nhau, biết đâu, sống còn là hy vọng

 

Khế ước chờ tro

 

Không buồn nào giống buồn nào.

Không buồn nào giống buồn này.

Màu xám tro dần trở thành xám đậm.

Băn khoăn thành mờ mịt, nặng nề, không lối ra.

 

Lúc trẻ viết:

 

“Xưa nay có ai mà không buồn

Nặng trong hồn chút gì vấn vương

Ngày xưa mới lớn buồn lẩm cẩm

Nay tuổi trung niên buồn tầm thường

 

Buồn tầm thường trong tròn ngoài vuông

Lúc sâu lúc cạn lúc điên cuồng

Khi cao khi thấp khi lơ lửng

Buồn làm đời ta thêm dễ thương”

 

Giờ đây, không buồn nào đặt tên buồn này.

Đặt cọc, trả góp, chờ mai chết.

Chết không phải nỗi buồn.

Buồn trả tiền chết, trong khi cần mua rượu?

Buồn này buồn dị thường.

Khế ước đốt, trộn tro vào phân bón.

 

Ngày 15 tháng 7, tôi ký tên.

Ngu Yên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện
Bước xuống thềm nhà | Đi vào mùa đông trước mặt | Những hàng cây sẽ rung lên | Chiếc khăn quàng cổ gió
Những hạt nước rơi không nhịp điệu / Trên quê hương mùa bão lũ / Tạo ra âm ba sầu thảm / Như khúc cầu hồn của Mozart / Những bản dự báo là niềm hy vọng run rẩy cùng nỗi âu lo / Dập dìu theo con nước / Và những cư dân vùng trũng / Biết cũng chẳng để làm gì / Khi bốn bề mênh mông màu nước bạc Lạnh ngắt / Cùng bóng đêm bao phủ / Gió rít mưa tuôn xối xả con nước cuồn cuộn / Tràn vào mỗi nhà, mỗi con đường, mỗi xóm nhỏ / May mắn cho con người còn biết nguyện cầu / Để có chút bình tâm trong hoạn nạn / Để còn hoài mong vào sự cứu rỗi ở thời khắc lâm chung
Bài thơ gửi Ôn (Thầy Em) vào ngày 31 tháng 10, năm 2023. Và 6 câu thơ Ôn đáp trả gửi lại vào ngày 01 tháng 11 như một lời chào ly biệt.
Lòng cây mấy thưở ai người biết | Từng khóc từng reo đã mấy lần
nhỏ xuống giọt mưa trên vai áo | câu chữ phía trước phía sau vóc dáng | nghe tiếng buồn thế kỷ ngân vang tâm thức
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?