Ngu Yên đọc và giới thiệu. Bài thơ: Dịu Dàng Ơi.

05/08/202517:25:00(Xem: 1172)

NGU YÊN đọc và giới thiệu.

Bài thơ: Dịu Dàng Ơi.

Của nhà thơ Nguyễn thị Ánh Huỳnh (1955)

Nhà giáo. Hiện sinh sống tại Sài Gòn.


~ o0o ~

 

Ann Phong Tranh Acrylic
Minh họa Ann Phong

 

Cảm giác đầu tiên khi đọc bài thơ là ngộ nghĩnh, tinh nghịch, thông minh và dễ thương. Đọc đến lần thứ ba, lúc này nghiền ngẫm tâm sự, chết rồi là hết những ưu phiền.

Lời thơ của người phụ nữ nửa đùa với chồng, nửa nhắn nhủ một chút gì để suy nghĩ. Sự lập lại năm lần: “…ba của sắp nhỏ ơi,” ấm áp giọng miền nam như một câu hò khi vui, như một câu tụng khi buồn, có khi là một câu cầu nguyện.

 

Bài thơ bắt đầu “Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi” Ký hiệu “dịu dàng không chịu nổi” mở ra câu hỏi “ai không chịu nổi?” Dịu dàng “vì hoa Quỳnh đang nở, vì ánh trăng tỏ tình với hoa, vì lưỡi sóng đại dương liếm cát, vì trời dịu dàng ôm đất, vì phù sa sông đang hoài thai…” Những biểu tượng của tình yêu thân xác nói lên sự thiếu dịu dàng của người chồng đối với vợ. Một trách móc lãng mạn văn vẻ mà ngầm ngấm đơn lẻ, phơn phớt buồn hiu.

Cảm nhận sự dịu dàng của thiên nhiên mà mình thiếu thốn, tạo ra cảm giác “chịu không nổi.” Chịu không nổi cả hai mặt, tâm lý và thể chất.

 

[ Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi.

Se sẽ thôi ba của sắp nhỏ ơi!

Vì ngoài kia hoa quỳnh đang nở.

Tươi tỉnh lên ba của sắp nhỏ ơi!

Vì ngoài thềm ánh trăng đang tỏ tình với hoa lài.

Rạo rực lên ba sắp nhỏ ơi!

Vì ngoài đại dương lưỡi sóng đang liếm cát.

Thảnh thơi lên ba của sắp nhỏ ơi!

Vì trên mái nhà ta trời dịu dàng đang ôm đất.

Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi!

Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai.]

 

“… phù sa đang hoài thai” một ẩn dụ nhắn nhủ lòng chờ đang đợi, mong tình mà chưa thoải mái với yêu.

 

Bài thơ tiếp theo diễn tả khả năng biến động khi thiếu dịu dàng: “con nai có khi thành sư tử” và nếu được dịu dàng cưng chiều thì sư tử cũng thành nai. Lời thơ nhẹ nhàng nhưng đây là ý tưởng phản đối, một làn sóng ngầm định hình trong thực tế. Sự so sánh giữa nai và sư tử tạo ra ấn tượng dễ đồng cảm.

 

[ Ôi sự dịu dàng

Có thể biển sư tử thành nai.

Thiếu sự dịu dàng

Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.]

 

Lời thơ dẫn đến đỉnh cao trào, nơi thực sự là những gì tâm sự chủ yếu của bài thơ. [Tôi được hưởng sự dịu dàng trong giấc ngủ. / Của người đàn ông ảo không rõ mặt. / Ba của sắp nhỏ ơi! / Đừng ghen với kẻ hào hoa cuối cùng đang đợi. / Để ga lăng tôi. Kẻ đó có tên là Đất. ]

 

Câu chuyện xuyên qua tâm lý của Freud. Giấc mơ có kẻ vô hình khác dịu dàng. Nói lên điều gì khá rõ ràng mà tôi không cần phải lộ liễu. “Đừng ghen”, “Kẻ hào hoa tên Đất”, chờ đợi và chiều chuộng. “Ba của sắp nhỏ ơi, sao anh không tươi tỉnh lên, sao anh không rạo rực lên, sao anh không thảnh thơi lên, từ từ thôi, se sẽ thôi,” dịu dàng thôi.

 

Bài thơ kết thúc, hình ảnh sau lưng hai câu cuối, bùi ngùi “để chết rồi tôi được dịu dàng ôm Đất,” sao mà lẻ loi, sao mà thua thiệt, sao mà phụ nữ Việt.

 

Nhìn chung:

Đây là một bài thơ giàu khả năng gợi cảm và gợi ý. Chủ đề về sự “Dịu Dàng” và thiếu dịu dàng trong nghĩa đen tình yêu và thiếu dịu dàng trong nghĩa bóng vợ chồng. Dẫn đến lối thoát của người phụ nữ hiền lành, quen khuất phục dưới quyền gia trưởng, lập lòe với ý tưởng: chết là hết.

Giọng điệu của thơ chân thành, ví von thành hình trong một cấu trúc truyền thống với một kết luận có ý nghĩa.

 

Bài thơ gốc.

 

DỊU DÀNG ƠI.

 

Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi.

Se sẽ thôi ba của sắp nhỏ ơi!

Vì ngoài kia hoa quỳnh đang nở.

Tươi tỉnh lên ba của sắp nhỏ ơi!

Vì ngoài thềm ánh trăng đang tỏ tình với hoa lài.

Rạo rực lên ba sắp nhỏ ơi!

Vì ngoài đại dương lưỡi sóng đang liếm cát.

Thảnh thơi lên ba của sắp nhỏ ơi!

Vì trên mái nhà ta trời dịu dàng đang ôm đất.

Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi!

Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai.

Ôi sự dịu dàng

Có thể biển sư tử thành nai.

Thiếu sự dịu dàng

Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.

Tôi được hưởng sự dịu dàng trong giấc ngủ.

Của người đàn ông ảo không rõ mặt.

Ba của sắp nhỏ ơi!

Đừng ghen với kẻ hào hoa cuối cùng đang đợi.

Để ga lăng tôi.

Kẻ đó có tên là Đất.

Để chết rồi tôi được dịu dàng ôm.

 

(trong tập "Đừng múc cạn nỗi buồn " -

Ánh Huỳnh)

Nguyễn Thị Ánh Huỳnh, nhà giáo, sinh năm 1955, Long An. Hiện sinh sống tại TP HCM.

 

 

 

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời