Thơ Chủ Nhật: Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An

24/08/202512:47:00(Xem: 1197)

Saatchi Art
Tranh Saachi Art



HOÀNG XUÂN SƠN


những người

Những người đàn bà
Tạm quên đi sự dịu dàng
Bùng lên tranh luận gay gắt
Bỗng chốc những người đàn bà
Thực sự đàn bà

Tôi không thể hiểu được đàn ông ở góc cạnh nào
Gọt dũa
Tự hào
Phơi phóng
Bằng cái chết tiệt nam tính
Những cụ lão bắt đầu
Xuống dốc

Những người săm soi đời tôi
Như một cổ đông xuống dần mệnh giá
Ngôi nhà hạnh phúc bỗng nên từ đường
Những que nhang cắm mù trong gió
Lửa và nước
Đám cháy bên triền lưu vực
Thổi bùng tóc tơ

Hàng ngày đi nạo vét chữ nghĩa
Tôi không còn gì hãnh tiến
Ngoài những đường mương cạn tình
Em có nhìn thấy đâu con thuyền giấy
Mù khơi tôi hôm nào

h o à n g x u â n s ơ n
23.08.2025

 

 

chất độc

Những bóng ma của nhà tranh
Bỗng nhiên biến thái thị thành da cam
Hãy khiếu kiện chất càm ràm
Từ manh mún nhỏ thành ham hố người


h o à n g x u â n s ơ n
15.8.25

*


NGUYỄN HÀN CHUNG

 

tôi lừa dối tôi


Buổi sáng thức dậy tôi tự đánh lừa mình
bằng một tách cà phê đường hóa học
biến đắng thật thành ngọt giả
đã hơn mười năm
từ lúc thử máu thấy chỉ số vượt ngưỡng

Ngồi vào bàn viết chăm chú nhìn người xuất hiện nhăn nheo phờ phạc trong tấm gương soi tôi tự đánh lừa mình vẫn còn phong độ chán
( không phong độ sao có nhiều em xinh đẹp trẻ măng từ trong nước lẫn hải ngoại còn rủ rê rù quến gửi cho tôi cả ảnh khỏa thân các video tự xử của các nàng ).

Tôi tự biện hộ cho sự lừa dối tôi của chính mình .

Nhìn những tập thơ đã in tôi tự đánh lừa mình
thơ mình hay được nhiều người thưởng thức trên facebook và các tạp chí văn chương thời danh.

Ta sẽ là nhà thơ lớn.


Tôi tự đánh lừa mình vẫn còn yêu tha thiết 

những người tình cũ nơi cố hương 

trong những bài thơ giả dối sến rện thương nhớ muôn vàn

Viết văn làm thơ để giải trí cho vui tôi tự đánh lừa mình như thế nhưng thâm tâm muốn được đời xem mình là một nhà văn nổi tiếng
(đôi khi còn mơ cả giải Nobel)

Chán đàn bà kể cả những người đẹp 

bởi họ chỉ đem rắc rối đến cho mình khi họ nghĩ mình là của họ. 

Tôi tự lừa tôi như vậy nhưng vẫn khát khao được ôm những tấm thân kiều diễm ấy thậm chí còn muốn hơn kia

Vân, vân & vân vân

Tôi tự hào không bao giờ lừa ai 

tôi chỉ lừa tôi, tôi không biết mình đối xử tồi tệ với tôi 

tôi vẫn cứ lừa mình 

làm kẻ lừa dối vĩ đại 

chỉ lừa duy nhất một đối tượng  .

 

Tôi còn lừa dối tôi tới
bao giờ nữa bao giờ nữa
không biết trên đời này 

có ai không bao giờ tự lừa dối mình không?

 
Nguyễn Hàn Chung

*

QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

trong hộp đen                   

  

như chiếc bateau mouche

nàng chậm rãi đâm thẳng vào ngực tôi

đè bẹp và nghiền nát ảo vọng thanh mảnh

cơn đau ngấu nghiến quặn thắt

bưng bít trong chiếc hộp đen

tôi nín thở nhắm mắt đếm ngược

đồ chừng ai đó tải xuống đầu tôi

tầng tầng lớp lớp chồng chất

những con chữ những ký hiệu những biểu tượng

cùng vô số đốm sáng nhấp nháy đổi màu

chuyển dịch không đồng thuận  

tất cả sừng sững

trịch thượng áp đặt

và không chút nhầm lẫn tôi nghe giọng nàng

khan trầm trong mùi khói thuốc lá

vừa than vãn vừa phỉnh phờ vừa đe dọa

như con chữ như ký hiệu như biểu tượng

và những khoảnh khắc ray rứt như mảnh rơi

không ngẫu nhiên mà từ ngày tháng năm sâu thẳm.   

Quảng Tánh Trần Cầm



khe hở

 

lang thang từ sáng tới trưa

ngày trống trải của kẻ vô tích sự

muốn úp mặt trên dòng cảm thức

nơi ẩm thấp hoang sơ

bàng hoàng đối diện giấc mơ ngày

tơi tả 

 

thầm thì gọi tên trong đầu  ̶ ̶ ̶ 

tên từ quá khứ sepia xa khuất

có khuôn mặt đã quên

và nụ cười mất hút trong mưa

khi mùa thi đã qua

 

tôi bềnh bồng trên xa lộ chạy dài theo bãi biển

trong tiếng sóng chập chờn

giật mình nghe đối thoại ai lồng vào quãng lặng

ánh mắt cháy sáng kính chiếu hậu

thảng thốt

chứng nhức đầu bộc phát

không rời tần số

 

dự cảm là có những khoảng trống vô định

những khe hở đâu đó

nơi thời gian và không gian ngưng đọng

chơi vơi trên dải muống biển hoa tím

nơi có cơn mưa hạ vội đến vội đi

và rất nhanh bốc hơi tan biến  ̶ ̶ ̶ 

như sáng nay. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

*

THY AN

tháng tám sao xẹt ngang trời

  

 

gọi về những khắc khoải tháng tám

trời hạ nóng cháy da

trên ruộng đồng màu mỡ người đàn bà

lời khấn nguyện âm ỉ

buồn tẻ của những ngày thiếu ngủ

bỏ rơi khung cửa mục

 

đáy sông vẫn nguyên vẹn phế thải

mùa gió chướng tạo ra khủng hoảng

đa tình lãng mạn hồi sinh

những đam mê bên kia gió

ngựa xe cơm áo, bạn bè sớm tối

cuộc đời nghiêng tay rót xuống trăm năm

 

khởi vọng âm ba từ hí trường

phù hư trước những con mắt vô cảm

hàng chuông đồng hoen rỉ

ẩn dụ thiền sư nhắc nhở

gửi về một đóa hoa nở muộn

trên tường rêu tâm linh

 

sao xẹt Perséides ngang trời

hành trình qua khe hỡ

soi đời rất thình lình

cánh tay đưa ra đêm yên lặng

như những bất chợt mùa hạ

âm thanh thật nhẹ một mình ta… 

 

thy an

tháng 08-2025 mùa sao xẹt



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca