Thơ Nguyễn Viện: Một Chương Của Tiểu Thuyết

26/08/202513:35:00(Xem: 1753)
cogaisuongmai
Tranh Đinh Trường Chinh

 

 

MỘT CHƯƠNG CỦA TIỂU THUYẾT

 

Nàng và tôi, đôi khi xa lạ

trên con đường không dẫn tới chung một địa chỉ

 

Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ

mà chưa hề buông tay

nụ hôn vẫn còn đó

mùi lữ thoa vẫn nồng đượm

nhưng không còn tiếng nói

con đường không trở về nhà

 

Bãi cỏ xanh phia trước

tôi không thể nằm xuống và chết như một ảo ảnh

(1/7/2025)

 

*

SÁCH CŨNG CHỈ LÀ
CHỮ IN TRÊN GIẤY

 

Tất cả sách

cũng chỉ là một câu hỏi

không phải lúc nào cũng cần thiết

cho sự tồn tại của con người

 

Tất cả sách

đôi khi vô ích

trên một bàn nhậu đầy tiếng cười

hay một cái nắm tay dưới gầm bàn

 

Tất cả sách

chẳng mang lại điều gì

khi hấp hối

 

Tất cả sách

đều đáng vất đi

khi chúng ta đói

 

Tất cả sách

cũng không ý nghĩa hơn cái nhìn dịu dàng của em mỗi lần gặp mặt

(5/7/2025)


 *

MÙA HÈ CUỐI

 

Khi cơn băng giá đi qua

ngọn gió đứng im và quắt lại

những đám mây cũng khô đi và rơi xuống

những cánh chim ủ rũ dưới mái ngói và im tiếng hót mặc niệm bầu trời

 

Ở một thế giới khác

khi cơn băng giá đi qua

tôi nằm trong thung lũng của một người đàn bà quá vãng

mùi lữ thoa đọng lại như mù sương

và tôi không thở được

cho đến khi một cơn băng giá khác đến phủ ngợp tôi trong mùa hè

tôi gọi tên em

và biết mình không thể được cứu vớt

(9/7/2025)




BUỔI SÁNG CỦA TÔI

 

Và một ổ bánh mì xíu mại rau giấp cá

nụ hôn mùi café

chiếc điện thoại thủ dâm thằng Mark xoắn.

(30/7/2025)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu