Thơ Chủ Nhật: Hoàng Xuân Sơn | Thy An | Trần Yên Hòa

02/11/202511:51:00(Xem: 1136)

NT 4
Tranh Nguyễn Trung

 

Thảnh Thơi Đường Ngộ

Ta xách dù mà không đội
Chiếc mũ từ lâu bèo nhèo
Đi ra áo quần thẳng thớm
Chờ nghe chiếc lá bay vèo

Bay đi vàng nâu tím lục
Giữ màu trắng cho hương thôn
Hàng cây bạch dương trước ngõ
Lâu lâu cạ một nỗi buồn

Như giày rách như tay nải
Quai đời một nách sương hoa
Rồi cứ đi. năng đi. mãi
Vòng vo. cũng lại chốn nhà

Thì chim từ quy vẫn hót
Giục sương lam rải bóng hồng
Mùi thanh tân của gió biếc
Bợn lòng. mô phật. trầm luân

)+(
h o à n g x u â n s ơ n
21. tháng mười, 25

 

*

 

Nhẫn nại

 

không gian nhỏ

chuyển màu đỏ sẫm

mùa thu mang lại âm thầm

góc lòng thu hẹp

cơn mưa thanh tẩy những đợi mong

 

bức họa tường dây lá đỏ

buồn theo sương gió

xiêu lòng bờ quá khứ

trăm ngàn thi ảnh như giả bộ

vẽ vời nhan sắc qua nhanh  

 

quán tính của trăm ngàn phế thải

căn phòng đầy bụi

độ lượng trần gian rải dưới chân

tháng năm khao khát

qua cầu mấy độ phân vân

 

nhẫn nại mùa thu tan vào tĩnh lặng

chiều tàn em đi về hoa lá

những điều mang lại từ câu chữ

treo lên đỉnh ngọn

thơ ca ngợi vẫn xanh non

 

thy an

tàn thu 2025

 

*

 

Buổi trưa ấy

 

Buổi trưa ấy qua đời ta rất lạ

Cành cây xanh sáng mãi thật dịu kỳ

Gió thốc tháo trên tầng cao khí quyển

Em mơ hồ thương nhớ đến mê ly

 

Có phải ta vừa đi qua cơn sóng

Giữa dòng đời tụ-hợp-chia-tan

Trăng khuất dấu và sao lặng nín

Em đi vào cõi sống hoang mang

 

Buổi trưa ấy đứng dưới tầng mây thấp

Em-xênh-xang-áo-mão-cống-xang-xề

Trưa nắng quái chói lòa nghe mê mệt

Lặng ôm đàn ngồi khóc thỏa thuê

 

Buổi trưa ấy đúng là trưa thế kỷ

Có nắng trong xanh có ngất ngây tình

Ta cúi xuống trao em cành nguyệt quế

Bỗng thấy mình thành cát sạn, sinh linh

 

Trưa hôm ấy đúng là trưa yêu dấu

Em và trưa giữa phố thị say mềm...

 

Trần Yên Hòa

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội