Về Học Giải Phẫu Thai Heo

12/01/202614:02:00(Xem: 1354)

 Thơ Renee Nicole Good*Renée Nicole Good, 37 tuổi, nhà thơ sống tại Minneapolis, người vợ và người mẹ, công dân Hoa Kỳ, đã bị một nhân viên Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) bắn chết hôm Thứ Tư 7 tháng 1, 2026 trong một chiến dịch bố ráp di trú của chính quyền Tổng thống Donald Trump. Vụ nổ súng xảy ra trong một khu vực dân cư ở nam Minneapolis, làm dấy lên làn sóng biểu tình toàn quốc và tranh cãi gay gắt về cách hành xử của lực lượng liên bang.
  Bộ Nội An Hoa Kỳ cho rằng nhân viên ICE nổ súng trong thế “tự vệ”. Giới lãnh đạo Minnesota và nhiều dân biểu Dân Chủ phản bác, nói các đoạn phim cho thấy Good chỉ tìm cách lái xe rời khỏi hiện trường. Địa điểm xảy ra sự việc cách nơi George Floyd bị cảnh sát giết chết năm 2020 chưa đầy một dặm - ký ức cũ chưa kịp nguôi lại bị khơi dậy.
   Bài thơ “On Learning to Dissect Fetal Pigs” được Renée Nicole Good viết từ trải nghiệm học tập và ký ức cá nhân, nơi khoa học, đức tin và thân phận con người va chạm nhau trong những chi tiết rất cụ thể: mùi cao su, thuật ngữ sinh học, ánh trăng khuya, và những cuốn kinh đã mất chỗ đứng. Bài thơ không tìm cách hòa giải hai thế giới ấy, cũng không đưa ra kết luận. Nó chỉ ghi nhận một trạng thái sống lơ lửng — khi sự hiểu biết trở thành thước đo thế giới, nơi phép lạ tuột dần ra ngoài lề.
   Bài thơ này từng đoạt Giải Academy of American Poets năm 2020 tại Old Dominion University, được chọn từ hơn hai chục bài dự thi. Nhà thơ Rajiv Mohabir, giảng sư tại Đại học Colorado Boulder và là giám khảo khách mời năm đó, cho biết bài thơ nổi bật nhờ cách các chi tiết riêng tư mở ra những căng thẳng lớn hơn: giữa khoa học và đức tin, giữa định nghĩa và sự thật bản chất. Ông nhận xét rằng bài thơ không đưa ra câu trả lời, chỉ để lại những kinh nghiệm sống buộc người đọc phải đối diện.


Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ này không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn thở. Đó là tiếng nói của cô gái tên Renee và những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt ở tuổi xuân cuộc đời bởi sự vô nghĩa tàn bạo. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành

chỗ cho điều gì.

***
t
ôi muốn ngồi ghế đu xưa,

ngắm hoàng hôn buông chỉ mình tôi thấy

nghe rừng-biển ngâm tam cú ve sầu,

nhịp ngũ âm gõ từ chân lũ gián.

 

tôi quẳng Kinh Thánh vào gánh ve-chai*

(nhét chúng vào bao rác ny-lon

cùng cây đèn muối Hy Mã Lạp Sơn dậy mùi —

 

những quyển kinh nhận sau giờ rửa tội

từ đôi tay núc ních ban phát đức tin ngoài phố —

loại dễ đọc, rỗng ruột, kiểu ký sinh trùng):

 

tôi nhớ rõ mùi cao su trong sách sinh học,

thứ đốt lông mũi tôi cháy khét

& muối & mực vấy bẩn tay.

 

dưới mảnh trăng treo lúc hai giờ bốn mươi lăm sáng

tôi học vẹt

      vi mô ribosome

      bào quan endoplasmic

      phân tử lactic acid

      cấu thể stamen

 

ở quán IHOP góc Powers và Stetson Hills —

tôi chép đi chép lại tới khi ngấm hết vào lòng

— có lẽ vào ruột – giữa tụy và đại tràng

nơi linh hồn tôi èo uột chảy ngang.

 

đó là thước đo tôi dùng kẻ mọi sự;

những mép sắc, những sứt mẻ, nứt ra từ tri thức đã từng nằm yên đó,

miếng khăn mát áp trên trán sốt.

 

nhưng làm sao tôi giữ được cả hai:

đức tin lập lòe và

bài học khoa học cao đẳng cười nhạo cuối lớp.

 

làm sao còn tin nổi

Kinh Thánh, Kinh Qur’an, hay Bhagavad Gita --

vén tóc qua tai tôi như mẹ ngày xưa -- vẫn 
thì thầm: “nhớ chừa chỗ cho phép lạ mọc.”

 

hiểu biết giờ rơi vãi xuống cằm
xuống ngực


& tóm lại:

       đời chỉ là

      trứng và tinh trùng —

      nơi hai thứ gặp nhau,

      hợp hợp tan tan**,

      thành những gì chết đi ở đó.

 

Renee Nicole Good* | Nguyên Yên dịch

Nguyên bản tiếng Anh: On Learning to Dissect Fetal Pigs

* Bản tiếng Anh: I gave my bible to the thrift store.
Người dịch chuyển thrift store thành “gánh ve-chai”.

Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện