Về Học Giải Phẫu Thai Heo

12/01/202614:02:00(Xem: 1355)

 Thơ Renee Nicole Good*Renée Nicole Good, 37 tuổi, nhà thơ sống tại Minneapolis, người vợ và người mẹ, công dân Hoa Kỳ, đã bị một nhân viên Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) bắn chết hôm Thứ Tư 7 tháng 1, 2026 trong một chiến dịch bố ráp di trú của chính quyền Tổng thống Donald Trump. Vụ nổ súng xảy ra trong một khu vực dân cư ở nam Minneapolis, làm dấy lên làn sóng biểu tình toàn quốc và tranh cãi gay gắt về cách hành xử của lực lượng liên bang.
  Bộ Nội An Hoa Kỳ cho rằng nhân viên ICE nổ súng trong thế “tự vệ”. Giới lãnh đạo Minnesota và nhiều dân biểu Dân Chủ phản bác, nói các đoạn phim cho thấy Good chỉ tìm cách lái xe rời khỏi hiện trường. Địa điểm xảy ra sự việc cách nơi George Floyd bị cảnh sát giết chết năm 2020 chưa đầy một dặm - ký ức cũ chưa kịp nguôi lại bị khơi dậy.
   Bài thơ “On Learning to Dissect Fetal Pigs” được Renée Nicole Good viết từ trải nghiệm học tập và ký ức cá nhân, nơi khoa học, đức tin và thân phận con người va chạm nhau trong những chi tiết rất cụ thể: mùi cao su, thuật ngữ sinh học, ánh trăng khuya, và những cuốn kinh đã mất chỗ đứng. Bài thơ không tìm cách hòa giải hai thế giới ấy, cũng không đưa ra kết luận. Nó chỉ ghi nhận một trạng thái sống lơ lửng — khi sự hiểu biết trở thành thước đo thế giới, nơi phép lạ tuột dần ra ngoài lề.
   Bài thơ này từng đoạt Giải Academy of American Poets năm 2020 tại Old Dominion University, được chọn từ hơn hai chục bài dự thi. Nhà thơ Rajiv Mohabir, giảng sư tại Đại học Colorado Boulder và là giám khảo khách mời năm đó, cho biết bài thơ nổi bật nhờ cách các chi tiết riêng tư mở ra những căng thẳng lớn hơn: giữa khoa học và đức tin, giữa định nghĩa và sự thật bản chất. Ông nhận xét rằng bài thơ không đưa ra câu trả lời, chỉ để lại những kinh nghiệm sống buộc người đọc phải đối diện.


Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ này không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn thở. Đó là tiếng nói của cô gái tên Renee và những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt ở tuổi xuân cuộc đời bởi sự vô nghĩa tàn bạo. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành

chỗ cho điều gì.

***
t
ôi muốn ngồi ghế đu xưa,

ngắm hoàng hôn buông chỉ mình tôi thấy

nghe rừng-biển ngâm tam cú ve sầu,

nhịp ngũ âm gõ từ chân lũ gián.

 

tôi quẳng Kinh Thánh vào gánh ve-chai*

(nhét chúng vào bao rác ny-lon

cùng cây đèn muối Hy Mã Lạp Sơn dậy mùi —

 

những quyển kinh nhận sau giờ rửa tội

từ đôi tay núc ních ban phát đức tin ngoài phố —

loại dễ đọc, rỗng ruột, kiểu ký sinh trùng):

 

tôi nhớ rõ mùi cao su trong sách sinh học,

thứ đốt lông mũi tôi cháy khét

& muối & mực vấy bẩn tay.

 

dưới mảnh trăng treo lúc hai giờ bốn mươi lăm sáng

tôi học vẹt

      vi mô ribosome

      bào quan endoplasmic

      phân tử lactic acid

      cấu thể stamen

 

ở quán IHOP góc Powers và Stetson Hills —

tôi chép đi chép lại tới khi ngấm hết vào lòng

— có lẽ vào ruột – giữa tụy và đại tràng

nơi linh hồn tôi èo uột chảy ngang.

 

đó là thước đo tôi dùng kẻ mọi sự;

những mép sắc, những sứt mẻ, nứt ra từ tri thức đã từng nằm yên đó,

miếng khăn mát áp trên trán sốt.

 

nhưng làm sao tôi giữ được cả hai:

đức tin lập lòe và

bài học khoa học cao đẳng cười nhạo cuối lớp.

 

làm sao còn tin nổi

Kinh Thánh, Kinh Qur’an, hay Bhagavad Gita --

vén tóc qua tai tôi như mẹ ngày xưa -- vẫn 
thì thầm: “nhớ chừa chỗ cho phép lạ mọc.”

 

hiểu biết giờ rơi vãi xuống cằm
xuống ngực


& tóm lại:

       đời chỉ là

      trứng và tinh trùng —

      nơi hai thứ gặp nhau,

      hợp hợp tan tan**,

      thành những gì chết đi ở đó.

 

Renee Nicole Good* | Nguyên Yên dịch

Nguyên bản tiếng Anh: On Learning to Dissect Fetal Pigs

* Bản tiếng Anh: I gave my bible to the thrift store.
Người dịch chuyển thrift store thành “gánh ve-chai”.

Tác giả bài thơ này là nhà thơ Mỹ Dana Gioia trích trong cuốn Rebel Angels: 25 Poets of The New Formalism, nhà xuất bản Story Line Press, 1996. Tôi đặc biệt yêu thích bài thơ.
LỜI PHI LỘ-Tôi được đọc bài thơ này lần đầu tiên khi nó được phổ biến trên báo VĂN, nếu tôi không nhầm, vào những năm 80 của thế kỷ trước. Có điều đáng chú ý cuối bài thơ báo VĂN có ghi rõ Vô Danh, nghĩa là không rõ tác giả. Nhưng tôi tin rằng báo VĂN biết rõ tác giả nhưng không tiện nói ra vì tác giả vào thời khoảng ấy còn ở trong nước. Chỉ cần đọc bài thơ qua một lần, xuyên qua văn phong, ai cũng cảm nhận tác giả của bài thơ này là Thanh Tâm Tuyền.
Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi / Như nhìn qua khung cửa sổ
Kính tiễn Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ
Đen đúa. Sần sùi. Không đáng một xu / Dzụt gốc xoài. Quạ không thèm mổ / Quăng tận ổ. Kiến không thèm bu / Phơi giữa trại tù, cai tù không ngó
Loang loáng / chuông ngân / vong hồn những hạt bụi
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai / khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài
Rừng ngưng thở / thức / chíu chít tiếng chim
Lửa ! Lửa ! Lửa ! / khắp nơi, biết chạy về đâu