Bài thơ sau bản tin

28/01/202610:54:00(Xem: 804)
blank



Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ
em đọc, ngần ngừ
nhìn tôi tội nghiệp
rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương

Biết sao bây giờ, tôi thú nhận
xin hãy cho anh làm thơ tự nhiên như thế
đó là những chữ viết vội
anh viết rất vội để không bị đứng tim
mỗi khi dịch xong các bản tin buồn
nếu thơ anh có gì hay và đẹp cho cõi này
anh sẽ bị nhầm là thiên sứ
anh sẽ bị treo cổ giữa phố thị Iran
anh sẽ bị bắn nơi một góc phố Minnesota
anh sẽ bị bom vùi sâu dưới các hầm Gaza
anh sẽ bị đẩy ra giữa các bãi mìn giáp biên Ukraine

Biết sao bây giờ, anh viết hơi cải lương
vì chữ sẽ che dòng nước mắt
mỗi ngày sau khi dịch các bản tin
anh khóc trong căn phòng nơi anh ngồi đơn độc
nơi có chiếc laptop, vài tủ sách và chiếc xe đạp thể dục

Bất chợt em đẩy cừa vào
em nói cây đào nhà ông cụ kế bên nở hoa rồi
em nói hoa đỏ đón xuân đẹp quá
em nói sao anh khóc trên bàn phím
em nói tụi mình đâu có ở trong phim Hàn quốc
em nói rằng thơ của anh có mùi nhang
em nói rằng thơ anh có tiếng mõ nhà chùa
em nói xuân tới rồi, sao anh lại khóc

Biết sao bây giờ, anh viết hơi cải lương
trong các bản tin anh dịch có quá nhiều người chết
và họ không kịp nói
và họ không kịp viết
và tim họ không kịp đập một nhịp cuối cùng.

Phan Tấn Hải 
---- California, ngày 28/1/2026

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |