Hôm nay,  

Trò Chuyện Cùng Họa Sĩ Đào Hải Triều Nhân Triển Lãm “Sức Sống-Vital” Tại Little SaiGon.

04/07/202500:00:00(Xem: 3776)
Từ thứ Bảy ngày 19 đến Chủ nhật ngày 20 tháng 7 năm 2025 tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt sẽ diễn ra sự kiện đặc biệt: Triển lãm tranh “Sức Sống-Vital” của họa sĩ (HS) Đào Hải Triều (hiện đang sống tại San Jose) do Hội Sáng Tạo Nghệ Thuật và Âm Nhạc Cho Người Mỹ Gốc Việt (VASCAM - The Vietnamese American Society for Creative Arts and Music) hỗ trợ tài chính một phần. Hội VASCAM không đứng ra tổ chức 100% như những lần trước vì VASCAM không có nhân sự tại Little Saigon. Nhưng VASCAM muốn hỗ trợ vì cảm mến tài năng và niềm đam mê sáng tạo của HS Đào Hải Triều.

Họa sĩ Đào Hải Triều đã gắn bó với hội họa từ độ tuổi thiếu thời. Nay dù đã bước sang tuổi thất thập, ông vẫn không ngừng sáng tác. Với ông, vẽ đã trở thành “nghiệp”, là phương tiện để ông bộc bạch tâm hồn, khắc họa cảm xúc nội tâm, những khoảnh khắc mang đậm màu sắc ký ức, là cái không có giới hạn, để ông gửi gắm những ý tưởng đến nhân gian.

Xem những tranh vẽ của HS Đào Hải Triều từ Website: https://www.daohaitrieu.com và vài phóng sự về triển lãm tranh của ông tại San Jose những lần trước đây, người viết cảm nhận được tài năng của HS Đào Hải Triều không phải ở một dòng tranh, một trường phái nào nhất định mà mỗi bức tranh là một phong cách hoàn chỉnh, là sáng tạo không ngừng, đầy mới mẻ, với nhiều cách phối màu cũng như các nguyên liệu thể hiện nghệ thuật. Nhưng chúng vẫn mang một sắc thái riêng biệt.

Họa sĩ Đào Hải Triều không bao giờ tự bó hẹp sức sáng tạo của mình trong chất liệu sáng tác. Ông cũng thường hay tìm cách sáng tác tranh với nhiều chất liệu khác, lạ. Người xem tranh rất dễ dàng nhận thấy tác phẩm của ông giữa một rừng tranh của nhiều họa sĩ khác.

Xem tranh của HS Đào Hải Triều, người viết cảm nhận được sự biến hóa của hình, của màu đã được chắt lọc đầy tinh tế đem lại hiệu ứng thị giác lạ lẫm, cứ thế từ từ mê dụ người xem vào "mê cung" của cảm xúc, của thông điệp nào đó mà mỗi người sẽ ngầm suy và cảm nhận theo cách riêng của mình.

Vì trong mắt người xem, ẩn kín nơi tâm hồn mỗi người là vốn sống, vốn văn hoá và kiến thức khác nhau. Mỗi người sẽ thấy ở tác phẩm hội hoạ những sắc thái và ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Mỗi bức tranh của HS Đào Hải Triều không còn giá trị độc bản, mà với mỗi người, sẽ có riêng những dị bản của riêng mình và chẳng có cái nào giống cái nào.

Được biết HS Đào Hải Triều là một thuyền nhân đã tìm đến bến bờ tự do, định cư tại Hoa Kỳ từ năm 1987. Ở Mỹ, công việc chính của ông là landscape designer. Ông dành thời gian cuối tuần và buổi tối cho đam mê hội họa, điêu khắc của mình. Hơn 50 năm đam mê sáng tạo, HS Đào Hải Triều đã có hơn ngàn tác phẩm.

Mỗi năm HS Đào Hải Triều tự tổ chức triển lãm ở San Jose 2-3 lần. Thường ông dành một bức vẽ riêng cho sự kiện ông muốn donate (100%) và dùng thêm một phần tiền bán các tranh khác để donate thêm. Các sự kiện HS Đào Hải Triều đã donate như: Ủng hộ Ukraine, Hurricane Ian ở Florida, Maui Wildlife in Hawaii, Breast Cancer, Mental lllness.

Bài viết này xin gửi đến quý độc giả những tâm tình của HS Đào Hải Triều về triển lãm “Sức Sống-Vital”  tháng 7 tại Little Saigon và niềm đam mê hội họa của HS Đào Hải Triều trải dài hơn 50 năm qua.

hinh-1
Hình 1: Tranh chủ đề của triển lãm: Sức Sống / Vital, sơn dầu, 40x30, 2025.
1/. Thưa HS Đào Hải Triều (ĐHT) ông cho biết cơ duyên của ông với Hội Sáng Tạo Nghệ Thuật và Âm Nhạc Cho Người Mỹ Gốc Việt VASCAM để có triển lãm vào 2 ngày 19, 20 tháng 7 này tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt? Tên gọi và chủ đề triển lãm ảnh lần này là gì? Thông điệp và ý nghĩa của buổi triển lãm mà ông muốn gửi đến người xem qua triển lãm này?
 
Đào Hải Triều: Trong một dịp tình cờ, nhà văn Anvi Hoàng và phu quân là Giáo sư Phan Quan Phục về thăm nhà tại San Jose. Lúc đó tôi đang trưng bày tranh nhân kỷ niệm 50 Năm Hội họa (cách đây 3 năm). Hai vợ chồng nhà văn tìm đến xem tranh của tôi và qua đó, tôi biết đến Hội Sáng Tạo Nghệ Thuật và Âm Nhạc Cho Người Mỹ Gốc Việt VASCAM. Thật là một cơ duyên, chúng tôi biết nhau từ đó và hôm nay VASCAM đã giúp bảo trợ cho triển lãm lần này, đó là điều đáng quý.
 
Chủ đề của triển lãm ngày 19 đến 20 tháng 7 là “Sức Sống-Vital”. Thông qua triển lãm, tôi muốn giới thiệu một phần nhỏ những sáng tác của mình trong suốt chiều dài hơn 50 năm gắn bó với hội họa. Đây là cuộc hành trình của những cảm xúc, của niềm đam mê, của những hạnh phúc và khổ đau vượt lên trên tất cả những bình thường của đời sống nhưng vẫn không đánh mất đi những cốt lõi cần có của một con người. Vâng, đó phải chăng là cuộc hành trình của sáng tạo tràn đầy, một hành trình của tạo dựng và sức sống?
 
hinh 2
Hình 2: Nhà văn Anvi Hoàng và giáo sư Phan Quang Phục gặp gỡ HS Đào Hải Triều trong dịp triển lãm tranh 50 Hội Hoạ của HS tại San Jose vào tháng 6 năm 2022
 
2/. Họa Sĩ cho biết những khó khăn, những thuận lợi khi ông thực hiện triển lãm lần này? Ông sẽ đem đến triễn lãm bao nhiêu tác phẩm và có những tác phẩm nào ông rất tâm đắc? Ông hãy chia sẻ cảm xúc của mình về tác phẩm đó? 
 
ĐHT: Tôi rất vui vì triển lãm lần này được sự bảo trợ của VASCAM và nhất là sự quan tâm chu đáo của Nhà văn Anvi Hoàng và phu quân, Giáo sư Phan Quan Phục, cũng như sự động viên, giúp đỡ của gia đình và bạn hữu xa gần, đó là những thuận lợi. Bên cạnh đó, việc chuẩn bị và vận chuyển hơn 40 tác phẩm (tranh và tượng) với một thời gian sắp xếp, trưng bày phòng triền lãm ngắn, chắc chắn là có những khó khăn không tránh được. Nhưng nghĩ đến việc trưng bày, gặp gỡ qúy đồng hương, khách thưởng ngoạn, anh chị em văn nghệ sĩ, hoạ sĩ là thấy hạnh phúc rồi nên mọi sự sẽ ok!
 
Trong nhiều tác phẩm trưng bày lần này, tôi có mang đến 2 tác phẩm có thể nói là đặc biệt. Một bức vẽ năm 1988, đã 37 năm. Bức tranh được sáng tác qua trí nhớ, vẽ lại hình ảnh người tài công với tư thế và mắt nhìn vững chãi, tập trung cao độ vượt mọi khó khăn, sóng gió để lèo lái con thuyền đến bến bờ tự do. Và một sáng tác mới nhất đánh dấu 50 năm người Việt xa xứ để giới thiệu cùng quý khách thưởng ngoạn.
 
3/. Họa sĩ hãy nói thêm những điểm đặc biệt về sự hứng thú mà triển lãm này sẽ đem đến cho người thưởng lãm? HS có những kỳ vọng nào với lần triển lãm này?
 
ĐHT: Tôi là một họa sĩ tự học và sáng tạo tự do theo những cảm nhận riêng của mình về đời sống, con người và cái đẹp… Tôi sống và cưu mang về giấc mơ hội họa trên những nhọc nhằn của đời sống nhưng tôi thực sự an vui và hạnh phúc mỗi khi ngồi trước khung vải sau những ngày giờ làm việc. Cứ vậy: đường nét gọi nhau, màu sắc gọi nhau, ý tưởng bên nhau… Tôi đã ghi lại thành tranh.
 
Qua triển lãm lần này tôi muốn giới thiệu đến khách thưởng ngoạn sự phong phú của chất liệu, những cảm xúc khác biệt của từng thể loại, những gắn bó của mình về chất liệu cộng với cảm nhận và sự rung động thực sự bên cạnh tính kiên trì mà tôi đã xây dựng tác phẩm trong hơn 50 năm qua.
 
hinh-3
Hình 3: Ước Vọng Tương Lai / Promise of Life, sơn dầu, 30x40, 1988.
 
4/. Thưa HS Đào Hải Triều, được biết ông là một thuyền nhân đến Hoa Kỳ từ thập niên 1980, điều mà ông nhớ nhất của chuyến đi vượt thoát khỏi Việt Nam khi ấy là gì mà đến nay ông vẫn còn nhớ mãi để rồi, để giải tỏa những nỗi niềm không thể quên đó, ông đã vẽ ra? Những tác phẩm về chuyến hành trình vượt biển khó quên của ông đã được đón nhận ra sao? Lần triển lãm này ông có mang tác phẩm nào gợi nhớ từ chuyến hải trình đó không? 
 
ĐHT: Cám ơn chị đã đặt cho tôi câu hỏi này, câu hỏi mà đã lâu lắm rồi ít người nhắc đến, có lẽ chuyện sống chết, giông tố của những người vượt thoát tìm tự do đã trở thành xưa cũ!
 
Riêng tôi, những ám ảnh đó vẫn còn và tôi luôn nghĩ: “Tôi đã được tái sinh từ Biển!” Và cũng từ đó, cứ mỗi lần ngồi vào giá vẽ là bao hình ảnh của một hành trình gian nan, sống chết lại trở về bàng bạt trên khung vẽ của tôi. Những tác phẩm như Đêm Vô Cùng, Giá Trị Của Tự Do, Đêm Chớp Bể Mưa Nguồn, Đêm Trông Người Rõ Mặt, Hy Vọng, Thoáng Bình Yên, Bao Nhiêu Năm Hỏi Biển, Ước Vọng Tương Lai v.v. đều là những tác phẩm đã được hình thành từ hành trình đó.
 
Điều tôi nhớ nhất về chuyến vượt thoát tìm tự do là đêm tôi phải trèo lên một cây sào cao để kéo một tấm toanh làm buồm, giữa biển Đông giông tố, nếu không kéo buồm xuống thì ghe sẽ lật (ghe đã bị chết máy từ lâu), mọi người sẽ chết, trong đó có gia đình tôi. Bức vẽ mới nhất Đêm Mưa, Biển Gọi Hồn Ai ra đời như một nhắc nhở, một chứng tích mà trong triển lãm lần này tôi muốn giới thiệu với mọi người.
 
5/. Sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, cộng đồng người Việt đã có mặt tại Hoa Kỳ tròn 50 năm. Lần triển lãm này tại Little Saigon, ông có mang đến tác phẩm nào để ghi nhớ sự kiện đặc biệt này không? Nếu có thì xin ông chia sẻ vài điều về tác phẩm đó? 
 
ĐHT: Sau biến cố 30/4 tôi đã có nhiều tác phẩm ghi lại những mất mát và đau thương của dân tộc. Và trong dịp đánh dấu 50 năm người Việt có mặt tại Hoa Kỳ và trên toàn thế giới tôi cũng trưng bày một số tác phẩm để quý khách thưởng lãm.
 
hinh-4
Hình 4: Quyện, Acrylic on OSB, 48x32, 2023.
 
6/. Ông có chịu ảnh hưởng bởi một họa sĩ bậc thầy nào không? Điều mà ông tâm đắc nhắc từ vị thầy đó là gì? Ông thấy mình đã vươn tới được vị trí như vị thầy mà ông ngưỡng mộ không? 
 
ĐHT: Hoạ sĩ mà tôi yêu thích nhất: Jackson Pollock và Picasso. Tôi thích nhiều hơn ở Jackson Pollock vì phong cách sáng tác tự do, mạnh mẽ, ấn tượng và phóng khoáng của ông. Đối với Picasso tôi thích nhiều hơn ở ý tưởng, bố cục, sắc màu và cách biểu hiện của tài năng…
 
Tuy nhiên, tôi vẫn luôn tìm một cách sáng tác của riêng mình hầu thể hiện sáng tạo, khám phá và chủ động trong ý tưởng và cảm xúc với những bản thể riêng.
 
7/. Nếu phải mô tả về tình yêu mà ông dành cho hội họa nói chung, ông sẽ mô tả ra sao? Và riêng với đề tài mà ông đeo đuổi bấy lâu nay, thông điệp mà ông muốn gửi đến người xem qua tác phẩm của ông là gì? Ông có thể chia sẻ về gia tài nghệ thuật mà ông đã đạt được bấy lâu nay? 
 
ĐHT: Đối với tôi, hội họa như cơm, như áo, như khí trời không thể thiếu. Tôi đối với hội họa như một cuộc tình bất tử, thủy chung. Vì vậy hội họa là một con người, một đời sống thứ hai trong tôi. Bằng tất cả vốn sống, tài năng và sự kiên trì tôi luôn rèn luyện để khả năng sáng tạo của mình ngày một phong phú, tôi luôn vạch cho mình một con đường để đi và một mục đích để đến hầu thực hiện được những ước mơ nghệ thuật của mình.
 
Tôi nghĩ, một cuộc sống phong phú phải là một cuộc sống có ước mơ và một đời sống có ý nghĩa phải là một đời sống mà mình thực hiện được những mơ ước của mình. Tôi đang thực hiện ước mơ của mình bằng sức sống và sự kiên tâm mỗi ngày.
 
Trong hành trình hơn 50 năm hội họa của mình, tôi đã thực hiện được hơn 1500 tác phẩm gồm tranh, tượng và một số loại hình nghệ thuật khác. Đã bán được khoảng 20%. Tôi đã dành một ít ủng hộ cho những thiên tai, những lợi ích cho người dân nơi mình đang sinh sống như một đóng góp, như một lời cảm ơn đến quê hương thứ hai đã cưu mang mình. Một chút cho những cứu giúp trẻ em bệnh tật, xấu số tại Việt Nam cũng như nhiều nước khác trong tình yêu thương.
 
8/. Khi sáng tác tranh trong nhiều chục năm, có khi nào ông đã trải qua những khoảng thời gian bế tắc, khi cảm xúc mờ nhạt, khi cảm hứng không còn để có thể cầm cây bút vẽ không thưa ông? 
 
ĐHT: Vâng, có. Không thể nào tránh khỏi được. Khi cảm thấy bế tắc, mất cảm hứng sáng tác tôi thường dừng lại, chuyển sang những công việc khác của đời sống, tìm cách gắn với thiên nhiên hơn, đọc sách, đi xem tranh ở các gallery, museum, trò chuyện với gia đình và người thân nhiều hơn và đặc biệt vẫn thường xuyên đến studio, ngồi trước khung vải nhưng không phải để vẽ mà chỉ để xem lại những gì mình đã vẽ và tự kiểm nghiệm lại. Rồi mọi chuyện lại bắt đầu, năng lượng sẽ được tái tạo, cảm xúc sẽ trở lại và khả năng sáng tạo sẽ mạnh mẽ hơn.
 
9/. Mời HS hãy chia sẻ những bí quyết mà ông cho là cần thiết đối với sáng tạo mỹ thuật của mình. 
 
ĐHT: Cám ơn chị với câu hỏi này, thật ra chẳng có bí quyết gì cả! Chẳng có gì to lớn cả. Muốn có tác phẩm phải làm việc, làm việc một cách đều đặn và cần mẫn. Tôi thường phân chia công việc một cách rõ ràng. Thời gian nào dành cho những công việc của đời sống, thời gian nào dành cho hội họa. Có nhiều lúc tôi thường cắt xén thời gian nghỉ ngơi để sáng tác, dù mệt nhưng vẫn vui và thấy hạnh phúc với những tác phẩm mới của mình. Điều chính yếu vẫn là kế hoạch và tính kiên trì làm việc để thực hiện những ước mơ của mình.
 
10/. Trong thời gian diễn ra triển lãm có những sự kiện nào kèm theo hay không? Ông có thêm điều gì muốn chia sẻ với và hãy gửi lời mời của ông và ban tổ chức với quý khán giả yêu thích hội họa hãy đến dự triển lãm lần này? 
 
ĐHT: Muốn lắm chị ạ! Nhưng thời gian và địa điểm không cho phép. Chỉ biết tận dụng những gì có được để chào đón quý đồng hương, quý khách thưởng ngoạn, anh chị em văn nghệ sĩ, hoạ sĩ để giới thiệu những tác phẩm mới, cũ đến mọi người trên tinh thần văn nghệ và thân ái.
Xin chân thành cảm ơn VASCAM, nhà văn Anvi Hoàng và GS Phan Quan Phục đã bảo trợ, cảm ơn nhà báo Băng Huyền đã có nhiều trao đổi, phỏng vấn, giới thiệu đến quý đồng hương và khách thưởng ngoạn, xin cảm ơn Báo Người Việt đã tạo mọi điều kiện thuận lợi để cuộc Triễn lãm được thành công.
Xin thay mặt VASCAM và Anh Chị Anvi, Quang Phục kinh mời quý đồng hương, quý anh chị em văn nghệ sĩ, hoạ sĩ và quý khách thưởng ngoạn dành thời gian tham dự cuộc triển lãm lần này.

Xin cảm ơn HS Đào Hải Triều đã dành thời gian chia sẻ với độc giả và khán giả yêu tranh buổi trò chuyện này!

Kính mời quý độc giả, khán giả yêu thích hội họa, điêu khắc hãy đến phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt để thưởng ngoạn những tác phẩm của HS Đào Hải Triều với chủ đề Sức Sống-Vital”.

Giờ mở cửa: Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2025: 11am – 5pm. Và Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2025: 11am - 5pm.
Trong hai ngày diễn ra triển lãm, quý vị thưởng ngoạn các tác phẩm và sẽ có dịp gặp gỡ, trò chuyện cùng với HS Đào Hải Triều.

(B.H)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giải thích thế nào về một cảm giác lơ lửng, lâng lâng như say sau khi đọc tuyển tập “Đi Vào Cõi Tạo Hình II” của họa sĩ Đinh Cường (1939-2016)? Khi tôi khép sách lại và vài ngày sau lại mở ra đọc lại, và rồi lại ngưng vài ngày rồi đọc lại. Tôi bâng khuâng. Tôi lạc lối. Như đang bước trên mây. Thế giới trong sách như dường tách biệt với cõi đời đầy những xung đột thế gian quanh tôi. Cuốn sách đưa độc giả vào một thế giới cực kỳ thơ mộng và rất riêng tư của Đinh Cường. Từng trang sách “Đi Vào Cõi Tạo Hình II” là một cuộc đi dạo với Đinh Cường trong một cõi của thơ, của tranh, của tượng, của mỹ thuật và của tình bạn nghệ sĩ. Tuyển tập II dày 180 trang, in trên giấy đẹp, dày để giữ hình ảnh, màu sắc của các họa phẩm gần như nguyên vẹn ở mức tối đa.
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (Vietnamese American Arts and Letters Association – VAALA) trân trọng thông báo thời gian chính thức mở liên hoan phim và ra thông báo tuyển phim cho Viet Film Fest 2026, đánh dấu 23 năm liên hoan phim tôn vinh nghệ thuật kể chuyện và văn hóa Việt Nam qua điện ảnh. Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế Viet Film Fest sẽ diễn ra từ ngày 9 đến 11 tháng 10 năm 2026 tại The Frida Cinema, số 305 E. 4th Street, thành phố Santa Ana, đồng thời kết hợp hình thức online để khán giả trên toàn nước Mỹ và quốc tế có thể thưởng thức đa số phim được tuyển chọn.
Một trò chơi dân gian mà thế hệ tôi thường chơi vào những ngày Tết là chơi bài “ngầu”, có nơi gọi “ngầu hầm” hoặc “ngầu tố”. Con số 785 là con số cụ thể của ba quân bài, mô tả việc đã “có ngầu” — đủ điều kiện để tiếp tục ở lại ván chơi. Tôi thích trò chơi này vì nó không có thứ bậc. Không ai hơn ai. Chỉ có hai loại người: có ngầu và không ngầu. Có ngầu nghĩa là còn lý do để chơi. Không ngầu nghĩa là rời khỏi bàn. Nghệ thuật cũng thế: không có tác phẩm “cao” hay “thấp”, “kinh điển” hay “thường dân”. Chỉ có kẻ còn dám liều trong chính giới hạn của mình, và kẻ đã thôi. Tôi gọi dự án này là Bảy tám năm – vừa là con số “ngầu” trong trò chơi, vừa là hạn sử dụng của tác phẩm. Tôi đã thử nghiệm một loại dung môi đặc biệt: khi pha với màu, nó khiến bức tranh tự tan biến dần theo thời gian. Sau bảy đến tám năm, toàn bộ màu sắc sẽ phai hết, chỉ còn lại tấm toan trắng. Không phải vì bị phá hủy, mà vì được lập trình để biến mất.
Nói về “nghe” ở Việt Nam là nói về một trong những hoạt động phổ biến nhất và ít được suy nghĩ nhất. Người Việt nghe mọi thứ: nghe nhạc, nghe người khác nói, nghe hàng xóm cãi nhau, nghe loa phường, nghe lòng mình, nghe cả những thứ không cần nghe. Nhưng nghe âm nhạc — đó mới là một môn nghệ thuật, hay đúng hơn, một môn thể dục tinh thần được tổ chức rầm rộ, từ phố thị đến thôn quê, từ quán cà phê đến sân khấu và truyền hình. Người Việt không chỉ nghe âm nhạc: họ trưng bày việc nghe như một phần bản sắc.
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ), đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc động, thậm chí, cho đến khi được mời phát biểu về bộ phim ngay sau đó, tôi vẫn còn nghẹn giọng. Vì chỉ mới vài chục giây đầu của phim, những ký ức của tôi về xã hội Việt Nam tưởng chừng đã ngủ yên từ hơn 2 năm qua, sau khi tôi đào thoát khỏi Việt Nam, thì chúng đã sống dậy hầu như trọn vẹn trong tâm trí của tôi. Chúng rõ mồn một. Chúng mới nguyên. Khiến cho tôi cảm giác như mọi chuyện vẫn như mới ngày hôm qua mà thôi.
Sân khấu từng là nơi người Mỹ cùng nhau mơ mộng. Ngày nay, ngay cả chỗ ấy cũng bị chính trị chia cắt. Trước cửa Trung tâm Nghệ thuật Kennedy — nay mang danh mới Donald J. Trump và John F. Kennedy — người ta giương bảng phản đối, ca sĩ hủy buổi diễn, và nền văn hoá từng tôn vinh tự do phản biện dường như đang co rút lại trong những vòng tin tưởng hẹp hòi của mỗi phe. Cuộc tranh chấp này nghe quen thuộc. Ba bốn mươi năm trước, khi hình ảnh cảnh sát Nam Phi đánh đập người da đen tràn ngập truyền hình, giới nghệ sĩ bên Mỹ hưởng ứng lời kêu gọi lương tâm: “Tôi không hát ở Sun City.”
Mùa xuân năm nay, trên công viên trên không High Line của thành phố New York sẽ xuất hiện một tác phẩm điêu khắc quy mô lớn: pho tượng Phật bằng sa thạch cao 27 bộ Anh, mang tựa The Light That Shines Through the Universe (Ánh Sáng Soi Thấu Vũ Trụ), do nghệ sĩ Việt–Mỹ Tuan Andrew Nguyen thực hiện. Tác phẩm sẽ được đặt tại Plinth, không gian dành cho các dự án điêu khắc luân phiên của High Line, thay thế cho pho tượng chim bồ câu khổng lồ Dinosaur của nghệ sĩ Iván Argote, đang trưng bày từ tháng 10 năm 2024.
Trên trang mạng Psychology Today có bài viết về lợi ích của việc bắt đầu học nhạc ở tuổi già. Người cao niên thường phải đối diện với nhiều thách thức như suy giảm nhận thức, cô lập xã hội, trầm cảm. Suy giảm trí nhớ, đặc biệt là suy giảm trí nhớ theo từng giai đoạn và trí nhớ làm việc, là một dấu hiệu của tiến trình lão hóa bình thường, những cũng có thể là dấu hiệu sớm của lão hóa bệnh lý. Tập thể dục, các hoạt động kích thích não bộ có thể giúp duy trì trí nhớ của người lớn tuổi.
Mùa xuân sang có hoa anh đào... Chúng ta thường nghe câu hát này. Hoa sẽ rơi và mùa xuân sẽ trôi qua. Đó là những gì rất đẹp, rất mong manh và rất vô thường. Mùa xuân không chỉ là sự chuyển giao của thời tiết, mà còn là biểu tượng của sự tái sinh và hy vọng. Từ những cánh hoa anh đào mỏng manh của phương Đông đến khu vườn tràn ngập nắng ấm của phương Tây, mùa xuân là yêu thương, cũng là thân phận mong manh của đời người. Hoa anh đào, và mùa xuân là hiển lộ của vô thường, những gì rất đẹp đang trôi qua.
Nhạc sến và nhạc vàng đều hay. Mỗi bên có chất hay riêng, có vẻ đẹp khác nhau, như những thiếu nữ hoa hậu của các trường trên tỉnh so với những cô thôn nữ dưới quê trong hội trăng rằm. Một điểm thường thấy nhất là gái quê thành thật hơn gái tỉnh. Nhạc sến gây xúc động hơn nhạc vàng. Tháng Sáu ấy, ở trong trại Fort Chaffee chờ người bảo trợ, đêm đêm nằm trong căn phòng san sát nhau, cách một vách mỏng. Nghe đủ thứ chuyện trên đời. Nghe cả đủ thứ loại nhạc bởi những giọng ca cảm hứng. Nhạc vàng thường làm tôi lâng lâng lắng nghe rồi băn khoăn buồn buồn, dù người hát thường không đủ tiêu chuẩn. Rồi một lần, giữa đêm hè nóng nực, một anh lính Biệt Động Quân, người trấn đồn biên giới, cất giọng ca sai cả nốt cao lẫn nốt thấp. Anh hát, “Con biết bây giờ mẹ chờ tin con / khi thấy mai đào nở vàng bên nương…”(1) tự nhiên nước mắt tôi ứa ra, rồi chảy thành dòng, không thể nào ngưng được. Đó là chất sôi nổi của nhạc sến.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.