Hôm nay,  

Xem tranh Họa sĩ Đào Hải Triều: Khi nỗi đau trở thành nghệ thuật

21/07/202509:37:00(Xem: 2115)
PHOTO 1 Tran Chi Phuc Dao Hai Trieu
Từ phải qua: Nhạc sĩ Trần Chí Phúc làm MC giới thiệu họa sĩ Đào Hải Triều.

Westminster, CA (Phan Tấn Hải/Việt Báo) — Trong hai ngày 19 và 20 tháng 7 năm 2025, cộng đồng nghệ thuật người Việt tại Quận Cam đã chào đón họa sĩ Đào Hải Triều từ San Jose đến triển lãm tranh cá nhân với chủ đề “Vital – Sức Sống” tại hội trường nhật báo Người Việt, thành phố Westminster, trái tim văn hóa của Little Saigon.

20250720_144711Với gần 50 tác phẩm đủ kích thước sử dụng đa chất liệu như sơn dầu, acrylic, màu nước và một vài tác phẩm điêu khắc, triển lãm là bản hòa tấu sắc màu, phản ánh chiều sâu tâm hồn, ký ức và hy vọng. Tác phẩm của họa sĩ Đào Hải Triều vừa trừu tượng, vừa chan chứa tinh thần quê hương, như lời tri ân gởi đến quá khứ và niềm tin vào tương lai.

Triển lãm được bảo trợ bởi Hội Sáng Tạo Nghệ Thuật và Âm Nhạc Cho Người Mỹ Gốc Việt (VASCAM), với nhạc sĩ Trần Chí Phúc điều hợp chương trình. Nhạc sĩ họ Trần chia sẻ tình bạn 30 năm với họa sĩ họ Đào từ thời cùng làm nghề làm vườn tại San Jose. Dù mưu sinh vất vả, họa sĩ Triều đã không ngừng vẽ — hơn 1.500 bức tranh đã ra đời qua các năm, với phần lớn những gì bán được là để giúp từ thiện.

Trên hơn 100 người đã ghé đến phòng tranh, với nhiều khuôn mặt quen thuộc trong giới văn nghệ như họa sĩ Nguyễn Đình Thuần, họa sĩ Phan Chánh Khánh, họa sĩ Ann Phong, nhà báo và họa sĩ kỳ cựu như Nguyễn Bảy, nhà phê bình Đặng Phú Phong, ca sĩ Phong Dinh, phóng viên truyền hình Phan Đại Nam, Lê Đình Ysa từ Hội Văn Hóa Nghệ Thuật  VAALA, cùng báo giới quận Cam.

20250720_144919(0)
Phòng tranh chiều Chủ Nhật trước giờ bế mạc.

Nhà phê bình Đặng Phú Phong nhận xét tranh của họa sĩ Triều là “của hy vọng, mơ ước, là bình minh và là thông điệp yêu thương.”


Ca sĩ Phong Dinh cho biết tranh có sắc màu hài hòa, đan xen 50 năm thăng trầm của quê hương và dự kiến sẽ mua một bức để treo tại nhà.


Nhà báo Phan Tấn Hải cảm nhận hình ảnh những lượn sóng trong tranh như sức mạnh biển cả, liên tưởng tới hành trình vượt biển của một thuyền nhân.


PHOTO 5 Dao Hai Trieu Phan Tan Hai
Nhà báo Phan Tấn Hải và họa sĩ Nguyễn Khắc Triều.

           
Họa sĩ Đào Hải Triều tâm sự: tranh của ông mang nhiều hình tượng sóng là vì ông từng vượt biên trên ghe suốt 30 ngày để đến Mỹ. Sau đó ông làm nhiều nghề để mưu sinh và lo cho gia đình, nhưng vẫn không ngừng vẽ. Hơn 20% tranh đã bán được để làm từ thiện, giúp trẻ em nghèo tại Việt Nam và các nơi khác, cũng như hỗ trợ các nạn nhân thiên tai và chiến tranh.

Cô Thủy Tiên, đại diện VASCAM và là đồng hương Đà Nẵng với họa sĩ, nguyên là thầy dạy toán tại Việt Nam. Cô chia sẻ niềm tự hào về người nghệ sĩ mang hình ảnh quê hương qua từng nét vẽ.

Họa sĩ Đào Hải Triều kết thúc lời phát biểu bằng sự tri ân đến các văn nghệ sĩ, thân hữu và gia đình. Ông nhắc đến những người họa sĩ quá cố như Nguyễn Đồng, Khánh Trường, Rừng — những người đã đồng hành cùng cộng đồng trên hành trình nghệ thuật.


Ông cũng cho biết sẽ cùng hai họa sĩ khác tổ chức triển lãm tại San Jose trong hai tuần đầu tháng 10 năm nay. Mọi họa sĩ đều được mời tham dự. Thông tin liên lạc qua email: [email protected] hoặc truy cập trang web: www.daohaitrieu.com


Sau đây là một số trích dịch từ trang www.daohaitrieu.com một số nhận định từ các cuộc triển lãm quá khứ.

20250720_145155
Họa Sĩ Đào Hải Triều tại buổi triển lãm.
Theo nhận định của Giáo sư Tiến sĩ, Họa sĩ Peter Wm Gray viết từ tháng 8/2010 từ Baltimore: “Những bức tranh của Triệu Đào toát lên sức sống mãnh liệt, sống động. Mỗi tác phẩm nghệ thuật là một hành động có ý thức, ghi nhớ, xử lý và tái tạo một chân lý cá nhân, một nhận thức mong muốn, một khám phá về những gì gợi lên sự vĩnh hằng trong màu sắc, hình khối và khối lượng tác phẩm đồ sộ của ông...”

Theo Tiến sĩ Susan Lenkey, Giáo sư Lịch sử Nghệ thuật tại Stanford University nhận định:

“Những tác phẩm điêu khắc ba chiều và tranh hai chiều của ông vừa thú vị vừa êm dịu, vừa mang tính biểu tượng vừa phi vật thể, vừa gây xáo trộn vừa an ủi, vừa dao động giữa nỗi sợ hãi vừa niềm hạnh phúc mỉm cười. Chúng là sự chuyển hóa của những cảm xúc sâu sắc thành cảm giác hữu hình. Sau khi chiêm ngưỡng chúng, người ta cảm thấy như mình đã là một phần của nỗi đau khổ và sự cứu rỗi của một nghệ sĩ giàu cảm xúc, người có thể chia sẻ những xáo trộn trong tâm hồn mình qua những lời thì thầm nhẹ nhàng và những tiếng hét lớn từ bảng màu của mình. Là một trong những người lênh đênh trên thuyền suốt 28 ngày, gần như không có động cơ, chỉ đủ chỗ cho 40 người đứng, bị đe dọa bởi thiên tai và sự tàn ác của con người, ông đã đến được vùng đất an toàn, một bờ biển không có nguy hiểm, nơi ông có thể thư giãn về thể chất lẫn tinh thần.

Ở một số người kiệt sức này, ký ức về những thử thách này đã trở thành những khuyết tật về tâm lý; nhưng ở một nghệ sĩ được ban phước như Triệu, chúng lại trở thành nghệ thuật hạng nhất: những bức tranh và tác phẩm điêu khắc hùng hồn. Thử thách ám ảnh ấy đã và vẫn truyền cảm hứng cho ông hiểu được vẻ đẹp của tạo hóa. Ông nhìn thế giới theo nhịp điệu xen kẽ giữa căng thẳng và thư giãn, giữa thảm họa và cứu rỗi.”

Nhà báo Lâm Văn Sang từng nhận định trên báo Viet Mercury về tranh Đào Hải Triều: “Cuộc vượt biển của Triệu đã để lại dấu ấn đáng chú ý trên tranh của ông, bởi màu đỏ và đen gợi nhớ về một quá khứ kinh hoàng.... Tranh của Triệu là kết quả của hành trình dài vượt biên khỏi Việt Nam. Cũng như nhiều hành trình khác được ghi lại bằng lời và xuất bản thành sách, tranh của Triệu thể hiện một hình thức biểu đạt cảm xúc khác, được ghi lại bằng ngữ pháp và từ vựng khác, nhưng vẫn kể câu chuyện về cùng một hành trình lưu vong, được khởi đầu bởi những biến cố định mệnh năm 1975.”

PTH / Việt Báo

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
VVNM 2025 đánh dấu cột mốc 25 năm thành lập giải thưởng văn học lâu đời nhất của người Việt hải ngoại, lồng trong lịch sử 50 năm người Việt tị nạn. Trong hơn 14,600 trang sách là những câu chuyện của đủ loại ký ức, cảm xúc, có đủ cay, đắng, ngọt, bùi. Có những mất mát; chia xa, có những đoàn viên, thành tựu.
"Kỳ thực, ngày nay đa số người ta không đọc sách nữa, mà chỉ liếc nhìn trên mạng những thông tin trong vài phút đồng hồ rảnh rỗi hiếm hoi, và những thông tin ấy cũng chỉ lưu lại trong bộ nhớ không quá vài sát-na. Xu hướng của thời đại là thế. Cuộc sống càng hiện đại tân tiến, con người càng tất bật vội vàng, càng chóng lãng quên, một nghịch lý hết thuốc chữa của đời sống." Đoạn văn này được trích từ Lời ngỏ cuốn tạp luận "Theo dấu thư hương" đầu tiên của nhà văn Trịnh Y Thư. Trong thời đại mà sự tiện lợi có thể đạt đến mức "AI" trong nhiều lãnh vực bao gồm cả sáng tác nhạc, và có thể một ngày nào đó, phải chăng con người không cần viết thư tay bày tỏ tình cảm bằng cảm xúc tự nhiên từ trái tim vì đã có "AI"???
Vào tối Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2025, tại Điểm Hẹn Cà Phê Quận Cam, Coffee Factory (tọa lạc tại 15582 Brookhurst St, Westminster, CA 92683), ca sĩ Thúy Anh cùng hai tâm hồn văn nghệ tuổi đôi mươi, Ethan Trần và Henry Ngô, và những khách mời bất ngờ sẽ cống hiến cho quý thính giả một đêm nhạc được chuẩn bị kỹ luỡng từ âm thanh đến ban nhạc. Đêm nhạc Chốn Xưa do ca sĩ Thúy Anh tổ chức và biên tập với sự hỗ trợ của những bằng hữu đồng nghiệp. Ca sĩ Huy MC và Khôi Hồ phụ trách âm thanh. Ban nhạc bao gồm những thành viên giàu kinh nghiệm: Tateng Katindig (keyboardist), Lê Ngọc (guitarist), Vũ Anh Tuấn (bassist), Hoàng Công Luận (keyboardist), Land Richards (drummer).
Một nghiên cứu mới của Đại học King’s College London cho thấy: chỉ cần dành 20 phút xem tranh trong viện bảo tàng cũng đủ để giảm hormone căng thẳng và giúp cơ thể thư giãn. Thí nghiệm được thực hiện tại Courtauld Gallery ở Luân Đôn – nơi trưng bày các tác phẩm của Manet, Van Gogh và Gauguin. 50 tình nguyện viên, tuổi từ 18 đến 40, được chia làm hai nhóm: một nhóm xem tranh gốc trong phòng trưng bày, nhóm còn lại xem bản sao trong không gian bình thường.
Người đời thường nói Beethoven cô độc trong tình yêu, nhưng cái chết của ông không khép lại trái tim ấy. Giữa đống giấy tờ trong ngăn bàn của thiên tài điếc, người ta tìm thấy một bức thư tình chưa gửi – ngọn lửa còn cháy dở của một cuộc tình bị giấu kín. Bức thư không đề tên người nhận. Chỉ có mấy chữ run rẩy: “Gửi người yêu bất tử.”“Anh chỉ có thể sống trọn vẹn bên em, hoặc không sống gì cả... Anh sẽ lang thang mãi cho đến khi được bay về với vòng tay em.”
Giờ học hôm nay lớp Đại Dương học đọc bài hát Việt Nam! Việt Nam! của nhạc sĩ Phạm Duy. Cô giáo cắt nghĩa những chữ khó bằng tiếng Việt, học trò thay phiên nhau lên bảng viết tiếng Việt và dịch ra tiếng Đức. Trong bài hát, học trò làm quen với những chữ dùng phép ẩn dụ (Metapher) như “vành nôi”, “xương máu”... Học trò đã học “đất” là Erde, “nước” là Wasser. Giờ đây học trò hiểu thêm, khi nói chung, hai chữ “đất nước” nghĩa là quê hương, là tổ quốc. Cô giáo hỏi học trò có những ấn tượng gì sau khi đọc và hiểu nội dung bài hát. Một trò phát biểu: “Việt Nam là đất nước đẹp. Việt Nam muốn sống trong hòa bình.” Cô giáo khen trò giỏi, vì trò đã hiểu câu hát: “Việt Nam không đòi xương máu.” Trò khác nói: “Con thích nhất câu: Việt Nam! Việt Nam! Nghe từ vào đời/ Việt Nam hai câu nói bên vành nôi”. Có mấy trò lại thích câu: Tình yêu đây là khí giới/ Tình thương đem về muôn nơi.
Nói gì thì nói, màu da vẫn là loại “giấy tờ” đầu tiên mà nhân loại cấp cho nhau. Nó quyết định bạn được vào đâu, bị nhìn thế nào, bị xét đoán ra sao. Wole Soyinka từng nói: “Da tôi đen, nhưng trí óc tôi không có màu.” Thế mà biên giới thế giới lại chỉ hiểu được màu trắng. Có người bảo: “Đó là lỗi hệ thống.” Nhưng hệ thống nào lại sợ một ông già bảy mươi mấy tuổi với cây bút và mái tóc bạc như sợi chỉ khói?
Viet Film Festival Năm 2025 vẫn tiếp tục đặt những cột mốc mới, với hơn 100 phim gửi về tham dự. Trong đó, 60 phim được chọn – bao gồm 47 phim ngắn và 13 phim dài – đến từ các đạo diễn tại Hoa Kỳ, Việt Nam, Úc, Canada, Pháp, Đức, Anh, Tiệp Khắc...
Có một anh chàng trẻ tuổi gốc Việt, hồi ở Việt Nam học nhạc viện Hà Nội, sau đó đi du học ở Nhật, hiện nay đã trở thành công dân Nhật theo diện di dân có tay nghề. Anh nhận xét rằng nền âm nhạc cổ truyền của Nhật thật đặc sắc, và còn độc đáo hơn nữa khi được các ban nhạc rock trẻ Nhật trình diễn theo phong cách mới. Thí dụ như Wagakki Band phối hợp đàn koto, trống taiko, sáo trúc… chơi cùng với những nhạc cụ rock, làm say mê hàng triệu khán giả trẻ của Nhật. Anh chàng trẻ gốc Việt tin rằng các ban nhạc trẻ ở Việt Nam rồi cũng sẽ làm được điều tương tự. Một chị quê ở Hà Nội, hiện nay đang sống ở Canada theo diện di dân đầu tư. Là người mê dân nhạc Việt Nam, chị cho biết vẫn nghe đủ thể loại chèo, quan họ, chầu văn… để đỡ nhớ quê nhà. Có một lần xem trên Youtube một nhóm trẻ ở Hà Nội kết hợp hát xẩm với nhạc rap, nhảy hip hop, chị nhận xét: “…nhạc chơi theo kiểu hiện đại, trang phục thì khá lố lăng, nhưng chắc phải hát xẩm kiểu này tụi trẻ mới thích và mới biết đến hát xẩm…”
Viện Bảo Tàng The Getty toạ lạc tại thành phố Los Angeles, CA, USA. đã tổ chức một buổi triển lãm hy hữu kéo dài từ tháng 6 đến 28 tháng 9 năm nay, 2025. Buổi triển lãm có tên là "Queer Lens" tập trung vào chủ đề Lịch Sử Nhiếp Ảnh của Người Đồng Tính là một cuộc trưng bày thật đặc biệt và vĩ đại của Viện Bảo Tàng to lớn và nổi tiếng ở Nam California, Hoa Kỳ này. Hơn 270 bức ảnh thể hiện những biểu hiện về giới tính và tình dục qua hai thế kỷ đã xuất hiện như một khiêu khích mà chỉ Viện Getty mới đủ can đảm để dàn dựng. Phải mất gần 6 năm để chuẩn bị, sưu tầm, cùng những cố gắng và nỗ lực của nhiều người, buổi triển lãm mới được ra đời.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.