Hôm nay,  

‘Amada Jones - That Librarian’: Khi Người Gác Cửa Không Bán Cổng

25/07/202500:00:00(Xem: 1834)
Amanda-Jones-That-Librarian
That Librarian - Amanda Jones, Bloomsbury 2024, sách dày 288 trang.
Hardcover ~$21–30 | Paperback ~$18–20 | Ebook ~$15. Có bán tại các tiệm sách chính thống (Amazon, Barnes & Noble), cửa hàng sách độc lập hoặc ở Target.
 
Trong những năm gần đây, các thư viện công tại Hoa Kỳ – vốn từng là không gian yên tĩnh dành cho học tập và tra cứu – đã trở thành điểm nóng trong các cuộc tranh chấp văn hóa. Hàng ngàn cuốn sách bị yêu cầu cấm lưu hành, không phải bởi độc giả trực tiếp, mà từ các nhóm chính trị cánh hữu sử dụng mạng xã hội để vận động phản đối hàng loạt.

Riêng năm học 2023–2024, PEN America ghi nhận tới 10.046 lượt cấm sách ở các trường công, ảnh hưởng tới 4.231 tựa sách và 2.662 tác giả; trong đó Florida và Iowa chiếm lần lượt 4.561 và 3.671 lượt cấm trong năm học. Gần một nửa trong số đó là sách viết bởi các tác giả LGBTQIA+ hoặc thuộc các cộng đồng chủng tộc thiểu số – những tiếng nói vốn đã bị thiệt thòi trong ngành xuất bản, nay tiếp tục bị đẩy ra ngoài bằng nhãn “không phù hợp.”

Không chỉ sách bị nhắm đến, mà cả người gác sách. Amanda Jones, tác giả cuốn That Librarian: The Fight Against Book Banning in America[1], là một thủ thư trường trung học tại Livingston Parish, tiểu bang Louisiana – nơi bà bỗng nhiên trở thành ‘tội đồ’ giữa cơn đấu tố chống sách chỉ vì bà lên tiếng phản đối kiểm duyệt sách tại một buổi họp cộng đồng. Dù phát biểu với tư cách công dân và không đề cập đến bất kỳ cuốn sách cụ thể nào, bà bị các nhóm vận động địa phương bôi nhọ. Họ đổ tội cho bà là “kẻ phát tán nội dung khiêu dâm cho trẻ em,” thậm chí họ còn đăng hình bà với biểu tượng ngắm bắn vào đầu. Amanda khởi kiện hai người phỉ báng mình, nhưng tòa bác đơn với lý do bà là “nhân vật công chúng” vì đã phát biểu nơi công cộng – nên không được bảo vệ danh dự như một công dân bình thường.

Việc phát biểu tại một cuộc họp cộng đồng – từng được xem là quyền căn bản của một xã hội dân chủ – nay có thể gây tổn thương danh dự, mất việc, bị đe dọa cả tính mạng. Trong trường hợp của Amanda, sự việc càng đáng buồn hơn vì bà là thủ thư – một nghề tưởng đâu chỉ dính bụi sách – vậy mà chỉ vì giữ nhân cách nghề nghiệp, bà trở thành tâm điểm cho những mũi tên nhắm vào bất kỳ ai dám đứng chặn cửa.

Tình hình càng căng thẳng hơn sau khi Tổng thống Donald Trump tái nhiệm. Trong năm đầu nhiệm kỳ, ông ký sắc lệnh giải thể Viện Bảo Tàng và Thư Viện – cơ quan liên bang duy nhất tài trợ cho thư viện công và chương trình đào tạo thủ thư trên toàn quốc. Bộ Quốc phòng cũng ra lệnh loại bỏ khỏi thư viện Học Viện Hải Quân các sách có nội dung về “đa dạng và hòa nhập.” Trong khi đó, tại tiểu bang North Dakota, một dự luật thông qua ở cả lưỡng viện tiểu bang đề nghị hình sự hóa hành vi “phát tán tài liệu có nội dung tình dục” trong thư viện trường học – một khái niệm không được định nghĩa rõ ràng. Dù dự luật bị Thống đốc phủ quyết, nó cho thấy thư viện công và những người điều hành nó đang bị lôi sâu vào các cuộc đối đầu văn hóa.

Amanda Jones không phủ nhận việc công chúng có quyền yêu cầu xem xét lại cuốn sách nào đó. Trên thực tế, các thư viện đều có quy trình minh bạch để tiếp nhận khiếu nại – gồm mẫu đơn, hội đồng thẩm định và các tiêu chí lựa chọn cụ thể. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ hệ thống đó đang bị khai thác bởi các nhóm có nghị trình chính trị riêng, điển hình như Moms for Liberty, vốn điều hành các trang mạng chuyên liệt kê nội dung “phản cảm” (cộng sản gọi là đồi trụy, phản động) và kêu gọi cấm hàng loạt danh sách họ phản đối. Đây là một dạng chiến lược mà cố vấn Steve Bannon gọi là “flooding the zone” – gây nhiễu ở diện rộng để chiếm ưu thế diễn ngôn.

Jones cho rằng phụ huynh có quyền giới hạn việc đọc của con mình – nhưng không thể ép người khác làm điều tương tự. Thư viện không phải nhà giữ trẻ, và sách người lớn không nên bị loại bỏ chỉ vì một số phụ huynh lên án là đồi trụy. Bà cho rằng một thư viện công là nơi phản ánh sự đa dạng của cộng đồng, không phải công cụ của một phe phái.

Câu chuyện của bà cũng cho thấy một sự thật khác ít được nói đến -  khi công chúng trở nên chia rẽ, những người làm nghề phục vụ cộng đồng – như một thủ thư ở một thư viện hẻo lánh trở thành đối tượng dễ bị tấn công nhất. Nhiều người từng nghĩ rằng làm việc trong thư viện là “nghề yên ổn, nhẹ nhàng”, nhưng giờ đây họ phải học cách tự vệ trước mạng xã hội, pháp lý và dư luận. Họ không chỉ giữ sách – họ gìn giữ không gian chung, quyền tiếp cận thông tin, và trong một chừng mực nào đó, cả phần trí và phần hồn của một xã hội dân chủ.  Với họ, giữ gìn tri thức là một sứ mệnh – không phải thứ có thể buông xuống, ngay cả khi bị bỏ lại một mình.

Câu chuyện của Amanda không được trình bày đầy đủ tại tòa, nơi những gì bà nói bị bóp méo, và những gì bà không làm lại được viện dẫn như bằng chứng. Thay vì được bảo vệ vì Bà đã tận tâm làm đúng bổn phận và lương tâm nghề nghiệp, bà lại bị đối xử như một cái gai cần bị “thanh trừng”. Bà viết cuốn hồi ký That Librarian, như chính tựa đề, gọi việc xảy ra cho bản thân mình là một sự việc xảy ra cho bất kỳ một thủ thư nào. Bà không đòi lại danh dự, bà chỉ cần lưu lại một trang sách bị xé bỏ. Bà kể chuyện điềm đạm không tô vẽ. Nhưng giữa những dòng bình tĩnh, người đọc thấy rõ một điều: đây là lời chứng sống của một người quản thư Mỹ bình thường – không mong muốn trở thành thứ biểu tượng gì cả, nhưng buộc phải lên tiếng - vì công việc hàng ngày của người thủ thư là việc canh giữ những giá trị từ mấy đời cha ông đã từng canh giữ.

Vì thế, từng tin nhắn hăm dọa, từng tấm ảnh xuyên tạc, từng thuyết âm mưu ngớ ngẩn – tất cả được bà ghi chép lại cẩn thận, như thể đang làm công việc lưu trữ cuối cùng, cho một thời kỳ hỗn loạn mà sau này lịch sử sẽ cần tra lại.  

Và giữa các trang sách, bà chỉ lặng lẽ nói một điều: không ai đáng bị trừng phạt chỉ vì tin rằng tri thức là thứ dành cho tất cả mọi người.

Nina HB Lê
 
[1] That Librarian: The Fight Against Book Banning in America, Amanda Jones (Bloomsbury, 2024). Hồi ký của một thủ thư trung học tại Livingston Parish, Louisiana, kể việc bà bị bôi nhọ sau khi lên tiếng chống kiểm duyệt sách ở thư viện địa phương; từ đó mở ra bức tranh rộng hơn về phong trào loại bỏ sách trên khắp Hoa Kỳ.
 

“Năm ấy, cha tôi mười chín tuổi. Ông có ba người em gái nhỏ hơn — đứa lớn nhất mười hai tuổi, đứa bé nhất còn đang nằm trong nôi — và một em trai. Ông thương cô em út nhất, đứa sinh vào đầu tháng Giêng năm ấy. Chính ông là người đặt tên cho nó là Eunyoung, sau khi ngăn ông nội đừng gọi nó là Soonyoung — bởi những người anh chị của nó đều mang những cái tên như Hakyoung, Sookyoung, Jinyoung, và Heeyoung. “Con bé vốn đã là một con chiên non rồi,” ông nói, “sao còn mạo hiểm khiến nó hiền hơn nữa bằng một cái tên như Soon chứ?”
Tháng 3 bắt đầu những cơn nóng. Nóng của thời tiết, và nhiệt tăng của thời thế. Chiến tranh nóng hấp Trung Đông nhắc nhở một lần định mệnh vang rền thế kỷ trước trên quê hương dấu yêu. Tháng 3 đang nhường bước cho tháng 4 nghiệt ngả sắp kề, như câu thơ Nguyễn Xuân Thiệp, tháng ba xuống khu rừng. bóng quạ / rung những nhánh cây. màu tàn lửa... Trong bầu khí hâm hấp đó, tôi đọc “Đuổi bắt một mùi hương” (*) của Phan Tấn Hải, không hẹn mà tập truyện mang lại một sự thanh thản, dịu mát bất ngờ
Mây trắng là hình ảnh của cái vốn không có hình dạng sắc màu nhưng biến hiện ra vô cùng hình dạng sắc màu. Mây trắng là hình ảnh của vô thường, của sinh và diệt không ngừng, của xa lìa tất cả các nhãn hiệu bất kể là căn cước của da vàng hay da trắng, của Nam hay Bắc, của Việt hay Tây, Tàu, Mỹ, Nhật... Mây trắng là hiển lộ của tự do, của bình an. Nơi mây trắng không có bạo lực, không có níu kéo buộc ràng hay uốn nắn gắng gượng. Thơ của Lê An Thế là thơ của những ước mơ mây trắng, là lá cờ của mây trắng thong dong như thế.
Con người trong thiên truyện này của nhà văn Nguyễn Viện không được quyền ngủ, hắn phải tỉnh thức, tỉnh thức để nhận lãnh tất cả mọi khổ đau, bầm dập của cái-gọi-là đời sống, và tỉnh thức để biết đường trốn chạy ra khỏi cái mê cung kinh hoàng của chiến tranh, của những thế lực phi nhân tính, phi đạo đức luôn sẵn sàng đè bẹp những tâm hồn yếu đuối chỉ có một mong ước duy nhất là được sống, được sống như con người...
Tiểu thuyết CÓ NHỮNG KẺ ĐI MÃI KHÔNG VỀ là bi kịch của một nạn nhân không chỉ như tôi. Nó là bi kịch của một làng quê của một đất nước mà tôi là một giọt máu. Rume đã tồn tại như huyền thoại và mất đi như cụm khói của bom đạn. Có thể cái làng quê được gọi là Rume ấy không có thật, nhưng ký ức về nó giống như ký ức của tất cả những ai đã từng có một quê hương.
Lan man đôi chút về “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” Nguyên Giác – Phan Tấn Hải và mùi hương thoảng qua của chữ Có những người đi qua đời, để lại tiếng cười rổn rảng. Có người để lại chồng sách dày cộp. Còn Nguyên Giác - Phan Tấn Hải để lại một thứ mong manh hơn nhiều: Một mùi hương!
“Tiểu Trấn Magnolia” là tên một thị trấn nhỏ ở tiểu bang Georgia của nước Mỹ, mà trong đó chàng thanh niên Rocky rất yêu thích sống ở đó. Cái tên “tiểu trấn Magnolia” nghe có vẻ vừa xưa vừa nay, vừa cổ kính vừa tân thời. Nó như cái tên địa danh nào đó trong một câu chuyện cổ tích Đông phương đầy thơ mộng, nhưng nó cũng làm cho người đọc liên tưởng tới một địa danh thuộc thế giới Tây phương hiện đại.
Mở đầu tuyển tập Đuổi Bắt Một Mùi Hương*, là bốn câu thơ: Bên trời ngồi viết, tóc rối như mây, quê nhà mờ mịt, chữ lạnh đôi tay. Tôi rất thích hình ảnh, bên trời ngồi viết, có lẽ bởi cái vô định của không gian, và vô cùng điểm xô đẩy nhau trên dòng thời gian, cái ẩn chủ thể của viết, của tóc rối, của lạnh đôi tay trong không khí bài thơ này...
Ở tuổi mười bảy, trong sân chùa Xá Lợi một buổi chiều Sài Gòn, nhân vật “tôi” trong truyện ngắn Đuổi Bắt Một Mùi Hương bất chợt nắm tay một cô bé áo trắng. Đúng khoảnh khắc ấy, một mùi hương lạ thoảng qua trong gió. Cái nắm tay run rẩy và mùi hương mong manh đó đã bám theo nhân vật chính suốt nhiều thập niên
Tuyển Tập PHAN TẤN HẢI VĂN HỌC PRESS & VIỆT BÁO FOUNDATION đồng xuất bản, 2026 .... o .... Đuổi bắt một mùi hương? Tôi nghĩ nó sẵn đó rồi. Trong nếp ta sống ở đây và bây giờ, một thứ “vô tận hương” bay cao, bay xa, bay ngược chiều gió…? – BS Đỗ Hồng Ngọc
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.