Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail

03/06/200100:00:00(Xem: 10766)
CHUYỆN DÀI DÀI... THẨM MỸ: LẤY XÂU!

Đầu tháng.
Hể đầu tháng là tụi tôi chuẩn bị lượm tiền. Tiền chia của chị chủ cộng với tiền tips khách cho, rủng rỉnh đầy túi, ham tiền quên mệt.
Từ sáng tới xế chiều, tôi làm củng gần hai trăm. Tôi là thợ hạng bét còn được như vậy, bạn thử đoán coi giỏi như cô Thu thì túi của cổ nặng cở nào"
Bận túi bụi chỉ đủ thì giờ mạnh ai nấy gặm bánh mì. Ăn uống thất thường như vầy mặt mày đứa già đứa trẻ gì cũng nổi mụn đầy.
Trong tiệm nhộn nhịp. Khách ra vô theo giờ hẹn cũng có mà vô đại cũng chẵng ai chê. Đa số các cô thợ làm nails đều mang mặt nạ mà tôi chọc là làm hiệp sỉ bịt mặt đặng cho khách không biết rỏ mặt mày của mình, lở có bị thưa gởi, tìm đâu ra cho rõ ràng ai là người thợ làm cho mình mà đem ra Tòa" Dân Á Đông theo lời người Mỹ thường hay nói là ai cũng giống như ai, khó phân biệt tụi bây quá! Còn tôi thì có bịnh viêm mủi. Để hai cái lỗ mủi lân ra trống trải vậy mà còn khó thở, nếu bịt mũi lại có đường ngã ra chết... ngộp! vả lại tôi cũng ít được làm nails, cho nên mặt mũi tôi được để không.
Xế chiều. Đang sắp xếp lại tủ đựng lược, bàn chải, quấn dây mấy cái máy xấy tóc; mấy cô thợ đang làm nails, chị chủ đang tính toán gì đó đằng quầy thì bổng đâu xuất hiện hai ... cây cột nhà cháy! Hai người toàn thân từ đầu xuống chân một màu đen. Cùng lúc tiếng hét làm ai nấy hết hồn ngừng tay ngẩng lên:
" Tất cả nằm xuống đất. Không được ngẩng đầu lên. Tìm cách nhìn mặt tụi nầy sẽ bị bắn nát óc." Xây qua chị chủ hắn nạt:
" Không đụng điện thoại"
Một cái ào. Cùng một lượt. Cả tiệm từ chị chủ, thợ, khách nằm rạp xuống đất, nằm xấp. Chắc biệt kích quân cũng lẹ cở nầy thôi. Mắt nhắm khít rịt vì chắc chắn chẳng ai muốn lảnh viên đạn vô đầu. Lỗ mũi hít bụi đất dưới sàn. Tôi run rẩy toàn thân vái Trời vái Phật vái Chúa vái Ông vái Bà vái Ông Thần Tài vái Ông Địa vái cô hồn các đảng vái luôn ma Mỹ ma Mễ hồn hoang đi ngang đây cho tôi còn sống sót để phụ chồng tôi nuôi con, tôi sẽ cúng...
Tiếng tên cướp ngày cất lên:
" Mọi người móc hết tiền đưa đây, lột hết đồ nữ trang ra luôn. Ai dấu diếm thì chết với ta."
Lẽ dĩ nhiên là chẵng ai muốn chết với hắn. Mẹ, làm đổ mồ hôi xót con mắt. Kệ, Má tôi thường nói còn người còn của, hổng sao nó muốn lấy cho nó lấy, mạng mình quí hơn. Một tên có lẻ đứng canh cửa vì tôi chỉ nghe tiếng của một tên từ đầu chí cuối. Nó


đi một vòng, từ thợ lẩn khách nằm xấp dưới đất tay đưa ngoặc ngược lên nộp cho nó. Nộp tiền xong là bắt đầu lột. Lột từ chiếc nhẩn vàng, nhẩn cưới, nhẩn giả nhẩn thiệt, tới đồng hồ dây chuyền, lắt đeo tay v... v... Tên cướp vừa chụp vừa hối như... ăn cướp " Mau Mau Mau Mau."
Có ai đó chắc còn chần chừ tiếc của sao đó mà nghe xáng một cái Bốp! Rồi Ái Da...
"Đây đây đừng đánh tôi... đừng đánh tôi..."
Tôi vừa run vừa sợ cục giận chận ngang cần cổ. Thiệt là quân tàn nhẫn như ... ăn cướp.
Tên đứng canh cửa lại hối:
" Mau mau, mau mau."
Tên trong nầy gom coi bộ đủ rồi, cười ha hả:
" Hey, Thank you. Sau khi ta ra khỏi cửa tụi bây phải đếm từ một tới một trăm rồi mới được ngồi dậy. Không được kêu cảnh sát. Nghe rõ chưa" Nếu không đúng lời dặn, ta sẽ cho ăn đạn. Bye Bye "
Vài tiếng nói run rẩy cất lên:
" By By Thank you."
Tiếng tên tướng cướp trả lời:
" Good luck."
Rồi tụi nó ... dọt.
Hồn vía trở về nhập xác.
Tôi ngồi lên. Nhìn quanh bãi chiến trường. Bà nào bà nấy nằm xấp đủ kiểu vẩn còn run lẩy bẩy miệng lầm thầm Cám ơn Thượng Đế Lạy Chúa Tôi... Có bà chổng mông, đầu thấp hơn đít. Cô Lệ, đầu nó rút vô sau kẹt cửa đâu mất tiêu, mông thì còn chổng ra ngoài. Nó làm như là hể không thấy cái đầu thì tên cướp sẻ không thấy cái mình của nó vậy. Còn các hiệp sĩ bịt mặt thì mặt vẫn còn... bịt mà nước mắt nước mủi hít nghe rột rột !!!
Chị Ba lồm cồm ngồi dậy rên:
" Cả mấy ngàn. Tiêu cặp nhẩn xoàn. Đồ bất lương. Nó nỡ cướp của dân tị nạn. Tụi nầy nó lẩn quẩn chong khu nầy chớ đâu xa lạ gì. Thiệt là năm tuổi xui tận mạng hết bị xét tiệm tới bị quân cướp cạn. Hummh... hổng biết còn gì nửa đây!!!
Thu nước mắt nước mủi ròng ròng nằm vạ luôn, quắp lại như con nít (nó bị xáng lúc nãy):
" Chị kêu cảnh sát đi. Tức quá trời, cả một ngày của em còn đánh em nữa."
" Kiêu cảnh sát bửa nay đặng ngày mai tụi nó chở lại phá tiệm cho tao ăn lưụ đạn hả""
Mấy bà mấy cô khách cũng mếu máo. Có bà ngồi hổng nổi 2,3 cô thợ phụ kéo lên.
Nhưng chỉ vài phút sau, hoàn hồn lại, cả thợ lẩn khách cùng leo trở lên ghế. Tiếp tục cho xong việc để đường ai nấy... dìa, mét chồng mét con chớ mét ai đây bây giờ"""
Tôi lẹ lẹ vô phòng vệ sinh. Nảy hổng... té đái cũng may!
Tôi ráng nhớ lại coi hồi nảy mình đã vái những ai cúng món gì...
Đầu tháng chúng tôi chuẩn bị lượm tiền nhưng đầu tháng nầy tụi tui lượm bạc cắc rơi rớt hồi nảy!
Đả vậy, mấy cô thợ làm xong, mấy bà khách cũng đâu còn tiền mà trả"

Tháng 6, 2001
TRƯƠNG PHÚ LÂM

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một phụ nữ Úc, cô Chloe Mowday, 31 tuổi, đang trong tình trạng nguy kịch tại Việt Nam sau khi hai thủ thuật thẩm mỹ tưởng chừng đơn giản lại đưa cô vào cơn nguy hiểm chỉ sau vài giờ, theo bản tin của tạp chí News.com.au, đăng ngày 8 tháng 12 năm 2025. Sự việc gây nhiều bàn tán tại Úc và làm dấy lên nghi vấn về mức an toàn của ngành thẩm mỹ trong nước.
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.