Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail

01/10/200100:00:00(Xem: 9607)
“Vui buồn nghề Nailõ, Chuyện dài dài thẩm mỹ” là nơi kể ra tâm sự mọi ngành nghề làm đẹp cho người, cho mình. Mong quí vị trong nghề có chuyện vui buồn gì đem kể ra đây cho nhau nghe, vừa chia xẻ tậm tình, vừa trao đổi kinh nghiệm. Bài viết xin gửi về Trang Thẩm Mỹ, Việt Báo. hoặc eMail: [email protected]

* * *
TRÔNG MẶT ĐỪNG BẮT HÌNH DONG

Bạn tôi kêu điện thoại:
- Loan ơi khỏe hôn...
- Khỏe mới đi làm đây. Muốn gì chị Hai"
- Ế thấy mồ kêu nói chuyện chơi vậy mà.
- Ừa bên nây cũng lai rai. Độ nầy kinh tế xuống dốc, hồi trước gặp khách kỹ, cứ hai tuần họ trở lại, bây giờ tới ba tuần họ mới phiu (fill) ( đắp thêm bột lên chổ móng tay mới mọc) Mấy mạng kia thì xài luôn tới bốn năm tuần! mất biết bao nhiêu huê lợi của mình, đã vậy có khi phải sửa luôn nguyên móng cũng hổng dám tính tiền thêm sợ mất khách.
- Ờ, mới mướn một cô thợ người Huệ dể thương lắm. Mộng ba miền hòa tấu của tui đã thành rồi đó nghe. Chỉ mong giử được lâu lâu.
- Ối, mình muốn giử mà khi họ muốn nghỉ, họ bỏ mình một cái một. Lúc sau nầy tui đâu có làm cho khách thường, nhường hết cho thợ. Lâu lâu gặp người nào khó khăn lắm muốn kiếm chuyện với thợ thì mình mới chìu họ mà ra tay đó chớ, vậy mà cũng mất thợ như thường. Sáng sớm vô nó cho biết là nó thôi rồi gom đồ về liền, khỏi cần biết bữa đó nó có mấy người khách hẹn làm mình chơiù với, khách vô la um sùm tức ứa máu.
- Thì bên nây cũng vậy. Tuần rồi Lệ xin nghỉ, cho hay trước... một bửa tối! kệ hổng sao, đăng bảng lên kiếm người khác. Cô thợ Huệ nầy là công chúa đó nghe, họ Công Tầng Tôn Nử đó nghe. Tóc dài đen mướt nếu đội thêm cái nón lá bài thơ nữa là y chang con nhỏ bạn tui hồi học ở trường Bồ Đề đó nhớ hông" nhỏ từ Nha Trang dọn xuống Sài Gòn đó nhớ hông" tụi nầy cứ chọc cho nó nói chuyện cả bọn vảnh tai nghe. Tui mê giọng Huế lắm nhưng tui có dặn nó khi cắt tóc cho khách Việt Nam phải tránh nói tiếng cắt tóc, phải sửa lại là hớt tóc tại vì tui sợ nó hỏi khách "chị muốn cắt ngắn hay cắt dài..." mà chử nào nọ cũng bọ dậu nặng thì chệt ...
Bạn tôi cười khúc khích:
- Biệt rồi biệt rồi bà tiệu lâm ơi...i. Tôn Nử gì" coi có phải bạn củ của tui hông.
- Bạn bà sao được mà bạn bà" Bà ơi bà quên là bà ôm "năm bó" (50 chục tuổi) rồi hả" tưởng còn nhỏ lắm hả" Con nhỏ nầy mới hăm mấy hà bàø... à...
- Quên. Vậy hỏi nó chớ Má nó tên gì" tại vì tui có nhỏ bạn tên Tôn Nử Ngọc Oanh đó, tụi nầy kêu nó là công chúa, mình làm tỳ nữ, nó làm tui mơ mộng theo nó, tối ngày nhìn ra ngoài cửa sổ chờ Mưa Trên Cây Sầu Đông ( lúc đó tôi cũng chưa biết cây sầu đông là cây gì") rồi hai đứa may hai cái áo dài màu tím... nó ở đường gì gần rạp hát Văn Hoa, Đa Kao đó nhớ hông"
- Ai mà nhớ đường gì, lâu quá quên mất tiêu rồi. Phải Hiền Vương hông" nhớ ở đó có tiệm phở Hiền Vương, hay đường Trần Quang Khải" Tức quá trời hồi đi hổng đem theo bản đồ tên đường củ Sài Gòn. Họ của người Hoàng tộc được đổi khác nhau tùy theo thứ bực nữa, có họ được làm vua và có họ không được nối ngôi đó nghe. Nhớ nhỏ bạn nó nói là họ Vĩnh, họ Bảo, Ưng, Công Tầng gì gì nhiều lắm, tức quá tui quên rồi. Phải tìm người nào rành để hỏi mới được.


- Thôi nghe nè. Tui có nhỏ nầy mới ra nghề mà làm điệu thấy ghét. Bà nghỉ coi mình làm nghề nail nầy là hơn 10 năm trời, o bế sơ sơ cở... mấy chục ngàn đôi bàn chân của khách da đen mà có thấy gì đâu" vậy mà con nầy mới vô nghề, nó chê nào là hổng muốn làm cho da đen, tụi da đen thúi lắm! Cái đồ điệu hạnh, thấy người ta đen là nghỉ người ta hôi. Có người trắng tinh mà thúi hoắc đó sao hổng chê" mấy con thầy bói Gypsy đó...
- Thôi thôi bớt lại bớt lại cho can cho can... gì mà lên cơn dử vậy... Sao mà nó chê thúi" hay là có người thúi thiệt mà bà hổng biết"
- Xời ơi, khu nầy là khu da đen. Người bình dân, chuyên lảnh queo phe (welfare) mà khoái móng tay giả, nhờ tụi nó nuôi sống mình hơn chục năm nay, mình phải biết ơn nó chớ, hổng có đám da đen nầy mình chưa chắc gì có cái nhà ở. Con nhỏ nầy mới qua, mới vô nghề mà bầy đặt chê khen. Nó nói để qua khu da trắng làm. Nó đâu có biết, tụi da trắng cho tiền tip nhưng khó chịu, vặt mắt đủ thứ thấy ghét lắm. Đả vậy tụi nó hay thưa gởi, động chút là đòi thưa, đòi báo cáo lên State Board, làm mấy khu đó tối ngày hồi hộp cũng giảm thọ. Làm khu da đen tuy tụi nó ít cho tiền tip, dân nghèo mà, nhưng dể chịu, lở cắt phạm chảy máu chút xíu nó cũng xí xóa.
- Khách dể quá cũng đâu có tốt. Nó dể mình lừng, ỷ y, phần vệ sinh coi thường tới chừng tụi State Board xuống xét là dính liền, đủ thứ tội!
- Bà nói cũng đúng, mà tùy trường hợp. Dòng cái thứ nghề nầy, khi thì ế thấy mồ, ngồi mạnh ai nấy ngáp đủ kiểu, khi thì khách ra vô nườm nượp, người nầy đứng lên là có người khác xề vô rồi, thì giờ đâu mà rửa đồ nghề" có khi thợ phải mượn bàn của bạn mà đắp bột cho một người khách, để họ ngồi đó đợi khô, bước qua bàn khác sơn bộ móng cho người nọ.
- Đó. Cái mửng đó là cái sái luật. Tui bị xét rồi tui có kinh nghiệm. Người thợ nào, cái license của mình ở bàn nào là mình phải ngồi làm việc ở cái bàn đó. Làm kiểu nhảy bàn của bà hổng bị cũng may!
- Vậy sao, ai mà biết. Tui cứ tưỡng hể có license rồi thì ngồi làm ở bàn nào cũng được miển trong cùng một tiệm.
- Ờ, tưỡng trật lất. Ối mà thây kệ ai nghỉ sao thì nghỉ xứ tự do hơi sức đâu mà phê bình. Nó chê thì để nó đi tiệm khác làm.
- Còn nửa, nếu chỉ có vậy ai công đâu kêu bà chi. Nó còn khoe là bạn nó mới sửa ngực, bự tổ chảng, in là size Double D tốn năm sáu ngàn đô gì đó, rồi chừng nào gội đầu cho khách đàn ông, cứ rà qua rà lại hai trái dưa tây (cantalope) ngang mặt khách là hốt bạc. Nó nói giá cắt tóc 10 đô, khách cho thêm 10 đô là nó thâu chẳng chòi 20. Như vậy, độ vài tháng một năm là lấy vốn hai trái dưa rồi, đâu có lổ.
- Dể nể! người mình thiệt dể nể. Có điều, chắc là mấy cô nhỏ nhỏ hay mấy người còn độc thân...
Bạn tôi cướp lời:
- Độc thân gì, nó có chồng rồi đó chớ. Chính chồng nó bỏ tiền ra cho nó sửa ngực mà, còn tuyên bố là vợ chồng nó sẽ làm giàu, cấp kì!
- Thôi bà ơi... làm giàu có nhiều cách, tụi mình kiếm đủ ăn cũng may mắn lắm rồi, đừng bày đặt phân bì chi cho mệt. Có khách vô, thôi cúp nghe.
- Ừ cúp đi.

Trương Phú Lâm
Cuối tháng 9, 2001

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một phụ nữ Úc, cô Chloe Mowday, 31 tuổi, đang trong tình trạng nguy kịch tại Việt Nam sau khi hai thủ thuật thẩm mỹ tưởng chừng đơn giản lại đưa cô vào cơn nguy hiểm chỉ sau vài giờ, theo bản tin của tạp chí News.com.au, đăng ngày 8 tháng 12 năm 2025. Sự việc gây nhiều bàn tán tại Úc và làm dấy lên nghi vấn về mức an toàn của ngành thẩm mỹ trong nước.
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.