Hôm nay,  

Se Lông Mặt (kỳ 3)

07/06/200300:00:00(Xem: 5644)
Chị Ngà hỏi:
-Sao" chị Loan. Treo bảng được chưa" Sợi chỉ nầy tui kéo dài thoòng rồi đa.
Loan ngần ngừ:
-Thì được. Treo thì treo.
Thu chen vô:
-Chị nói sao nghe xụi lơ... Mà sao... bả làm đau thấy cha...
Chị Ngà nổi máu tự ái nghề nghiệp, sừng lên liền:
-Đâu. Ai se lông mặt dám nói hổng đau chỉ tui coi, tui bưng mâm trái cây đi bái sư phụ liền.
Thu nói:
-Em đâu có nói là người ta làm hổng đau. Em chỉ hỏi chị sao chị làm... đau thấy mồ. Có gì mà cự.
Chị Ngà nói:
-Taị tui tức . Mấy người hổng biết mánh lới gì hết. Người ta quảng cáo là hổng đau cho mình bước vô tiệm, ngồi xuống đưa mặt dưới tay họ rồi là đau chớ, hổng đau nhiều cũng đau ít. Mình phải thành thật với khách chớ. Mình phải nói trước cho khách biết là cũng hơi đau đau, như kiến cắn. Nhớ hông, Có Đau Mới Đẹp (tui viết bằng chử Hoa đàng hoàng à) Giải phẩu thẩm mỹ đó, dầu cho có đi tới bác sĩ thượng thặng trả giá cao nhứt như những người nghệ sĩ minh tinh màn bạc nổi tiếng đó, chích mủi thuốc tê đầu tiên vô là đau muốn dẩy tê tê luôn.
Loan giảng hòa:
-Thôi thôi. Đang bàn vụ treo bảng. Đề bảng làm sao chị Ngà"
Chị Ngà nói:
-Thì hổm tui có nói rồi đó. Đề cho kêu: Se Lông Mặt Gia Truyền.
Thanh cằn nhằn:
-Sao bà nầy chịu cái chử “gia truyền” quá vậy há". Đâu phải bán thuốc Hãi Cẩu Bổ Thận ...
Chị Ngà nói bả lả:
-Hổng phải. Gia truyền ý tui muốn nói là Se Lông Mặt bằng tay, nghề học từ trong nhà ra. Mấy người hổng biết chớ có người mới học, bày ra se bằng máy, nghe nói còn đau thấu trời kìa, khó làm nữa. Mình quảng cáo làm bằng tay khách người mình thì dư biết rồi còn khách Mỹ họ cũng khoái mấy cái vụ làm bằng tay lắm nghe, tâm lý mờ, cũng như ai bán những món gì làm bằng tay, ai nấu ăn món nào “home made” là bán đắt hà.
Thanh rù rì:
-Em hỏi thiệt chị Ngà nhe. Ai dạy mà chị biết se"
Chị Ngà đôi mắt mơ màng xa xăm:
-Tui cũng nói thiệt cho nghe, hổng ai dạy hết á, học mình ên. Hồi nhỏ nhà tui ở Chợ Củ, gần đường Hàm Nghi đó nhớ hông, ở chung với người Tàu. Một căn phố hai từng mà chứa năm gia đình. Có bà xẩm ở từng trên ưa xuống se lông mặt cho má tui, thấy ngộ ngộ tui cũng bứt sợi chỉ học cho được. Làm chơi ý mà. Vậy mà bây giờ kiếm ăn...
Vừa nói tới đây chị Ngà lấy tay chậm chậm nước mắt.
Thu nhíu mày:
-Gì vậy chị Ngà.
Chị Ngà hít hít mũi:
-Nhớ bà xẩm quá!.
Loan nói:
-Chị làm tui cũng nhớ nhà quá. Chị còn nhớ Chợ Lớn hông" chị biết trên đường Đồng Khánh đó, ngồi trên lề đường có một bà xẩm già lắm, bả chuyên môn vá quần áo. Bả vá khéo khỏi chê. Cái áo rách một lổ bả vá lại mất luôn cái lổ. Còn bả mạng thì in như sợi chỉ dệt vô vậy đó. Lành lặn. Đâu phải là nghề nghiệp gì đâu" bà già rồi, bà dùng sự khéo tay của mình để kiếm chút đỉnh tiền bỏ túi. Hồi nhỏ mình hổng biết chớ bây giờ nhớ lại thấy tội nghiệp ghê. Bả mang đôi hài bằng vải nhỏ híu như giày của đứa con nít hà, chân đi chập chửng, mới đầu tui tưởng bả có tật sau hiểu ra là chân bả bị bó hồi nhỏ. Hồi xưa bên Tàu ai được bó chân là tiểu thơ đó nghe. Chừng qua Việt nam về già thả lỏng chân ra thành chân có tật luôn.

Loan thở ra, tiếp:
-Gặp như ở đây mỗi lần cần lên lai quần lên trôn áo mấy người thợ sửa đồ trong tiệm giặt ủi đập thẳng tay, mỗi một đường may ăn sáu đồng bạc. Bữa hổm chồng tui bị rớt tàn thuốc lá lủng một lổ lên cái áo lớn, đi mướn người mạng, nó ăn đành đoạn hai mươi lăm đồng bạc!
Láng nói:
-Em cũng nhớ hồi đó có bà xẩm già bán chè. Chè đậu đỏ bột bán nước cốt dừa, chè chí mè phủ, chè đậu xanh, ngày nào bả cũng còng lưng gánh một gánh, dựa gánh chổ ngang bùng binh Sài Gòn, dưới phòng trà Hòa Bình đó, mấy chị còn nhớ hôn" Bả bán chè ngon lắm, ngày nào đi học ngang em cũng ghé lại ăn một chén, đâu có tiền mà ăn nhiều. Một chén nhỏ xíu ăn còn thèm. Ngày nào cũng ăn. Em nhớ có khi bả múc thêm cho em tí xíu... tội nghiệp quá...
Nói rồi Loan Láng cũng lấy khăn giấy ra chậm chậm mắt. Cả tiệm mấy cô cùng ứa ứa, cặp mắt ai cũng đỏ đỏ...
Tuấn Khải Vinh cùng cười rộ lên. Khải nói:
-A. Các chị nầy lạ thật. Đang bàn cải vấn đề tấm bảng treo quảng cáo Se Lông Mặt rồi bây giờ bổng dưng ai cũng ngồi trù thế kia" Thôi thôi chuyện quá khứ xưa như quả địa cầu rồi bỏ qua bỏ qua nhắc lại làm chi cho mặt mày ủ dột nhăn nhó như khỉ mút chanh thế kia các chị"""
Xây qua chị Ngà Vinh hỏi:
-Vậy chị Ngà có biết tiếng Tàu hông"
-Biết sơ sơ. Tụi bây con trai vô tâm, có bao giờ nhớ tới mấy “chiện” kỷ niệm vậy đâu, ba thằng quỷ chùa chắc chỉ biết ăn rồi đi phá làng phá xóm.... Các chị đây đang buồn nhớ nhà nhớ quê hương muốn chết mà ba tên hà bá tam đại gian tặc đứng đó cười nhăn răng như ba con khỉ đột. Ừa. Hồi nhỏ tui chơi với con nít Tàu tui nghe tiếng Quãng hiểu hết trơn. Bây giờ quên rồi. Ai nói chậm chậm thì cũng hiểu hiểu vài tiếng, nói mau quá là bí lù. Mấy người biết hông nghề Se Lông Mặt có đường lắm nha, thấy tui viết bằng chử Hoa hông" tui nhớ hồi đó Má tui cứ lâu lâu biểu tui chạy lên lầu mượn bà xẩm xuống se cho Má, ngứa quá ... bây giờ tui biết là khi lông mọc lại làm mặt mình ngứa, bởi vậy khi mình có khách rồi họ sẽ là khách thường xuyên trở lại vì họ sẽ bị ngứa chịu hổng nổi. Ăn thua là mình phải theo luật vệ sinh...
Thanh hỏi:
-Vụ se lông mặt nầy người ta có se luôn lông tay chân hông chị"
Chị Ngà nói:
-Hồi nào tới giờ có nghe ai nói gì về vụ se lông tay chân đâu. Tay chân mình làm wax thì mau hơn nhiều. Rồi, để dựng bảng lên, mình thêm được một “chiện” làm ra tiền hé quí vị.
Phú Lâm
Ngày 28 tháng 5, 2003

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một phụ nữ Úc, cô Chloe Mowday, 31 tuổi, đang trong tình trạng nguy kịch tại Việt Nam sau khi hai thủ thuật thẩm mỹ tưởng chừng đơn giản lại đưa cô vào cơn nguy hiểm chỉ sau vài giờ, theo bản tin của tạp chí News.com.au, đăng ngày 8 tháng 12 năm 2025. Sự việc gây nhiều bàn tán tại Úc và làm dấy lên nghi vấn về mức an toàn của ngành thẩm mỹ trong nước.
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.