Hôm nay,  

Nổi Trống Đổi Gió Trở Cờ

02/08/202400:00:00(Xem: 3226)

3
 
Tôi chắc rằng bạn biết lý do tại sao đi xem trận đầu bóng chày trong sân vận động lại kích động, hớn hở, thích thú hơn xem trên truyền hình tại nhà, cho dù tốn tiền mua bia mua đồ nhậu mời cả chục bạn bè đến hò hét. “Cái bối cảnh tạo không khí sống động linh hoạt là tiêu chuẩn lôi kéo sở thích của người tham dự.” Tiêu chuẩn này xảy ra như thế nào trong trận tranh tài ngoạn mục bầu cử năm 2024? Và tiêu chuẩn quan trọng này có thể là khả năng chủ lực để tranh thắng.

“Sở thích” là yếu tố có hiệu quả mạnh mẽ cho lá phiếu của mỗi người công nhận ai là người xứng đáng làm tổng thống trong bốn năm tới và tự nhận mình là ai trong đời sống chính trị nghĩa rộng.

Chính trị nghĩa rộng là gì?

Là bao trùm phạm vi lớn hơn đảng phái, chính thể,  mà chú ý đến cá tính, trình độ hiểu biết, thể loại làm người và sau cùng là tổng thể đời sống của một người. Chính trị nghĩa rộng là thái độ của mỗi người đối diện và sử dụng quyền lực của bản thân để tự tạo ra số phần của mình. (Hoặc nói theo kiểu Thiên Chúa giáo là quyền tự do lựa chọn trong phạm vi Thiên Chúa cho phép con người hành động.)

Điểm nhấn 1: Sở thích là động cơ thể hiện tôi là ai và chọn ai làm đại diện cho tôi. Về mặt này, sở thích gần giống như sở thích cưới vợ, lấy chồng. Lá phiếu duy nhất này chứng tỏ mình là ai và ai là người ‘đại diện’ cho mình (những khi mình vắng mặt hay yếu thế.)

Điểm nhấn 2: Sở thích bị lôi cuốn bởi mãnh lực thích thú. Nếu xét về thích thú trong chuyện vợ chồng sẽ thấy rõ, mãnh lực này không quan trọng nhiều ở ngoại hình và tâm hồn, mà chỉ thích hay không thích. Những thứ khác đôi khi chỉ là cái cớ, còn chủ lực mê hay không mê.

Ai tạo ra sự thích thú này sẽ là chủ nhân tòa nhà trắng trong bốn năm tới.

Nổi Trống Đổi Gió Trở Cờ.

Trong lúc Trump và Biden đang ngang ngửa số cử tri ủng hộ, ông trump có phần lấn lướt hơn, nhưng không quá xa cách. Bỗng dưng, cuộc tranh luận giữa hai ông lần thứ nhất trên đài CNN đã làm ông Biden thất thế. Phe ủng hộ Trump làm rùm beng trên mạng lưới, ngoài đường phố, khiến nhóm cử tri lưỡng lự ngã nghiêng theo hồ hỡi Trump ơi. Rồi được thời cơ, bị ám sát hụt, phe phò Trump còn reo hò dữ dội, bàn tán xôn xao từ trên truyền hình, báo giấy, cho đến buổi ăn chiều, ngoài quán cà phê. Trump Trump Trump, điệu trống vang lừng. Trong lúc phe Dân Chủ vẫn đều đều u buồn rồi từ từ u ám.

Không khí nhộn nhịp thú vị của cuộc bầu cử hầu như nằm trong tay Trump và đảng Cộng Hòa, đến nổi, nhiều người đã cả quyết, Trump sẽ thắng và thắng lớn, kéo theo lưỡng viện có đa số ghế thuộc đảng Cộng Hòa và Tối cao Pháp viện đã là Cộng Hòa. Sợ ai nữa? Bốn năm tới tha hồ lộng hành, có cả khả năng thay đổi hiến pháp, có khả năng Trump làm tổng thống lâu hơn tám năm. Thua toàn bộ hành pháp, lập pháp, tư pháp, phe Dân Chủ chỉ có khóc thương cho số phận hẩm hiu. Đúng không? Phải vậy không?

Gần đúng, nhưng không phải.

1 Hình chính Biden Harris GettyImages-2159970445
Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden, bên trái, và Phó Tổng thống Kamala Harris trên Ban công Bạch Ốc ở Washington, DC, Hoa Kỳ, vào thứ năm, ngày 4 tháng 7 năm 2024. Ảnh của Samuel Corum/Getty Images.
 
Không phải hết cơn mưa trời lại sáng, mà lá bài đang lật ngửa tệ hại, úp lại rồi lật ra, con bài mới có đôi. Ông Biden thoái vị tranh cử. Bà Harris lên thay thế. Mặc dù còn khá mới mẻ, ván bài chưa kết thúc, nhưng khí thế bừng bừng. Đùng. Đùng. Nổi trống, đổi gió, trở cờ. Phe Dân Chủ quay lại với những động lực mạnh mẽ: Thế hệ trẻ tranh cử với thế hệ già. Đa văn hóa tranh cử với văn hóa độc tôn.

Thế hệ trẻ tranh cử với thế hệ già.

Kamala Harris 59 tuổi tranh cử với Donald Trump 78 tuổi. Sau bốn năm tại trào, Harris 63 tuổi, Trump 82 tuổi.

- Xét về sức khỏe và trí nhận thức, bà Harris đã thắng thế. Ông Tump đã được chứng minh hơi lẩm cẩm trong những lần đi vận động tranh cửa, tuy chưa nặng nề nhưng liêu trong bốn năm tới khả năng nhớ và phán đoán của ông ra sao?

- Xét về kinh nghiệm lãnh đạo: Ông Trump đã cho thấy rõ trong bốn năm ông tại nhiệm 2016-2020. Việc ông thất cử cho ông Biden năm 2020 cho thấy khả năng lãnh đạo của ông không được đa số dân Mỹ tín nhiệm. Với sự đồng thuận của 154 vị chuyên gia học thuật chính trị và nhà sử học đã công nhận Donald Trump là vị tổng thống tồi tệ nhất trong lịch sử tổng thống Mỹ. (Snopes, Fact check bởi Anna Rascouet-Paz, July 1, 2024.)

Về Kamala Harris, xuất phát từ vị trí luật sư lên chức chưởng lý của California, rồi trở thành thượng nghị sĩ Hoa Kỳ. Từ năm 2021, bà là nữ phó tổng thống Mỹ đầu tiên, da màu, trong lịch sử chính trị. Ở tuổi 60 không quá già nhưng đầy kinh nghiệm lãnh đạo trong quá trình nêu trên, nhưng đủ trẻ để bày tỏ lòng nhiệt huyết thay đổi máu mới, ý tưởng mới, quan niệm lãnh đạo mới cho một quốc gia dẫn đầu đang chao đảo và một thế giới đầy hung hiểm tranh giành quyền lực đối diện với Nga và Trung Quốc.

Ở những quốc gia có lãnh đạo độc tài, chúng ta thường thấy các vị lãnh đạo đã già nua, mà vẫn tham quyền cố vị cho đến chết, không bao giờ nhường chỗ cho thế hệ trẻ hơn, hiện đại hơn, cập nhật hơn, quản trị quốc gia. Ông Trump trước đây thường xuyên chế giễu tuổi tác của ông Biden. Bây giờ, gậy ông đập lưng ông, Trump già. Harris trẻ.

Các bạn tin tưởng ai? Tôi tin Kamala Harris sẽ mang đến những kết quả tốt cho Hoa kỳ, mà người Việt chúng ta cũng là một thành phần cư dân.

2

Đa văn hóa tranh cử với văn hóa độc tôn.
- Văn hóa độc tôn là gì?

Là một loại chủ nghĩa pha trộn giữa chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa cực đô và chủ nghĩa cá nhân. Ví dụ như thể chế chính trị thời Hitler, xã hội của Trung quốc từ Tần Thủy Hoàng cho đến hiện nay, chế độ Cộng Sản, kế hoạch 2025 của Cộng Hòa cực hữu, vân vân, … Bản chất văn hóa độc tôn là cái tôi lãnh đạo đứng nhất, cái tôi thể chế chính trị đứng nhì, cái tôi của quốc gia đứng thứ ba. Cả ba nhập lại là cái tôi độc tôn. Những cái tôi khác phải quy phục, phục vụ cho cái tôi độc tôn. Ví dụ chủ nghĩa văn hóa độc tôn da trắng mà ông Trump đề ra nhằm mục đích gia tăng quyền thế và quyền lợi của dân da trắng, còn những sắc da khác: theo thì phải phục vụ, chống thì sẽ bị tiêu diệt. Đối với thế giới, chỉ có Mỹ là trên hết và không cần phải liên minh với những quốc gia khác, khỏi tốn chi phí. Trường hợp này chỉ có thể thực hiện nếu Mỹ thực sự mạnh đủ để không sợ cả Nga và Trung Cộng hợp tác và nhất là không sợ chiến tranh nguyên tử. Nếu ông Trump thắng cử, bạn sẽ sống dưới chế độ và chủ nghĩa văn hóa độc tôn này, một chủ nghĩa khá lỗi thời, muốn trở lại.

- Văn hóa đa dạng (Đa văn hóa) là gì?

Từ khi có internet, có các phương tiện điện tử thuận tiện như facebook, iPhone, instagram, twitter, face time, whatsapp, vân vân, thế giới gặp gỡ và kết hợp nhanh chóng, thông tin khá chính xác và truy cập dễ dàng trong mọi phương diện từ bình dân đến cao cấp. Lối sống mới này tạo ra tâm tình mới, suy nghĩ mới, lề lối làm việc mới … Lẽ tự nhiên, trí tuệ già nua phải chậm hơn, sai hơn, trước những tiến bộ và suy nghĩ phức tạp của thời đại. (Cứ xét việc cụ 70 sử dụng iPhone so với cháu gái 18 thì sẽ biết rõ.). Sinh hoạt này mang đến sự giao tiếp và kết hợp đa văn hóa.

Khi mỗi văn hóa đều được đón nhận, pha trộn những cái hay, cái tương đồng, và kính trọng những khác biệt, đặc thù riêng của mỗi dân tộc. Thế giới có cơ hội sống chung với nhau, không thôn tính lẫn nhau, cùng nhau tạo một địa cầu tốt hơn, đẹp hơn và chuẩn bị cho các thế hệ sau nhiều không gian sinh sống khác ngoài vũ trụ.

Dĩ nhiên Mỹ có thể là quốc gia dẫn đầu, nhưng không vì mạnh mà đàn áp, không vì da trắng mà khinh thị da màu khác. Nếu bà Harris thắng cử, chúng ta sẽ sống trong chế độ đa văn hóa này. Một chủ nghĩa văn hóa cập nhật, phù hợp với lối sống tân đại, dù chỉ mới bắt đầu với vị tổng thống nữ đầu tiên và da màu đầu tiên trong lịch sử Mỹ.

Bất kỳ chủ nghĩa nào, chế độ nào cũng có ưu điểm, khuyết điểm của nó. Nhưng không giống hôm xưa, người ta cố nhau tranh cãi, khoe ưu điểm và chê khuyết điểm hoặc dùng cái đúng mà chửi bới cái sai. Ai dám nói mình không sai? Ai có thể nói, mình luôn luôn sai? Hễ có đúng tức thị có sai. Kết hợp với nhau bằng cái đúng và khi cái đúng tiến lên đến mức độ khả quang nào đó, tự dưng cái sai sẽ mờ mịt và không còn ảnh hưởng nhiều nữa.

Ai thích thú hơn ai?

Đùng. Đùng. Nổi trống, đổi gió, trở cờ, phe Dân Chủ đã trở lại một cách ngoạn mục, vào tạo ra một bầu không khí mới, trẻ trung, nhiệt huyết, phấn khởi và tiến tới.

Người ta chờ đợi ông Trump nhận lời tranh luận với bà Harris, ông chưa nhận, có lẽ hơi gờm khả năng hùng biện của luật sư, công tố viên, mà bà Harris đã có nhiều kinh nghiệm.  

Người ta chờ đợi những tội án đang treo lủng lẳng được mang xuống đưa vào kết luận cuối cùng. Gần đây, chúng ta thấy, đảng Cộng Hòa đã ảnh hưởng đến các thẩm phán tòa tối cao như thế nào.

Người ta ca tụng, Mỹ là một đất nước tự do và công bình. Tự do? Tôi đang hưởng và chí tình cảm tạ. Còn công bằng? Tôi chờ xem phán quyết của tòa tối cao. Trong lúc chờ đợi, bạn đọc, nghe chăng: đùng… đùng … đùng … gió nổi, cờ bay …
 
Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
23/08/202400:00:00
“Quốc tang” với roi vọt “Hồng vệ binh” để kiếm thêm nước mắt trang trí khiến tôi hình dung đất nước dị thường của chúng ta như một… tang quốc, với những tang chế rất cao nhưng lại rất thấp trong ý nghĩa nhân bản phải có là hướng về sự sống, như là một phần của đời sống. Ý tưởng này đã nhem nhúm khi tôi, gần như cùng một lúc, thọ tang rồi lại mãn tang mẹ. Mẹ qua đời giữa đỉnh điểm của đại dịch nên tôi cùng hai người chị sống ở nước ngoài phải đợi mất hai năm mới có thể trở về quàng lên đầu vành khăn thương khó. Đứng trước di ảnh mẹ sau làn khói nhang nghi ngút, chúng tôi tuần tự tiến hành những nghi thức theo tín ngưỡng thờ cúng ông bà. Chúng tôi quàng khăn tang lên đầu rồi lại tháo ra ôm vào ngực. Chúng tôi hòa bàn thờ riêng của mẹ vào bàn thờ chung của tổ tiên. Rồi chúng tôi mang những vành khăn ấy ra vườn để hóa thân bằng lửa.
23/08/202400:00:00
Cảm giác đầu tiên khi bước chân vào tiệm Coffee Factory tại Quận Cam, tiểu bang California, Hoa Kỳ, đến từ hình ảnh tờ báo giấy trên chiếc bàn nhỏ phía dưới quầy nước, một vị trí dễ thấy. Cảm giác ấy thân thuộc như thuở còn nằm nôi, được nghe lời mẹ ru êm theo tiếng võng đưa kẽo kẹt giữa trưa hè nóng bức.
22/08/202408:49:00
Nói sơ tâm, là nói về tâm của người mới học, tâm đơn sơ, tâm như hài nhi trẻ nhỏ, tâm rất mực hồn nhiên, chưa có chút gì là chữ nghĩa dày đặc, không chút gì là kiến thức uyên bác. Ngắn gọn, tận cùng của người sống với “sơ tâm” là sống với “tâm không biết,” bởi vì, hễ “có biết” là có quá khứ, có mài giũa, có lộ trình nhân quả, không còn là tâm nguyên sơ, tâm bản nhiên. Cốt tủy Thiền Tông là sống với sơ tâm.
16/08/202400:00:00
Con đường mà những công dân Mỹ trở thành phó tổng thống khác với cái “quy trình” ở đó những nhà hào phú nhưng xưng danh“cộng sản” trên đất nước chúng ta trở thành phó chủ tịch hay phó bí thư, phó giám đốc như thế nào? Thực ra thì nhân vật số hai của nước Mỹ chẳng có trách vụ cụ thể nào mà cũng chẳng phải là nhân vật thiết yếu trừ những trường hợp bất thường, khẩn cấp. Nước Mỹ cần nhân vật này khi Thượng Viện lâm cảnh bế tắc với số phiếu lưỡng đảng cân bằng 50-50. [1] Và nước Mỹ còn cần hơn nữa khi tổng thống bị phế truất hay bất ngờ qua đời do tai nạn, bệnh tật hay bị ám sát chẳng hạn. Chẳng ai có thể đoan chắc việc gì sẽ xảy ra nên xác suất quốc hội bị treo hay nguy cơ tổng thống đột nhiên “chuyển sang từ trần” hoàn toàn không phải là zero nên những nhà lập quốc Mỹ mới nghĩ đến chức vụ này.
14/08/202407:32:00
Bài viết này trước tiên, sẽ phân tích về Văn, Tư, Tu – tức là, nghe kinh hay đọc kinh, suy nghĩ tư duy về pháp, và tu tập để giải thoát. Cuối bài sẽ dịch Kinh Snp 3.12 (Trong Kinh Tập, Tiểu Bộ) để đối chiếu nhiều cách an tâm. Đọc kỹ Kinh này, nhiều người có thể bất ngờ vì thấy Kinh này không khác Thiền Tông, không khác bài Tín Tâm Minh của Tổ Tăng Xán, vị tổ thứ ba của Thiền Tông Trung Hoa.
09/08/202400:00:00
Thời gian gần đây, Donald Trump đang cố gắng né tránh phủ nhận sự liên hệ của Trump và Vance với Dự án 2025 (Project 2025), một dự án của Tổ chức Heritage Foundation nhằm tái cấu trúc chính phủ liên bang nếu Trump quay trở lại Bạch Ốc. Vào đầu tháng 7, cựu Tổng thống từng tuyên bố: “Tôi không biết ai là người đứng sau dự án đó.” Dự án 2025 (Project 2025) được lập ra với mục tiêu xóa sổ “nhà nước ngầm” bằng cách sa thải hàng chục ngàn công chức liên bang hiện tại và thay thế bằng những người trung thành với Trump, cấm phá thai gay gắt và giải tán Bộ Giáo Dục.
09/08/202400:00:00
Ngày thi đấu đầu tiên tại Thế vận hội 2024 chưa kết thúc thì ngành truyền tin và trên mạng đã nổi sóng vì một hoạt cảnh mang tên “ Festivité” (Lễ hội) trong lễ khai mạc, do các nghệ sĩ LGBTQ+ biểu diễn, đã bị một số các nhà thần học công giáo La mã, và vài chính trị gia như cựu tổng thống Donald Trump chỉ trích gay gắt. Họ coi cảnh tượng này là sự giễu nhại bức tranh "Bữa tối cuối cùng" của Leonardo Da Vinci và một sự báng bổ Kitô giáo.
06/08/202415:21:00
Lời tác giả: Olympic Paris đang diễn ra sau một lễ khai mạc độc đáo, chưa từng có và đầy ý nghĩa nhưng lại khiến nhiều người Việt tranh cãi bắng nhắng trên mạng xã hội. Sự thể khiến làm tôi nhớ lại cảm giác bực bội và, có thể nói, là phẫn nộ của mình khi chứng kiến báo chí Việt Nam, trong và ngoài nước, bày tỏ cảm giác “thán phục” trước lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh 2008. Bài viết dưới đây được viết ra trong tâm trạng đó, đã đăng trên hai trang talawas và Tiền vệ, sau như in lại trong cuốn Ngôn ngữ và quyền lực (Người Việt Books, 2016), nay tôi đăng lại bài viết xưa nhưng có thể chưa hề cũ.
04/08/202407:31:00
Thỉnh thoảng chúng ta nghe rằng bạn này tu theo Thiền Chỉ, và rồi nghe rằng bạn kia tu theo Thiền Quán. Và rồi có bạn nói như dường hai pháp này dị biệt nhau, khi bạn này nói rằng Thiền Chỉ là cách vào Tứ Thiền, trong khi Thiền Quán là theo Tứ Niệm Xứ. Bất chợt, có bạn chợt nhớ lời khuyên quân bình từ Trần Thánh Tông rằng “Dụng của chân tâm, tỉnh tỉnh lặng lặng” và từ Vĩnh Gia Huyền Giác rằng “Tỉnh tỉnh lặng lặng phải…” Bài này sẽ ghi lời Đức Phật dạy rằng quân bình là ưu thắng nhất.
02/08/202400:00:00
Trong công cuộc đấu tranh ngày càng gay gắt để giành lấy ảnh hưởng trong các lĩnh vực địa chính trị và kinh tế đối với Trung Quốc, Hoa Kỳ có thể sẽ gia tăng các loại áp lực lên các nước khác và các doanh nghiệp quốc tế đang có mối giao thương với Trung Quốc. Do đó, một thế giới có thể được phân chia thành hai hướng theo hai hệ thống Trung Quốc và Mỹ.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.